Hầu Môn - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nàng việc gì mà thể bận đến khuya thế , Bùi Việt định dậy tiền viện sắp xếp tìm.”
Nào ngờ mới động thì thấy ngoài hành lang động tĩnh:
“Mẫu mẫu, gia chủ về ?”
Xác định là Minh Di, Bùi Việt trái cử động nữa.
Chàng tắm rửa quần áo, lúc liền lui về giường nghỉ ngơi.
Đã đến giờ an giấc xưa nay, Bùi Việt tựa gối dẫn nhắm mắt dưỡng thần.
Bên phó mẫu mẫu đón Minh Di , lén chỉ tay nội thất:
“Gia chủ từ cuối giờ Tuất đợi đến lúc ...”
Minh Di trong lòng giật .
Hôm nay chẳng ngày cùng phòng, về sớm thế gì?
Chỉ đành nhẹ chân nhẹ tay lẻn phòng tắm gội, để tránh phiền nên động tác cũng thu cực nhỏ.
Cuối cùng cũng thu xếp xong xuôi , thấy bàn trang điểm thắp đèn lửa.
Bùi Việt tuy đang nhắm mắt nhưng rõ ràng vẫn đang đợi nàng.
Minh Di vén rèm bước giường bạt bộ, bên mép giường:
“Gia chủ.”
Nàng khẽ gọi .
Bùi Việt chợp mắt một lúc, nàng gọi tỉnh, chậm rãi hé mi mắt.
Lịch sinh hoạt của vốn chuẩn xác, hôm nay nàng đảo lộn.
“Sao về muộn thế ?”
Chàng chút vui.
Minh Di trả lời chuyện đó, lý do tìm nhiều quá dễ lộ, ngược áp sát đôi mày :
“Gia chủ giận ?”
Sống mũi cao v.út dán sát ch.óp mũi , thở giao hòa một chỗ.
Nhìn nàng ý định lấy lòng, nhưng thần tình Bùi Việt dấu hiệu giãn :
“Nàng là tông phụ Bùi gia, về muộn như thế thứ nhất là an , thứ hai cũng sợ mang lời tiếng .”
Minh Di nghiêm túc thương lượng với :
“Ta thể một vị tông phụ khác biệt ?”
Bùi Việt ấn ấn huyệt thái dương, chút đau đầu:
“Minh...”
Chàng ít khi gọi khuê danh của nàng như :
“Nàng chuyện gì cứ với , sẽ giúp nàng .”
Minh Di thuận tay nghịch vạt áo ng-ực :
“Ta đôi khi là chê trong phủ ngột ngạt, ngoài dạo.
Ta ở Đàm Châu cách ngày là phố xem hội chùa, chơi đèn l.ồ.ng...”
“Nàng ngoài chơi cứ bảo , sẽ sắp xếp theo,”
“Dẫu cho chơi bời cũng đến mức gần tới giờ Tý mới về.”
“Ta sai gia chủ, nhất định về muộn như thế nữa...”
Bốn mắt , hai bên im lặng .
Bùi Việt bất đắc dĩ thở dài một tiếng, co hai chân nhường chỗ cho nàng bên trong:
“Rất muộn , mau nghỉ ngơi .”
Minh Di trong:
“Gia chủ, ngài hôm nay vì đợi lâu như ?”
Ngoài trừ ngày cùng phòng, bao giờ đợi nàng sớm thế .
Bùi Việt nửa tựa gối dẫn, liếc nàng:
“Hôm nay ngón tay nàng thương ?
Đưa xem nào!”
Minh Di sững sờ:
“Sao ngài ?”
Bùi Việt :
“Ta để ý thấy gậy nguyệt của công chúa Bắc Tề đ-ánh trúng mu bàn tay nàng.”
Cái đó nhẹ, Minh Di hẳn là đau.
Minh Di thực sự ngờ đàn ông tinh tế như , đến cả chuyện bản nàng còn kịp để ý thì phát hiện .
Minh Di nghiêng đưa tay .
Bùi Việt cầm đèn tiến gần kỹ, mu bàn tay chỗ khớp ngón tay giữa của nàng quả nhiên bầm xanh một mảng.
Trên bàn trang điểm chuẩn sẵn thu-ốc mỡ, Bùi Việt lấy một ít đích xoa cho nàng.
Minh Di lặng lẽ ngắm , khuôn mặt ôn nhu ánh đèn hắt lên một quầng vàng mờ ảo, tuấn mỹ đến mức chân thực:
“Gia chủ, ngài đừng đối xử với như thế...”
Bùi Việt tập trung xoa vết thương cho nàng nên kỹ:
“Nàng gì cơ?”
Minh Di hồn , lắc đầu :
“Không gì ạ.”
Bùi Việt xoa một lúc, xác định dầu thu-ốc ngấm , liền hỏi nàng:
“Đỡ hơn chút nào ?”
Minh Di hiệu hình cái kéo với :
“Kẹp ngài thì dư dả.”
Bùi Việt khựng , thèm để ý đến nàng, thổi tắt đèn xuống theo.
Trong rèm trướng tối đen ánh sáng, hương thơm thanh mát của dầu thu-ốc phảng phất quanh .
Loại thu-ốc pha trộn bạc hà nên công dụng tỉnh táo tinh thần, Bùi Việt một hồi lâu ngủ .
Ôn hương nhuyễn ngọc ngay bên cạnh, hình ảnh đêm hôm vẫn còn hiện mồn một mắt, thể thể kiểm soát mà nảy sinh phản ứng.
Mỗi khi đến cuối cùng cái kẹp như thế thực sự khiến chịu nổi.
Bùi Việt hít một thật sâu, nhẩm thầm mấy Thanh Tâm Chú để bản bình tâm .
Một chút d.ụ.c vọng mà thôi, vẫn đến mức khắc chế nổi.
Chương 28 Hỏng bét! Quên mất đêm nay là ngày cùng phòng...
Minh Di ngủ say, Bùi Việt rời lúc nào nàng gì cả.
Khi tỉnh dậy mới cảm thấy giữa hai chân đau nhức dữ dội, lâu trượt nên khó tránh khỏi xương cốt mỏi nhừ.
Ngày hôm đó nàng ở trong phủ nghỉ ngơi.
Hai cái vòng bạc chất liệu tầm thường, cho hình dáng trông giống hệt thì tìm một loại nước thiếc đặc thù, trong thời gian ngắn chắc chắn xong , Minh Di chỉ thể đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-50.html.]
Cũng rảnh rỗi, bốn vị cô nương rảnh rỗi là đến Trường Xuân Đường bầu bạn với nàng, đem chuyện đ-ánh cầu băng hôm qua kể như thần thoại.
“Tẩu t.ử thấy công chúa Bắc Tề , lúc rời sắp đến nơi .”
Bùi Y Ngữ .
Bùi Y Hạnh bắt chước dáng vẻ của công chúa Bắc Tề:
“Nàng lườm tẩu t.ử một cái thật cháy mặt nhé, tẩu t.ử ngoài cẩn thận một chút để phòng công chúa Bắc Tề âm thầm trả thù.”
Minh Di từng gặp công chúa Bắc Tề một ở biên quan Túc Châu, đối với tính khí của nàng vẫn hiểu :
“Không đến mức đó , ghét là thật, cùng lắm là giơ móng vuốt diễu võ dương oai một hồi, chứ thực sự gì .”
Công chúa Bắc Tề chính là một con hổ giấy, thì hống hách thôi chứ thực chất là đơn thuần đáng yêu.
Đến giờ Ngọ, phần thưởng của hoàng cung đưa tới.
Tuân thị đích dẫn theo Minh Di tiền sảnh nhận thưởng.
Hoàng đế thưởng cho Minh Di hai rương vàng bạc châu báu, đồ đạc khiêng Trường Xuân Đường, phó mẫu mẫu từng món từng món ghi sổ nhập kho:
“Ngọc như ý một đôi, thỏi vàng mười cái, Đông châu tím một hộp, Đông châu hồng một hộp, bộ cụ lò Nhữ một bộ, vòng tay phỉ thúy một đôi, vòng tay vàng một đôi, bộ trang sức san hô khảm bảo thạch một bộ, lụa là mười xấp...”
Những thứ món nào cũng đều là bảo bối.
Phó mẫu mẫu mừng cho Minh Di:
“Như của hồi môn của Thiếu phu nhân đầy đặn thêm ít .”
Minh Di và Thanh Hòa xong trái phản ứng gì nhiều, đó đồng thanh hỏi:
“Những thứ thể đổi thành bạc ạ?”
Phó mẫu mẫu suýt chút nữa phun cả ngụm ngoài:
“Thiếu phu nhân, đây là đồ ngự ban, đổi thành bạc .
Hơn nữa cần bạc cứ dặn dò lão nô là , lão nô lấy cho .”
Không đổi bạc nên Minh Di mấy hứng thú:
“Vậy thỏi vàng chắc dùng chứ?”
Phó mẫu mẫu :
“Thỏi vàng thì dùng , nhưng thỏi vàng ngự ban đều là do đại nội chế tác, bình thường nỡ dùng .”
Minh Di chẳng gì là nỡ, lấy một thỏi đưa cho Thanh Hòa:
“Lát nữa đem đổi lấy bạc mà dùng.”
Thanh Hòa thường xuyên bên ngoài, những nơi cần dùng đến bạc nhiều.
Đến tối khi Bùi Việt về dùng bữa, lúc uống nàng liền bàn bạc với :
“Gia chủ, những châu báu mấy thích, là đổi với ngài lấy ít bạc nhé?”
Đêm qua chế tạo hai cái vòng bạc tiêu tốn của Minh Di một trăm lạng, cái còn nhờ phó mẫu mẫu tinh tế sợ nàng ngoài cần dùng tiền nên nhét sẵn một túi bạc cùng ngân phiếu cho nàng, nếu đêm qua nàng suýt nữa chi trả nổi.
Tra án, lật án đều công lao một sớm một chiều.
Khi nàng kinh cũng liên lạc với một bạn bè giang hồ, đang việc cho một võ quán trong kinh.
Minh Di thi thoảng cần nhờ giúp đỡ đều cần đến bạc.
Dứt khoát đổi một ít ngân phiếu cầm trong tay để phòng khi cần thiết.
Những thứ là do tự nàng kiếm , dùng cũng thấy thanh thản.
Nào ngờ Bùi Việt chút vui:
“Những phần thưởng món nào cũng chẳng tầm thường, nàng giữ để ép hòm ?
Còn về việc nàng cần bạc thì cứ đến phòng kế toán mà lĩnh.”
Đây là đầu tiên lấy đồ ngự ban để đổi bạc, truyền ngoài chắc rụng răng mất:
“Còn cả ngân phiếu của Tiêu gia , tạm thời thể đưa cho nàng, sẽ bảo phòng kế toán đổi riêng hai ngàn ngân phiếu cho nàng tiêu xài.”
Minh Di hậm hực gì.
Bùi Việt thư phòng, mấy vị quản gia theo .
Chàng tiên dặn dò việc trích xuất ngân phiếu, Trần quản gia lập tức ứng lời:
“Lão nô sẽ lấy hai ngàn lạng ngân phiếu gửi tới hậu viện ngay.”
Bùi Việt vòng bàn án xuống:
“Ghi sổ của , là mượn ngân phiếu của phu nhân.”
“Đã rõ...”
“Ngoài ,” Bùi Việt day huyệt thái dương hỏi:
“Phu nhân mỗi tháng nhận bao nhiêu tiền tiêu vặt (nguyệt lệ)?”
Trần quản gia chỉ quản lý việc tư của Bùi Việt, can thiệp sổ sách của phủ, nên lùi một bước.
Người trả lời là đại quản gia của phòng kế toán tổng:
“Gia chủ, Thiếu phu nhân mỗi tháng nhận một trăm lạng nguyệt lệ ạ.”
Xét về lý mà thì tất nhiên là ít, cái còn cao hơn bổng lộc hàng năm của nhiều đại thần.
Sắp đến yến tiệc cuối năm còn tiền thưởng chia cho Minh Di, Minh Di sẽ thiếu bạc để tiêu.
Minh Di xuất nhưng thanh cao, tiền nguyệt lệ giao cho mẫu mẫu bảo quản để chứng minh nàng thanh thanh bạch bạch, chiếm một chút lợi lộc nào của Bùi gia.
Nếu cũng chẳng chuyện lấy đồ ngự ban đổi bạc với .
Trước đây nhận , lúc Bùi Việt mới ý thức Minh Di dường như phân định cực kỳ rạch ròi với và Bùi gia về phương diện tiền nong.
Như ?
Cứ kéo dài như thế phu thê giữa sẽ nảy sinh ngăn cách mất.
Xem vẫn đủ, để nàng yên tâm tận hưởng đãi ngộ của Thiếu nãi nãi Bùi gia.
“Kể từ hôm nay, Thiếu phu nhân cũng giống như , việc trích xuất bạc tại phòng kế toán sẽ giới hạn mức độ.”
Mấy vị quản gia ngẩn , đều sững sờ, nhưng gì thêm, đồng loạt cúi đầu lệnh.
Không lâu ngân phiếu gửi tới hậu viện, kèm theo cả tin tức mang đến cho phó mẫu mẫu.
Phó mẫu mẫu khi thấy tin thì cả sững sờ.
Chuyện đây từng tiền lệ.
Cứ lấy Đại thái thái mà , đây khi tộc trưởng phu nhân cũng quyền hạn , mãi cho đến khi con trai lên gia chủ thì mới thực tế quyền tùy ý trích xuất.
Giờ đây Minh Di đến con còn sinh mà gia chủ đối đãi như , thực sự là hiếm thấy.
Quyền hạn khác trao, nhưng chuyện tiêu bạc Bùi Việt tự nhận thể để Minh Di chịu thiệt.
Minh Di nhận ngân phiếu từ tay phó mẫu mẫu, đếm từng tờ một, đếm đếm mười mới hồn, mỉm với phó mẫu mẫu:
“Ta , cảm ơn gia chủ.”
Để thuận tiện cho Minh Di sử dụng, quản gia đưa ngân phiếu đều là mệnh giá nhỏ.
Minh Di đợi phó mẫu mẫu rời liền rút một xấp đưa cho Thanh Hòa:
“Con đem tới tiệm của chúng , đổi ngân phiếu thành bạc mặt mang bên mà dùng.”
Trực tiếp dùng ngân phiếu dễ để dấu vết, Tiêu gia chính là một ví dụ.
Thanh Hòa nhét ngân phiếu một cái túi vải nhỏ bên hông.
Đây là kho báu nhỏ của Thanh Hòa, bên trong một loại thu-ốc viên cứu cấp, nước giải độc, nhuyễn cân tán, tro dịch dung và các thứ tương tự.
Buộc c.h.ặ.t túi vải, Thanh Hòa ngước mắt, ánh mắt sắc lẹm Minh Di:
“Chúng khi nào thì tay?”