Hầu Môn - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Hòa:
“...”
Lườm nàng một cái thật sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên như mang cá, nhất quyết nới lỏng miệng.
Minh Di , trêu nàng nữa.
Buổi tối, nhận tin Bùi Việt về dùng bữa tối.
Hai chủ tớ vui mừng chờ đợi trong sảnh đường, thầm nghĩ tối nay nhất định ngỗng để ăn .
Tiếc thực đơn của Bùi Việt, gần như bảy ngày trùng lặp, Minh Di thất vọng tràn trề.
Đêm nay là thể ăn ngỗng , nhưng ngày hôm , ông trời gửi cơ hội đến cho nàng.
“Ngươi cái gì?
Mẫu bảo quản lý nhà bếp?”
Minh Di mới ngủ dậy lâu, Phó ma ma hầu hạ nàng chải chuốt, liền truyền đạt chỉ thị của đại phu nhân Tuân thị.
Phó ma ma vẫn theo lệ cũ chải cho nàng kiểu tóc Lăng Vân, :
“Chứ còn gì nữa, ý của phu nhân là, thiếu phu nhân cửa cũng mấy ngày , ngôi nhà sớm muộn gì cũng giao tay thiếu phu nhân, bây giờ từ từ học hỏi lấy một chút.”
Sự thực là Tuân thị định dùng nhà bếp để thử xem nông sâu của Minh Di.
Các sự vụ ở Bùi phủ tuy nhiều, nhưng nhà bếp tuyệt đối là nơi việc vất vả mà lòng nhất, những hầu hạ đều là những hạng khó chiều bậc nhất, ngày thường sắc mặt khác, còn nhẫn nhịn sự soi mói của các chủ t.ử, đương nhiên, cũng mỡ để húp.
Một nơi như , chẳng là nơi lửa thử vàng ?
Minh Di thiếu kinh nghiệm đối phó với những phụ nữ trong nội trạch, nghiền ngẫm tâm tư của bọn họ, cũng chẳng thèm quan tâm, đối với nàng mà , quản lý nhà bếp đồng nghĩa với việc ăn gì thì món nấy.
Nàng lập tức rộ lên:
“Vừa , rảnh rỗi cũng chẳng để gì, thì sẽ quản lý một phen.”
Giây lát , dùng xong điểm tâm, dẫn theo Thanh Hòa hăng hái về phía nhà bếp.
Bùi phủ là lớn bình thường, bộ mất một khắc hơn mới tới khu nhà bếp ở phía tây bắc Bùi phủ.
Trên đường Phó ma ma cho nàng :
“Bùi gia hai gian bếp trong và ngoài, gian bếp ngoài quản lý các yến tiệc lớn của cả phủ, gian bếp trong chỉ cung cấp bữa ăn cho ba phòng đích chi, gian bếp ngoài thuộc về Tổng quản phòng, thuộc quyền quản lý của chúng , ngày hôm nay thiếu phu nhân quản lý là gian bếp trong.”
Nói trắng , gian bếp trong chính là nơi cung cấp đồ ăn thức uống cho cả gia đình trưởng phòng, nhị phòng và tam phòng.
Vén một cành ngang dài, bước qua một cửa nguyệt động, liền tới khu nhà bếp.
Khu vực giáp với bức tường cao phía ngoài phủ, ngoài tường cao là một mảng rừng nhỏ, những loài như vịt trời thỏ hoang cung cấp từ các nơi nuôi nhốt ở đó, từ xa thậm chí còn thấy tiếng gà trống gáy vang một mảng.
Có lẽ là Tuân thị dặn dò , trong viện, mười mấy vị quản sự ma ma đợi ở bên trong , ai nấy đều cúi đầu thỉnh an.
Phó ma ma đưa tới nơi liền rời .
Minh Di vội phát biểu, mà dặn dò bọn họ:
“Mọi cứ bận việc , tự dạo một chút.”
Thế là tản .
Tản thì tản thật, nhưng một con mắt vẫn lưu ý đến Minh Di, vị thiếu phu nhân đến từ nông thôn phong thái gì.
Khu nhà bếp hai tiến, tiến thứ nhất sương phòng phía tây là nhà kho, cất giữ các loại sơn hào hải vị của công gia, ví như nhân sâm yến sào chẳng hạn.
Sương phòng phía đông là trực phòng của các quản sự, tất cả sổ sách danh sách liên quan đến nhà bếp đều ở đây.
Đi qua lối thông trong mới là hậu trù, chính bắc là phòng bếp, hai bên trái là những gian bếp dự phòng thông , bên trong nhiều giá hàng cao ngất, cất giữ các loại rau củ quả tươi ngon khác .
Từ cửa ngách còn một gian sân phụ, ở đây đào một cái ao, trồng một mảng rừng trúc.
Hiện giờ đầu đông, rừng trúc khô héo, đổi sang trồng mấy gốc mai, mùa đông thưởng ngoạn cảnh , mùa hạ thì thể hóng mát.
Bên cạnh hồ nước đặt mấy chiếc chum nước lớn, bên trong nuôi những loại thủy sản tươi sống để ăn hôm nay.
Một vị ma ma đầu dẫn Minh Di dạo một vòng khu nhà bếp, thấy Minh Di dừng bên vũng nước, liền hỏi:
“Thiếu phu nhân, ở đây lạnh, là nô tỳ đưa tới trực phòng uống ngụm nóng nhé.”
“Không cần.”
Minh Di bên cạnh hồ nước, ngước mắt ánh nắng đông rực rỡ:
“Hôm nay nắng , ngươi mang tới một chiếc ghế, ở đây nghỉ ngơi một lát.”
Ma ma theo lời mang tới cho nàng một chiếc ghế tròn, Minh Di chê ghế tròn thoải mái, đổi sang một chiếc ghế .
Sau khi xuống, nàng liền lời nào nữa.
Ma ma thấy , đoán ý của nàng:
“Thiếu phu nhân, còn dặn dò gì nữa ?”
Minh Di :
“Chuẩn một con ngỗng , bữa trưa sẽ dùng ở đây.”
Ma ma lặng lẽ gật đầu:
“Còn dặn dò gì khác ạ?”
“Không nữa, ngươi bận việc !”
Ma ma mịt mờ sương khói, cũng mà ở cũng chẳng xong, cuối cùng thấy Thanh Hòa xua tay với , mới từng bước một ngoảnh mà rời .
Ngày thường hễ trong phủ con dâu mới về, công việc đầu tiên nhất định là tới nhà bếp, cho nên các quản sự ở đây còn thấy gì lạ nữa, mà các vị thiếu phu nhân tới nhà bếp, bước đầu tiên chắc chắn là kiểm tra sổ sách, kiểm tra xong sổ sách liền bắt đầu bài trừ dị kỷ, bước tiếp theo nữa chính là cài cắm của , để dọn đường kiếm chác mỡ màng, bộ quy trình ma ma thuộc làu như lòng bàn tay.
Lần đầu tiên thấy lên tiếng đòi một con ngỗng .
Dù nữa, là đương gia thiếu phu nhân, theo nàng thôi.
Ma ma , Thanh Hòa liền xổm bên cạnh Minh Di:
“Tiểu thư, phu nhân bảo ngài quản lý nhà bếp, ngài định quản lý thế nào?”
Hôm nay là một ngày nắng ấm hiếm hoi, Minh Di chẳng mấy chốc phơi cho da mặt ấm sực lên , nàng mở mắt :
“Quản lý nhà bếp, chẳng là quản lý con , đây là chuyện cơm bữa ?”
Bản lĩnh dạy dỗ khác của Minh Di là hạng nhất, những năm qua bao nhiêu kẻ gai góc ở trong tay nàng mà ngoan ngoãn lời chứ?
Nói xong, Minh Di chống tay định dậy:
“Ăn của thì mềm mỏng, vẫn trong xem thử...
Nào ngờ Thanh Hòa từ câu đó của nàng mà sinh mấy phần ngộ tính, nâng tay ngăn nàng :
“Không cần, g-iết gà dùng d.a.o mổ trâu?
Sư phụ cứ yên ở đây, xem đồ quản lý nhà bếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-6.html.]
Không đợi Minh Di phản ứng, liền thấy Thanh Hòa hùng hổ nội viện, Minh Di cái dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt đó của nàng , nhắc nhở:
“Em tiết chế một chút, đừng sợ.”
“Yên tâm .”
Bóng hình màu xanh biến mất cửa ngách trong nháy mắt.
Minh Di nàng xa, đem chiếc áo choàng Thanh Hòa khoác lên vứt sang một bên, cất bước về một hướng khác.
Lúc nãy tại dừng bên hồ nước, đó là vì, nàng ngửi thấy mùi r-ượu thơm.
Không cần , hầm r-ượu chắc chắn ở gần đây.
Đi dọc theo con đường đ-á sỏi bên cạnh hồ nước tới thủy tạ phía nam, đến chỗ , mùi r-ượu thơm càng đậm, thể thấy là đúng hướng .
Đang định theo mùi vị mà , đột nhiên từ phía hành lang phía tay trái xuống một , chỉ thấy đó mặc một chiếc trường bào màu trắng trăng, cao cao g-ầy g-ầy, tay cầm một chiếc quạt ngọc, thong dong tự tại về phía .
Lần tiệc dâng gặp qua, Minh Di nhận tới:
“Thập tam ?”
Vị nam t.ử gọi là Thập tam thiếu gia ngẩn , bấy giờ mới nhận một bóng hình quen thuộc đang ở bậc thềm thủy tạ:
“Ơ, tẩu t.ử?
Tẩu t.ử ở đây?”
Thập tam thiếu gia Bùi Thừa Huyền là ruột của Bùi Việt, đại phu nhân Tuân thị sinh một gái hai trai, con gái lớn lấy chồng, con trai lớn chính là Bùi Việt, con trai nhỏ chính là vị Thập tam thiếu gia Bùi Thừa Huyền .
Bùi Thừa Huyền năm nay mới mười hai tuổi, chiều cao còn bằng Minh Di, thấy Minh Di liền vội vàng chắp tay thi lễ.
Minh Di xuống bậc thềm tới bên đường đ-á hỏi :
“Thập tam tới gian viện hẻo lánh ?”
Thập tam thiếu gia chỉ tay về phía :
“Đây là gian viện hẻo lánh, đây là hầm r-ượu của Bùi phủ chúng ...
Lời xong, chợt nhận lỡ lời, vội vàng im miệng.
Đến đúng chỗ .
Minh Di tươi rạng rỡ hỏi:
“Nói , Thập tam tới đây để uống r-ượu?”
Bùi Thừa Huyền thấy Minh Di thấu mục đích của , tức khắc tái mặt :
“Không , tẩu t.ử, nhầm , cũng lầm , hôm nay tới đây...
Nói xong liền đầu bỏ chạy.
Minh Di nâng tay kéo lấy ống tay áo của , dùng một chút lực, liền kéo Bùi Thừa Huyền trở .
Bùi Thừa Huyền nàng kéo ngã ngửa, lảo đảo vững bước chân, bất đắc dĩ nàng:
“Tẩu t.ử, sai , ngàn vạn đừng với trưởng , thực sự là nhầm đường...
Minh Di ngắt lời :
“Không , Lý Thái Bạch , ‘Nay r-ượu nay say, chớ để chén vàng đối mặt với trăng’, nào, hiện giờ phụng mệnh giám sát nhà bếp, chức trách tại , dẫn Thập tam qua đó.”
Bùi Thừa Huyền ngơ ngác nàng, dám tin:
“Tẩu t.ử, thực sự trách ?”
“Tại trách ?
Uống r-ượu là bậc chân trượng phu, những kẻ thích uống r-ượu mới là dị loại!”
Trong đầu Bùi Thừa Huyền bỗng nhiên lóe lên khuôn mặt vướng bụi trần của trưởng , tức khắc cảm thấy Minh Di quá đúng, nhất thời tưởng rằng tìm tri kỷ:
“Tẩu t.ử quả nhiên kiến thức phi...
Hai cứ thế tới hầm r-ượu.
Cái gọi là hầm r-ượu cũng là một gian tứ hợp viện, khác với nhà bếp, nơi vô cùng u tĩnh, bốn phía cây xanh tươi , ngay cả ngọn gió lạnh cũng dường như dễ chịu hơn nhiều, duy chỉ một điểm chính là, một chiếc bàn dài đặt chắn lối thông, bàn dài một vị quản sự hơn bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo bào xanh, để một chùm râu dài, thản nhiên quét mắt tới một cái, liền rũ mắt việc của .
Minh Di vẫn là đầu tiên tới đây, chút hiểu đầu đuôi thế nào, nàng Bùi Thừa Huyền.
Bùi Thừa Huyền liếc thần sắc của vị quản sự , liền trưởng hạ lệnh, lấy r-ượu .
Chợt nghĩ , ngày hôm nay tẩu t.ử ở bên cạnh, tức khắc cảm thấy thêm mấy phần tự tin, lớn tiếng với vị quản sự :
“Liễu bá, tẩu t.ử hiện giờ đang quản lý nhà bếp, là lấy hai vò r-ượu tới bếp để nấu ăn, phiền Liễu bá thông cảm, lấy hai vò cho tẩu t.ử.”
Minh Di cảm thấy cái cớ cũng cực kỳ , thản thản đãng đãng quản sự.
Vị quản sự thấy hai vị chủ nhân cùng tới cũng đau đầu, dậy thi lễ:
“Mời thiếu phu nhân an, mời Thập tam thiếu gia an.”
Sau đó Bùi Thừa Huyền:
“Gia chủ dặn dò, Thập tam thiếu gia uống r-ượu.”
Bùi Thừa Huyền sớm Bùi Việt hạ lệnh cấm, chỉ Minh Di:
“Tẩu t.ử cũng ?”
Quản sự :
“Danh tánh của thiếu phu nhân tối qua cũng báo tới đây .”
Bùi Việt rõ ràng là tiên kiến chi minh, kể từ khi Minh Di dăm bảy lượt tìm đòi r-ượu uống, liền phòng hờ nàng chiêu , truyền lệnh qua đây, hạ lệnh cấm r-ượu đối với Minh Di.
Mặt Minh Di xanh mét:
“Ý gì đây?”
Bùi Thừa Huyền tức khắc nản lòng, một mặt hụt hẫng trở về, một mặt giải thích với nàng:
“Hầm r-ượu ở đây một danh sách, hễ là tên trong danh sách thì lấy r-ượu.”
Minh Di:
“...”
Bùi Việt đáng đ-âm ngàn nhát.
Một con đường sống cũng để cho nàng.
Minh Di là tính tình phóng khoáng, đường trở về , liền thiết với Thập tam thiếu gia .
Trước khi chia tay, còn dặn dò đối phương:
“Huynh trưởng cũng sai, tuổi còn nhỏ, đúng là uống r-ượu, đợi qua mười lăm tuổi uống cũng muộn.”