Hầu Môn - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nay Lý Lận Chiêu ch-ết, thần binh bặt vô âm tín.
Ý của Tĩnh Vương điện hạ là, chỉ cần tìm Song Thương Liên Hoa, cho dù nó thể vì chúng mà dốc sức, thì ít nhất cũng trở thành vật cản đường.
Đến lúc đó, thiết kỵ Bắc Yến sẽ thiên hạ vô địch, còn gì kiềm chế nữa.”
A Nhĩ Nạp lo lắng :
“Ngươi ngay cả hình dáng nó cũng , chúng mà tìm?
Chẳng lẽ Liên Hoa Môn gì đó thu hồi về ?”
Ô Chu Thiện lắc đầu:
“Ta cũng rõ.
Ta chỉ Liên Hoa Môn hành tung cực kỳ ẩn mật, đến nay vẫn ai nơi ở của bọn họ.
một điểm thể khẳng định, nếu Liên Hoa Môn thực sự thu hồi bảo vật, thì lẽ truyền nhân đời mới của Song Thương Liên Hoa xuất hiện nơi biên thùy.
Thế nhưng thực tế là ba năm trôi qua, một ai tiếp quản vị trí của Lý Lận Chiêu.
Ta suy đoán, Song Thương Liên Hoa hiện vẫn còn ở kinh thành.”
A Nhĩ Nạp hồi lâu vẫn thấy manh mối gì, cau mày đáp:
“Tiếp theo chúng nên gì đây?”
Ô Chu Thiện vốn là kẻ cực kỳ thông minh, thuở sớm theo Nam Tĩnh Vương đối trận với Đại Tấn, đối với tình hình triều đình Đại Tấn hiểu rõ như lòng bàn tay.
Gã dậy vài bước trong phòng, trầm ngâm :
“Dưới trướng Hoàng đế Đại Tấn một đội ưng khuyển hiện diện khắp nơi, tên gọi Cẩm Y Vệ.
Ta tin Cẩm Y Vệ đến sự tồn tại của Song Thương Liên Hoa.
Nếu trong mộ của Lý Lận Chiêu Song Thương Liên Hoa, thì kẻ khả năng nhất trong cả nước Đại Tấn chiếm thần binh chính là vị Hoàng đế bệ hạ .”
A Nhĩ Nạp càng cảm thấy vô vọng:
“Ngươi tổng thể bắt đêm khuya xông hoàng cung chứ?
Nếu bản lĩnh đó, dẫn trực tiếp ám s-át Hoàng đế vạn sự đại cát ?”
Ô Chu Thiện bật lắc đầu:
“Cái đó thì cần.
Âm mưu hành thông, chúng thể dùng dương mưu mà.”
“Ý ngươi là ?”
“Ngày mai chẳng cuộc thi Băng Hý ?
Chúng hãy thử lòng Hoàng đế Đại Tấn, yêu cầu ngài lấy vật đó phần thưởng, xem xem thần binh liệu thực sự trong tay ngài !”
Chương 25 Thanh Hòa lên , phá vỡ... của Lý Lận Chiêu...
Sáng sớm hôm , Minh Di buộc lòng dậy sớm.
Hóa Hoàng đế tổ chức cuộc thi Băng Hý tại Thượng Lâm Uyển, miễn việc thiết triều, Bùi Việt cũng cần cung sớm như khi.
Chàng định đưa Minh Di cùng, vì đêm qua ghé hậu viện, tin tức giao phó bà v-ú mang đến cho Minh Di, khiến nàng luống cuống tay chân, vội vã dẫn theo Thanh Hòa ăn qua loa chút điểm tâm chạy đại môn.
Trời sáng hẳn, xe ngựa dừng vững chãi bên tảng đ-á kê chân, mà chủ nhân của chiếc xe cũng cầm sách nửa ngày .
Minh Di tình nguyện vén rèm bước thùng xe, lên tiếng chào một câu:
“Gia chủ.”
Bùi Việt liếc nàng một cái, cuốn sách trong tay vẫn đặt xuống:
“Đã dùng bữa sáng ?”
Minh Di ăn quá vội nên chút nghẹn, nàng xoa xoa ng-ực, giọng lí nhí:
“Ăn , ngài ở đây cho uống ?”
Bùi Việt đích rót cho nàng một chén .
Minh Di uống cạn, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, lúc mới hỏi :
“Gia chủ vì đưa cung sớm thế ?
Ta thể cùng các mà.”
Bùi Việt nghiêm giọng đáp:
“Hôm nay Thất công chúa sẽ đến Thượng Lâm Uyển, nàng và nàng khó tránh khỏi chạm mặt.
Ta đợi nàng là dặn dò một chuyện...”
Minh Di lo lắng điều gì, giơ tay ngắt lời:
“Ta kế sách đối phó với Thất công chúa, gia chủ chớ nên bận tâm việc .”
Bùi Việt rõ ràng lộ vẻ hoài nghi.
Minh Di :
“Ngài vì kết giao với Tạ cô nương ?
Chính là để nhờ cô b-ia đỡ đ-ạn cho .
Ngài nghĩ xem, gả cho ngài, khó tránh khỏi việc trong kinh thành, thể ngày ngày trốn tránh công chúa.
Thay vì phòng nghìn ngày, chi bằng từ từ nắm thấu tính khí của công chúa, hóa can qua thành ngọc bạch, còn thể khuyên công chúa từ bỏ tâm tư với gia chủ.”
Bùi Việt cảm thấy nàng nghĩ chuyện quá đơn giản, nhưng tâm tính và lòng của nàng thực sự đáng quý:
“Cũng đừng vì thế mà hạ chịu nhục, tông phụ Bùi gia bao giờ chịu uất ức bên ngoài.
Ta sắp xếp một tiểu nội thị, hôm nay sẽ theo sát nàng, chuyện gì cứ báo cho ngay.”
Minh Di vẻ mặt lo toan của cũng thấy mệt cho , nàng theo bản năng giơ tay nắm lấy cổ tay :
“Gia chủ...”
Bùi Việt lẽ vẫn quen việc nắm lấy cổ tay như , liếc tay , Minh Di thấy thế vội buông :
“Ý là, ngài cũng đừng nghĩ đến việc che chở tất cả đôi cánh của , ai cũng học cách độc lập tự cường...”
Bùi Việt tán đồng:
“Người khác thể quản, nhưng nàng là thê t.ử của , thể quản.
Chúng là phu thê nhất thể.”
Nếu lạnh nhạt với Minh Di, e rằng bên ngoài sẽ đồn thổi lời tiếng , khiến Minh Di chịu thiệt thòi.
Minh Di thể thừa nhận, phẩm chất của đàn ông thực sự gì để chê trách, chẳng trách thế nhân đều “gả chồng đương gả Bùi Đông Đình”.
Cho dù hài lòng với cuộc hôn nhân , cũng ngăn cản tuân thủ trách nhiệm của một chồng, đối xử bao dung với nàng ở phương diện.
“Gia chủ, thể mạo hỏi ngài một chuyện ?”
Bùi Việt trong lòng vẫn đang ghi nhớ chuyện tấu chương, ngước mắt nàng, hiệu cho nàng tiếp.
Minh Di :
“Lúc ngài chắc chắn cũng cưới một môn đăng hộ đối, đúng chứ?”
Bùi Việt ngờ nàng đột nhiên hỏi đến chuyện , thần sắc thu vài phần.
Điểm thể phủ nhận, gì, ánh mắt nàng vẫn bất động.
Minh Di liền mặc định:
“Ý của là, lúc Thất công chúa bức hôn, ngài thể thuận nước đẩy thuyền, cưới nàng mà hủy bỏ hôn ước với ?
Vì ngài ?”
Thánh chỉ ban xuống, hủy hôn là chuyện danh chính ngôn thuận, tính là thất hứa.
Thất công chúa xuất tôn quý, xứng đáng với phận gia chủ Bùi gia của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-44.html.]
Bùi Việt hiểu ý nàng, nàng đang thắc mắc vì cưới công chúa mà cưới nàng.
“Minh Di, lời hứa là để tuân thủ.
Bùi gia hành xử dựa chữ tín, thể dễ dàng đổi.
Trừ phi đối phương hủy hôn, nếu tuyệt đối thất hứa, đây là thứ nhất.
Thứ hai, gia chủ Bùi gia thượng chúa (cưới công chúa).”
Minh Di thấy câu , tim bỗng đ-ập lệch một nhịp:
“Đây là tổ huấn Bùi gia?”
Bùi Việt gật đầu:
“Phải.”
Minh Di một lúc, hai tay tự chủ đan , ngẩn ngơ :
“Hiểu ...”
Thân phận địa vị như Bùi Việt, quả thực đến mức con đường ngoại thích.
Bùi gia vốn thanh cao, đại khái là danh dự tổn hại.
Ngay đó nụ của nàng chút đắng chát:
“Bùi gia các thật lắm quy củ.”
Bùi Việt chính sắc đính chính cho nàng:
“Đây quy củ phiền toái, đây là trí tuệ xuất thế.
Bùi gia chỉ thượng chúa, mà còn tham gia đảng tranh.
Cho dù giang sơn đổi chủ, Bùi gia và quyến vẫn thể sừng sững đổ.”
Bùi gia từ mấy triều định thiết luật để bảo đảm bản tộc bảo trong loạn lạc.
Về nhiều thế gia thấy Bùi gia phong thái cao khiết, cũng đều hưởng ứng, tranh liên hôn với họ.
Dần dần nhóm càng tụ họp càng lớn, bất kỳ vị quân chủ khai quốc nào định cục diện trong thời gian ngắn nhất định sẽ tranh thủ sự ủng hộ của Bùi gia.
Nhờ đó, Bùi gia luôn chiếm một vị trí quan trọng trong triều đình.
Mà một khi xảy chiến loạn纷 tranh, Bùi gia dựa danh tiếng và gia sản tích lũy trăm năm cũng thể minh triết bảo , thậm chí che chở cho một bộ phận gia tộc cùng những văn nhân chí sĩ, giữ gốc rễ cho tân triều.
Ai ngai vàng, Bùi gia liền trung thành với đó.
Cũng chính vì thiết luật , bất kỳ vị Hoàng đế nào cũng yên tâm trọng dụng Bùi gia, cho nên Bùi gia trải qua phong ba vẫn luôn sừng sững.
Minh Di ngẩn , hồi lâu gì, tự chủ mà dịch phía trong.
Bùi Việt thấy khuôn mặt nhỏ nhắn sắp dán sát vách xe, chau mày :
“Ngồi xa thế gì?
Ta ăn thịt nàng chắc?”
Minh Di thầm nghĩ, ai ăn thịt ai còn nhé, nàng ngượng ngùng dịch gần:
“Yên tâm, nhất định sẽ giúp ngài giải quyết triệt để đóa... hoa đào Thất công chúa !”
Vụ án của Lý gia ít nhiều dính dáng đến tranh chấp triều đình, tóm để lụy đến là .
Bùi Việt lời , lúc đầu thấy thê t.ử đúng là nghé con mới đẻ sợ hổ, đầy vẻ ngây ngô, đó bật .
Nàng , đồng nghĩa với việc nàng quan tâm đến .
Sau đó ai gì thêm, Bùi Việt bận rộn công vụ, Minh Di thì nhắm mắt gà gật ngủ bù.
Xe ngựa đến cửa Đông Hoa, Bùi Việt xuống xe để về phía Nội các, Minh Di thì vòng lên phía Bắc đến cửa Bắc An.
Thấy giờ giấc còn sớm, nàng cũng vội xuống, trái còn ở trong xe ngủ thêm một giấc, chờ các cô nương khác của Bùi gia cùng Thượng Lâm Uyển.
Hôm nay Thượng Lâm Uyển khác hẳn vẻ náo nhiệt hôm qua, bốn phía thiết giáp san sát, khí trang nghiêm.
Những gian phòng chính hướng Bắc ban đầu đều treo màn trướng màu vàng sáng của hoàng gia, chia ba sảnh lớn.
Chính giữa đặt một chiếc ngự án dài một trượng, hai bên trái một gian cho Bắc Tề, một gian cho Bắc Yến.
Còn về phần dinh thự của văn võ đại thần lúc thì bố trí trong các gấm bồng (lều gấm) mới dựng ở hai bên.
Gian thứ nhất bên trái là Vương gia của Thủ phụ, gian thứ hai là Bùi gia, tiếp đó là Tạ gia, Thôi gia, Tuân gia cùng các đại tộc khác.
Phía bên dẫn đầu bởi ba phủ Huân quý, còn là Trường Tôn gia của Kinh Kỳ Tuần Kiểm Ty cùng phủ của mấy vị tướng quân.
Minh Di một lúc thì thấy Bùi Huyên dắt Chiêu ca nhi tới.
Tiểu Chiêu nhi vẫn còn ấn tượng với Minh Di, thấy nàng sà lòng:
“Mợ, mợ, thổi...”
Minh Di hiểu, Bùi Huyên ở bên cạnh giải thích:
“Nó về là cứ đòi đến Bùi gia, mợ thổi khúc nhạc lắm.”
“Hóa là ...
Vậy mợ thổi một cho con nhé.”
Minh Di mỉm ôm lấy đứa trẻ, hiệu Thanh Hòa hái cho nàng một chiếc lá cây.
Thanh Hòa nhanh ch.óng hái tới nhưng đưa cho Minh Di mà xổm mặt Chiêu ca nhi, tự thổi.
Điệu nhạc đó như tiếng sáo, trong trẻo và vang xa, khiến Chiêu ca nhi múa tay múa chân.
Chiêu ca nhi cảm thấy Thanh Hòa thổi vẻ thú vị hơn, nịnh nọt mà bỏ rơi Minh Di, nhào lòng Thanh Hòa.
Thanh Hòa vững vàng đỡ lấy đứa trẻ, bế gấm bồng chơi đùa.
Bùi Huyên dõi mắt theo, rõ ràng là yên tâm.
Minh Di an ủi:
“Yên tâm , Thanh Hòa đây vốn là đại ca của đám trẻ nhỏ, cô chừng mực mà.”
Lại hỏi:
“Sao thấy Tạ Như Vận?”
“Bị Thất công chúa gọi .”
Hôm nay như hôm qua, Hoàng đế ngự giá quang lâm, ai dám vắng mặt.
Chẳng mấy chốc trong ngoài gấm bồng chật ních .
Thanh Hòa chơi một lúc thì bế đứa trẻ , nháy mắt với Minh Di.
Minh Di hiểu ý theo cô vén rèm bước , chỉ thấy Trường Tôn Lăng một bộ kình trang màu đen một gốc cây xa.
Minh Di bước tới, Thanh Hòa canh chừng cho hai .
Thấp thoáng thấy cuối gấm bồng một tiểu nội thị đang về phía , liền Thanh Hòa lườm cho một cái lùi .
Trường Tôn Lăng bên thấy Minh Di, kìm hỏi:
“Sư phụ, biểu cữu khó ?”
Minh Di khoanh tay, giấu nổi vẻ đắc ý :
“Không, còn hưởng lợi nữa kìa.”
Trường Tôn Lăng chấn động, mồm há hốc:
“Lão nhân gia hàng phục biểu cữu ?”
Minh Di mới cho :
“Bí mật.
Còn ngươi thì , vạ lây ?”