Hầu Môn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Danh sách của hồi môn của Lý Minh Di vốn dĩ là do Bùi Việt đưa cho, hiện giờ còn dùng để đề phòng Bùi Việt, trưởng lão cũng thấy uất ức cho Bùi Việt.”

 

Bùi Việt đau đầu :

 

“Ta thiếu chút bạc đó ?”

 

Lục đục bàn bạc xong mấy hạng mục, các trưởng lão thất bại t.h.ả.m hại về.

 

Cuối cùng các trưởng lão mếu máo về phía Tuân thị:

 

“Vậy quyền quản lý việc trong nhà (trung khứ) vội giao chứ?”

 

Để một nha đầu thôn quê kiến thức múa rìu qua mắt thợ ở Bùi gia, e là hỏng vẻ thanh quý của gia môn.

 

Lần đến lượt Bùi Việt cũng im lặng.

 

Thể diện cho, còn về quyền quản gia, thì thận trọng.

 

Tộc vụ Bùi gia vô cùng nặng nề, nội tình bên trong kém gì lục bộ của triều đình, nhân vật tầm thường gánh nổi.

 

Hắn liếc mắt Tuân thị:

 

“Việc xin mẫu cứ thong thả cân nhắc.”

 

Ý tứ là từ từ khảo sát Minh Di, mới tiến hành bồi dưỡng.

 

Tuân thị gật đầu:

 

“Ta tự tính toán.”

 

Minh Di “sắp xếp” rõ rành rành.

 

Nàng sự chứng kiến của , mời tới từ đường.

 

Từ đường của Bùi gia chiều sâu dài, mấy cây cột lớn chạm hoa sừng sững bên trong, màn che, cũng chẳng khói hương mị lệ, gian phòng rộng rãi, bức tường phía bắc trưng bày bài vị của liệt tổ liệt tông Bùi gia, lúc nến tắt, trầm hương thoang thoảng.

 

Một vị trưởng lão chúc từ , đó dẫn Bùi Việt và Minh Di lên hương, một vị khác cầm một tệp sổ sách dày cộm, tuyên gia quy Bùi gia và trách nhiệm của tông phụ.

 

Bùi Việt giữa sảnh như cây tùng, tĩnh tâm lắng , Minh Di chắp tay bên cạnh , mà đầu to .

 

Đương nhiên cũng chẳng lọt tai chữ nào, chỉ vị tông phụ Bùi gia bình thường thể .

 

Sau một hồi tuyên dài dằng dặc kết thúc, trưởng lão trải tộc phả hương án, Bùi Việt đích tiến lên cầm b.út, ký tên tự của Minh Di danh tánh của , tiên đóng ấn riêng, đó đưa cho Minh Di, bảo nàng cũng đóng một cái dấu.

 

Minh Di một tay để lưng, đầu ngón tay lặng lẽ vuốt ve bốn chữ “Lý thị Minh Di”, ánh mắt lộ vẻ sâu xa.

 

Lý Minh Di thực sự vốn là loài chim tự do giữa rừng xanh, lẽ nào cam lòng chịu sự vây hãm nơi thâm sơn cùng cốc hầu môn ?

 

Cho nên… nàng tới.

 

Chương 3 Phong độ của chồng

 

Sau khi tộc phả xong, Bùi Việt trở về nội các, Minh Di đưa chồng về Xuân Cẩm Đường , nửa đường Thanh Hòa tới đón nàng, cùng về Trường Xuân Đường.

 

Vào trong viện, hành lang Phó ma ma đang dặn dò tiểu nha quét dọn sân bãi, thấy Minh Di trở về, vội vàng đón tiếp:

 

“Thiếu phu nhân, tiền tiêu vặt tháng phát xuống .”

 

Minh Di ngẩn :

 

“Còn tiền tiêu vặt ?”

 

Chủ tớ mấy trong phòng.

 

Trên chiếc bàn vuông chính bắc của phòng khách, đặt một chiếc hộp gấm gỗ t.ử đàn, Phó ma ma mở hộp gấm , bên trong là bạc tiêu vặt tháng .

 

Minh Di thong thả xuống bên bàn, Thanh Hòa rót cho nàng, Minh Di vội uống , liếc chiếc tráp , hỏi:

 

“Đây là bao nhiêu bạc?”

 

“Một trăm lượng.”

 

Minh Di giật :

 

“Đây là chi phí ăn mặc dùng hằng tháng của Trường Xuân Đường chúng ?”

 

Đến đây mấy ngày, nàng cũng thấy sự giàu của Bùi gia, gì khác, chỉ riêng đám hạ nhân hầu hạ trong viện ít, trong phòng mấy đại nha , bên ngoài còn tiểu nha đầu hạng hai hạng ba, các bà ma ma hầu cận khác càng đếm xuể.

 

Việc ăn mặc hằng ngày cũng hề tầm thường, cứ lấy nàng ví dụ, một bữa ít nhất bốn món chính, hai món canh, cộng thêm mấy đĩa thức ăn nhỏ, tính sơ qua thì một trăm lượng đủ cho cả viện ăn dùng một tháng.

 

Phó ma ma trái bật , lắc đầu :

 

“Thưa thiếu phu nhân, đây là tiền tiêu vặt của riêng ngài, cũng chính là tiền riêng của ngài, ngài thể tùy ý chi phối.”

 

Minh Di tức khắc im lặng.

 

Theo nàng , một vị quan nhất phẩm Đại Tấn một năm cũng chỉ đầy hai trăm lượng bổng lộc, Bùi gia , chỉ riêng tiền tiêu vặt một tháng của nàng một trăm lượng ?

 

Nàng vốn Bùi gia giàu , nhưng cũng giàu đến mức độ .

 

Trong lòng kinh ngạc, nhưng mặt để lộ:

 

“Người khác bao nhiêu?”

 

Phó ma ma hiểu tại nàng hỏi như , lập tức đáp:

 

“Người khác thể so với ngài, ngài chính là gia chủ phu nhân của chúng , Bùi phủ rộng lớn , ngoài lão thái gia đang ngao du bên ngoài và đại phu nhân của chúng , thì của ngài là nhiều nhất.”

 

Dù vẫn còn các bậc bề khác, nhưng địa vị của gia chủ phu nhân là siêu nhiên.

 

“Vậy còn gia chủ?”

 

Bùi Việt tóm thể ít hơn nàng.

 

Phó ma ma thong dong :

 

“Tất cả bạc sổ sách của Bùi gia, gia chủ đều thể tùy ý chi phối, ngày thường gia chủ cần nhận tiền tiêu vặt.”

 

Minh Di hiểu , hỏi xong liền đẩy chiếc tráp cho Phó ma ma:

 

“Vậy phiền ma ma thu giữ giúp .”

 

Phó ma ma kinh ngạc:

 

“...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-4.html.]

 

Sao thể ?”

 

Vị thiếu phu nhân quanh năm cư ngụ ở Đàm Châu, qua với kinh thành, trắng , phu nhân hề rõ lai lịch của nàng, cho nên Phó ma ma gánh vác trách nhiệm để ý từng cử động của Minh Di, Minh Di mới đem bộ bạc tiêu vặt của giao cho bà, thật sự là ngoài dự tính của bà.

 

Chẳng lẽ thiếu phu nhân nhận Bùi gia đang thử thách nàng, nên mới hành động ?

 

Minh Di kiên quyết:

 

“Được mà.”

 

Bùi gia hài lòng với vị tông phụ như nàng, Minh Di rõ trong lòng.

 

Nàng quen với những ngày tháng ăn bữa nay lo bữa mai, giờ đây thể cơm no áo ấm là chuyện đại hạnh, còn cần nhiều bạc như gì?

 

Nàng càng chắc chắn thể cùng Bùi Việt đến bao giờ?

 

Nếu một ngày, cuộc hôn nhân kết thúc kèn trống, hèn chi nàng cũng chẳng cần thu dọn đồ đạc, một một rời , hà khổ vơ vét những vật ngoài , rước thêm lời tiếng ?

 

Đã hạ quyết tâm, Minh Di thuyết phục Phó ma ma:

 

“Ma ma, thích quản sổ sách, ngày thường tiêu tiền cũng chẳng tính toán gì, bạc ma ma cứ thu giữ giúp , nếu ngày nào đó cần dùng bạc, sẽ tìm ma ma ứng là , sổ sách ma ma cứ ghi chép thỏa đáng giúp , rõ ràng rành mạch, chẳng ?”

 

Phó ma ma là tâm phúc của chồng, giao cho bà là còn gì thỏa đáng hơn.

 

Phó ma ma đoán Minh Di là chân tình giả ý, tạm thời nhận lấy.

 

Đã đến giờ Dậu, Thanh Hòa đến giờ là đói, Minh Di dặn truyền cơm.

 

Vẫn là bốn món mặn hai món canh sáu đĩa nhỏ, đầy ắp một bàn nhỏ, Minh Di gò bó tục lệ, dặn Thanh Hòa cùng dùng bữa với .

 

Ở Bùi gia, nô tỳ dùng bữa cùng bàn với chủ t.ử, nhưng Minh Di đối xử với Thanh Hòa rõ ràng như em gái ruột, Phó ma ma cũng tiện gì, may mà Thanh Hòa cũng ý, bưng một chiếc ghế nhỏ cạnh Minh Di mà ăn, cũng tính là quá thất lễ.

 

Minh Di quen hầu hạ, dặn Phó ma ma và những khác cũng dùng bữa , Phó ma ma đương nhiên dám thất lễ, nhưng vẫn lui gian ngoài, để hai chủ tớ bọn họ tự nhiên.

 

Minh Di ăn xong , theo bản năng đưa tay định cầm chén đĩa, nhận bên trong chỉ một chén vàng óng, khỏi thất vọng.

 

Thanh Hòa nhai đầy miệng cơm, thấy nàng cầm chén mãi uống, nhịn nàng:

 

“Sao , uống r-ượu ?”

 

Minh Di nàng thấu, ngượng ngùng uống cạn chén :

 

“Làm gì , chỉ thấy nước màu vàng, còn tưởng là r-ượu trắng, thầm nghĩ con bé khi nào bụng chuẩn r-ượu cho ?”

 

Có thịt ngon mà r-ượu ngon, thật sự là một thiếu sót lớn.

 

Thanh Hòa hừ nhẹ một tiếng:

 

“R-ượu thì ngài đừng hòng, lời của Viên phu t.ử ngài ghi nhớ kỹ, thể của ngài uống r-ượu, chăm sóc cẩn thận.”

 

Dứt lời lấy từ thắt lưng một lọ thu-ốc, rút nút chai, đổ một viên thu-ốc đen sì đưa cho nàng:

 

“Nè, mau ăn .”

 

Minh Di bất đắc dĩ, nhận lấy viên thu-ốc bỏ miệng, mượn một ngụm khó khăn nuốt xuống, dậy ngoài dạo tiêu thực.

 

Bên ngoài tuyết tan, là lúc lạnh nhất, chẳng bao lâu liền về.

 

Đêm nay Bùi Việt về.

 

Minh Di ngủ ngon hơn, gì khác, nàng ngủ thực mấy yên phận, Bùi Việt ở đây nàng luôn đề phòng phiền đến , ở đây, Minh Di tùy tâm sở d.ụ.c.

 

Bùi Việt đêm nay cũng ngủ bù một giấc, gì khác, đêm qua chỉ ngủ hai canh giờ, mà đủ ?

 

Thỏa sức mượn việc trực ở nha môn mà an giấc, bên cạnh lạ, ngủ ngon lành.

 

ngày thứ hai thì thể như nữa.

 

Tân hôn nồng thắm, tóm thể cứ ở lì nha môn về, đêm nay dù thế nào cũng về Trường Xuân Đường.

 

Hoàng đế ngày đại hỷ lỡ việc đón dâu của Bùi Việt, trong lòng vẫn luôn áy náy, mấy ngày nay cho phép Bùi Việt tùy ý về phủ.

 

Bùi Việt về tới Bùi gia giờ Dậu đầu buổi chiều, vẫn theo lệ cũ đến Xuân Cẩm Đường thỉnh an mẫu Tuân thị , đó mới về phía Trường Xuân Đường.

 

Đi đến cửa lối thông, liền thấy hai ánh đèn lung linh, từ thần sắc, vẻ như mong chờ từ lâu…

 

Thấy Bùi Việt trở về, Minh Di thở phào nhẹ nhõm, Thanh Hòa tuổi còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, luyện võ, thể để đói .

 

Vốn là dặn ma ma truyền cơm đúng giờ, ma ma báo cho nàng , đêm nay Bùi Việt sẽ về, Minh Di còn cách nào khác, chỉ thể đợi, đợi tới đợi lui, cuối cùng cũng đợi trong màn đêm mịt mù.

 

Hai chủ tớ vui vẻ đón cửa khai tiệc.

 

Rửa tay xong xuống đó.

 

Phó ma ma bắt đầu dặn lên món.

 

Bữa ăn hôm nay bày ở bàn bát tiên trong minh đường, Minh Di và Bùi Việt mỗi một đầu.

 

Trước tiên lên mấy món mặn chính:

 

thịt dê hầm chín nhừ trong nồi đất, canh gà hà thủ ô, nghêu xào thịt băm vân vân, đó lên mấy loại canh, ví như canh Tứ Thần, canh bạch cải thịt hỏa tiễn vân vân, là một nồi lớn, mà mỗi một thố, thêm mấy món xào tươi ngon theo mùa, cộng thêm bánh bột du tiền, chè nếp táo đỏ mười mấy đĩa nhỏ, từng món từng món trình lên, bày đầy chiếc bàn bát tiên rộng lớn, mà Minh Di hoa cả mắt.

 

Vốn tưởng rằng bữa bốn món mặn hai món canh thường ngày của nàng đủ xa hoa, hôm nay cung cách của gia chủ càng khiến nàng mở rộng tầm mắt, chỉ riêng lượng và chủng loại , Bệ hạ trong cung cũng chỉ đến thế là cùng thôi chứ gì.

 

Nàng thấy Bùi Việt thần sắc mảy may lay động, vẻ như quen với việc , thể thấy ngày thường chính là như .

 

Minh Di lặng lẽ hít một .

 

Đây là gả cho một vị chủ nhân giàu nứt đố đổ vách .

 

Lúc , đĩa thức ăn cuối cùng đặt lên bàn, lớp da vàng óng tỏa mùi thơm gì sánh bằng.

 

Chính là món ngỗng mà Minh Di và Thanh Hòa ngày thường ăn cũng ăn .

 

Trong những ngày dãi nắng dầm sương , một con ngỗng thêm một vò r-ượu mạnh, một ngụm cay nồng xuống, ma cũng đáng.

 

Thức ăn lên đủ, Bùi Việt bắt đầu động đũa.

 

Phó ma ma đợi một bên, thỉnh thoảng vén tay áo đích gắp thức ăn cho các chủ t.ử.

 

Nhiều thức ăn như , hai ăn hết , thể lãng phí, Minh Di chọn mấy món bên phía nhường cho Thanh Hòa, Thanh Hòa gian nước ngoài hành lang mà ăn.

 

Đĩa ngỗng đặt ở phía Bùi Việt, ăn một lúc lâu , cũng chẳng thấy Bùi Việt đụng nó.

 

 

Loading...