Hầu Môn - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tháng Chạp giá rét, cẩn thận liền cảm lạnh, Bùi Việt cố gắng hạ thấp , quấn c.h.ặ.t chăn gối, để nàng lạnh dù chỉ một chút, sợ nàng khó chịu, đổi sang dùng hai tay nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay nàng, hai cánh tay cùi chỏ chống đỡ, như dán càng gần hơn, thậm chí luồng khí nóng hổi khô rát hòa trộn một chỗ, phân biệt nữa.”
Từ khi chỗ đó dán sát , họ ai năng gì nữa, ánh mắt cũng bất kỳ giao lưu nào, đều chút ngại ngùng.
Thoại bản miêu tả duy mỹ đến thì thực hành thực tế là một chuyện khác, Minh Di chút khó chịu, dường như thể dung nạp nổi, trướng đến mức thở cũng khó khăn, mồ hôi từng giọt từng giọt túa theo thái dương ướt đẫm trượt xuống đuôi tóc.
Nàng đương nhiên thói quen phát bất kỳ âm thanh yếu đuối nào, cố gắng để bản thả lỏng nhất thể.
Cũng từng nghĩ chuyện mà khó khăn như thế, thậm chí âm thầm tính toán xem trôi qua bao lâu , sắp xong ...
Đang nghĩ như thì đột nhiên dường như thứ gì đó vượt qua đỉnh núi chạm thẳng tim, khoảnh khắc đó trời đất đều tĩnh lặng.
Minh Di hít sâu một , hóa chuyện mới bắt đầu.
Dưới mái hiên tiếng gió rít gào, làn gió dày đặc từ kẽ cửa sổ lẻn , nóng lòng chui màn uyên ương, tạt khuôn mặt Minh Di, nàng rùng một cái, bên trong và bên ngoài chăn đúng là hai tầng băng hỏa, gò má thổi gió lạnh, bên trong nóng hổi khó chịu.
Bùi Việt bao giờ là càn, ngược cực kỳ khắc chế, dù cũng là đầu cho nên tự nhiên để ấn tượng đau đớn khó nhịn cho Minh Di, thấy lông mày nàng cau một chỗ tuy rằng kêu đau nhưng Bùi Việt dừng , chút tiến thoái lưỡng nan.
Ý thức bảo nên lùi nhưng thể cho phép, nghĩ bụng dù cũng qua cửa , tuổi nhỏ nữa, cha ở tuổi và Nhị tỷ , mà giờ con cái của vẫn thấy tăm , đây là trách nhiệm của họ với tư cách là tông t.ử và tông phụ.
“Nàng nhịn thêm một chút."
Hắn cất tiếng an , cuối cùng cũng chịu buông nàng , đưa ống tay áo tỉ mỉ lau mồ hôi khuôn mặt nàng,
Minh Di đời nếm bao nhiêu đắng cay, khác dỗ dành nàng ngược nàng cực kỳ ngại ngùng, bao nhiêu sóng to gió lớn đều qua , chút chuyện đáng là gì, nàng lên tiếng đáp lời:
“Thiếp ."
Giọng mang theo sự khàn đặc khó nhịn, nhè nhẹ gảy nhẹ tâm khảm đàn ông, sự khô nóng bụng là thể nào kìm nén nữa, dứt khoát một vượt núi băng biển thành cho nàng.
Chuyện tiếp theo dường như do họ quyết định nữa .
Tiến cũng , lùi cũng , lý trí chủ , do bản năng chi phối.
Vẫn là khó nhịn cực kỳ nhưng trỗi dậy một loại mềm nhũn khó thể hình dung, thể nhấc nổi sức lực, dường như bóp lấy điểm yếu nhất định gãi một cái mới dễ chịu, dần dần dường như cảm thấy đủ, bao giờ cảm giác nàng , thậm chí là lúng túng.
Từ năm ba tuổi ném rừng rậm, bầu bạn với dã thú, bầy sói vây quanh, bình tĩnh lý trí luôn là bản sắc khắc sâu trong xương tủy nàng, cảm giác mất kiểm soát , cảm giác nghênh đón sự vui vầy nàng xa lạ, mấy gọi dừng thôi, hiển nhiên là vẫn xong, mồ hôi nhỏ lông mày nàng hòa quyện với luồng nóng khuôn mặt với làn da nàng.
Khuôn mặt luôn thanh tú dù là lúc cũng khó che giấu vẻ quý tộc, sâu thẳm như mực chằm chằm nàng hoa mắt ch.óng mặt.
Bùi Việt nhạy bén nhận nàng đang thuận theo , một tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của nàng, một tay đỡ lấy gáy nàng, từng trận sóng dữ vỗ tới, cuối cùng một khoảnh khắc điện xẹt sấm chớp, nước sông phá đ-ập đổ xuống ào ạt, tràn qua lông mày gò má thậm chí là thở của nàng, nàng tự chủ rùng một cái kịch liệt, thở hai đ-âm trong phút chốc nhấn chìm cả hai.
Thủy triều rút , lý trí về.
Bên tai tĩnh lặng chỉ còn thở nỗ lực bình phục.
Sự gắn kết sâu sắc rõ ràng vượt quá dự kiến của họ, sự mất kiểm soát cũng là thứ họ từng trải qua.
Ánh mắt dò xét .
Minh Di nhớ tới mục đích kinh của , thấy hổ thẹn với .
Bùi Việt nhớ tới cách đây lâu còn đang chê bai xuất của nàng, cũng nảy sinh lòng áy náy.
Lúc đây, áy náy , trách nhiệm , d.ụ.c vọng cũng , thậm chí ngay cả sự xót xa cũng thiếu nhưng duy chỉ tình cảm nam nữ là thấy .
Sự ngượng ngùng lan tỏa vô cớ.
Thậm chí cần rõ , cực kỳ ăn ý buông đối phương , một xoay bên mép giường, một quấn c.h.ặ.t chăn gối tựa bên trong, dư âm trong c-ơ th-ể nhắc nhở họ lúc nãy họ trải qua một trận hoan lạc kịch liệt ở đây, bản tính bình tĩnh tự chủ họ thể chấp nhận khía cạnh mất kiểm soát của .
Hồi lâu trôi qua vẫn ai lên tiếng.
Mãi đến khi mồ hôi khô, cái lạnh ập tới, Bùi Việt mới rung chuông, nghiêng đầu hỏi nàng:
“Còn thể cử động , cần gọi v-ú nuôi hầu hạ ?"
Giọng tồn đọng sự khàn đặc tan nhưng ý thức chủ động hầu hạ nàng.
Minh Di nuốt nước bọt khô khốc, cố gắng để giọng của bình tĩnh:
“Không , tắm ."
Lúc nãy giữa giường chiếu giọng mềm yếu đến hồ đồ, bảo nàng đối diện với thế nào đây?
Sau khi da thịt kề cạnh, hai ngược càng khách sáo hơn.
Chương 18 Ngươi lấy phận gì để khuyên nàng?...
Bùi Việt nhàn nhạt gật đầu, đầu dậy, đại khái là đoán Minh Di chút ngại ngùng cho nên khi giúp nàng che rèm cẩn thận.
Nghe tiếng bước chân xa, Minh Di thực sự thở phào một dài.
Cảnh tượng thật thể tin nổi, dường như cái chày đối với đóa hoa mà giã, ngàn luyện nghiền nước dịch dính nháp, nàng khó mà tưởng tượng thể thành như , ôm trán hồi lâu mới dần dần bình phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-29.html.]
Lòng tĩnh , sự mềm nhũn trong xương tủy dạo chơi càng thêm thanh tỉnh, thể phủ nhận mệt thì mệt thật nhưng sảng khoái cũng là sự thật.
Hèn chi những đàn ông ngày ngày miệng lẩm bẩm vợ trong nhà, hóa là hương vị sung sướng thế .
Cảm khái một lát, Minh Di thu dọn tâm tình xuống giường phòng tắm tắm rửa.
Nàng , v-ú Phó liền , v-ú Phó là hiểu chuyện, đêm khuya gọi nước, chuyện gì thì là cần cũng , vội vàng dẫn theo hai đại nha lanh lẹ phòng dọn dẹp, để bên trong giường bạt bộ rạng rỡ hẳn lên, thắp hương , chuẩn nước ấm sẵn sàng lui ngoài.
Bùi Việt quần áo , lúc nãy ít mồ hôi đúng là chút khát, tới bàn ở bức bình phong tự rót cho một chén nước uống, ánh mắt lướt qua giá bách bảo ngoài cửa sổ phía Đông, đồng hồ đồng chỉ giữa giờ Tý, muộn hơn ngày thường hai khắc đồng hồ, đây là điều cực kỳ hiếm thấy, vốn dĩ lúc buồn ngủ chịu nổi nhưng hiểu vì , đại khái là d.ụ.c vọng giải tỏa thể thông thoáng vô cùng.
Hồi tưởng những chuyện , hôm nay thế mới thực sự gọi là thành .
Thần tình một chút thỏa mãn mà ngay cả chính cũng nhận .
Một lát , phía phòng tắm truyền đến động tĩnh, bóng dáng Minh Di vòng khỏi bức bình phong.
Bùi Việt , tầm mắt hai hẹn mà gặp đều bất động thanh sắc.
Chỉ thấy nàng một đầu tóc đen rủ xuống, tăng thêm vài phần nhu tình nữ nhi cho vốn luôn dũng, nàng sắc mặt ôn tĩnh tới bức bình phong, đèn gió treo góc tường như ngọc phản chiếu khuôn mặt thanh lãng sáng rõ rạng rỡ sinh huy.
Nàng cực kỳ xinh cũng ưa .
Bùi Việt đoán họng nàng khô khốc, chủ động rót một chén đưa cho nàng:
“Nhuận môi ."
Chân Minh Di chút nhũn nhưng mặt để lộ nửa phần, nhận lấy cúi đầu uống, lúc nãy ánh mắt Bùi Việt dừng nàng chút lâu, nếu nàng hiểu sai thì dường như một tia d.ụ.c vọng chiếm hữu lộ ngoài.
Đây lẽ nào là điểm khác biệt khi quan hệ xác thịt?
Bùi Việt cách nàng xa lắm, một bước chân, đây từng phát hiện, hôm nay kỹ tầm vóc Minh Di đúng là đủ cao ráo, thể chạm tới cằm , giống những khác gian nan ngước đầu chuyện với , cách như ... lạ lùng thoải mái.
Giờ hai là vợ chồng chính thức danh chính ngôn thuận .
Dường như gì đó nhưng gì cho , lúc nãy lúc tiến , thần sắc Minh Di rõ ràng là khó nhịn cực kỳ, bèn hỏi:
“Có nàng đau ?"
Câu hỏi đúng là...
Minh Di một tay cầm chén, một tay ôm cánh tay, đón lấy ánh mắt của lắc đầu :
“Không ."
Hai đối diện , khô khốc , đây dù còn thể tìm chút đề tài để tán gẫu, hôm nay nên tán gẫu chuyện gì.
Ánh mắt một nữa dời .
Bùi Việt :
“Mau ngủ ."
Muộn quá .
Minh Di đặt chén xuống, bước chân về phía giường bạt bộ, hai bước bỗng nhiên đầu, đàn ông phía đang kiên nhẫn đem chén nàng để loạn xạ xếp ngay ngắn, một trường bào rộng màu xanh xám dáng như ngọc thẳng, nhận nàng đang , ánh mắt dời qua, đôi mắt mang theo sự thanh lãng tuấn tú khi gột rửa bằng nước, khí chất thanh thoát, đẽ vô song.
Minh Di tự nhủ lỗ, từ trong lòng chấp nhận cuộc mây mưa .
Đều mệt , thổi đèn lên giường.
Không đến mức cách quá xa nhưng cũng đến mức ôm .
Mỗi chìm sâu giấc ngủ.
Hôm Bùi Việt thức dậy muộn hơn ngày thường một khắc đồng hồ, dẫn đến lịch trình liền trở nên gấp gáp, dường như chiếc đồng hồ định sẵn bỗng nhiên vặn nhanh lên Bùi Việt cực kỳ thích nghi, v-ú Phó lén sắc mặt thấy mặt trầm như nước, một lời, trong lòng khỏi lo sợ, v-ú Phó cũng khó, đây Bùi Việt bao giờ cần bà giục dậy, nghĩ bụng đêm qua ầm ĩ muộn một chút, đau lòng nỡ giục , muộn một khắc thì muộn một khắc nhưng hôm nay qua thế xem là sai .
Đang định thỉnh tội thì phía Bùi Việt ăn mặc chỉnh tề chỉ dặn dò một câu:
“Đừng đ-ánh thức nàng, để nàng nghỉ ngơi cho ."
V-ú nuôi vội vàng đáp lời, lời thỉnh tội cũng thu .
Nói xong câu , sắc mặt Bùi Việt dường như tươi tỉnh hơn một chút, thắt áo choàng sải bước khỏi Trường Xuân Đường, qua cửa nhỏ ngang qua thư phòng, một đám tùy tùng đợi sẵn , dường như ngạc nhiên vì gia chủ hôm nay muộn giờ, từng tuy gì nhưng sự kinh ngạc đều hết lên mặt.
Bùi Việt lặng lẽ day day sống mũi.
Lỡ việc mà.
Triều đình ngày hôm đó đương nhiên yên ả, Tề Tuấn Lương theo kiến nghị của Bùi Việt một mặt phong tỏa t.ửu lầu nắm thóp buông, một mặt thức đêm sắp xếp nhân thủ tập kích đột kích Đào Hoa Ổ, đem từ xuống một đám Đào Hoa Ổ bộ bắt giữ đưa về quy án.
Mụ tú bà Đào Hoa Ổ là một nhân vật tàn nhẫn, ngoài bốn mươi tuổi, phong vận vẫn còn, ngày đông giá rét một áo mỏng quấn , quỳ công đường bưng mặt nức nở, chỉ bản cái gì cũng , khăng khăng là khác vu oan nàng.
Chỉ điều những viên quan lão luyện tích lũy nhiều năm của Bộ Hình cũng hạng xoàng, thấy nhiều chiêu trò ăn bộ dạng của nàng, một trận nghiêm hình tra khảo, tú bà hành hạ sống ch-ết , thể khai, thừa nhận riêng tư đúng là nhận bạc của khác giúp sắp xếp sát thủ việc,