Hầu Môn - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Việt hài lòng, lúc mới thu b.út, nhận lấy khăn ướt từ tay thư đồng, chậm rãi xoay :
“Chuyện là thế nào?"
Ám vệ ngước đầu đáp:
“Gia chủ, thuộc hạ gặp một vị cao thủ bịt mặt, đối phương tuổi lớn, hai mươi tuổi, mười vị cao thủ vây công mà thể lui , thực sự hiếm thấy."
Sắc mặt Bùi Việt hề gợn sóng:
“Lai lịch thế nào, rõ ?"
Ám vệ hồi tưởng chiêu thức của Thanh Hòa:
“Hắn cầm gậy trúc trường mâu, thế đại khai đại hợp, công pháp bá liệt, thế trận lăng lệ, phong thái trong quân đội, nhưng khinh công gần như đạt tới đỉnh cao, nhạy bén đa biến, giống như cao thủ do các môn phái giang hồ nuôi dưỡng, thủ như thuộc hạ đây từng thấy qua, gia chủ, e là kẻ đến thiện !"
Bùi Việt bấy giờ mới khẽ nheo mắt , chậm rãi dạo bước về phía bàn xuống:
“Ất bộ mỗi ngày đều đề báo gửi đến kinh thành, năm năm nay bao giờ gián đoạn, nếu giang hồ hạng cao thủ , lẽ nhận tin tức từ lâu."
“Đây cũng là điểm thuộc hạ trăm phương ngàn kế hiểu , dường như là đột nhiên xuất hiện, đến một cách quỷ dị."
Chân mày Bùi Việt nhếch lên, dường như thể tin :
“Mười các ngươi gì một ?"
Ám vệ sắc mặt đau đớn:
“Thuộc hạ hổ thẹn."
Bùi Việt gì nữa, một lát thở dài:
“Có thể mời hạng cao thủ tọa trấn, xem nước càng lúc càng sâu , các ngươi tra gì ?"
Ám vệ bấy giờ mới rút một thứ đưa cho :
“Bắt một tên thủ lĩnh thích khách, tuy ch-ết, lục soát thứ ."
Bùi Việt nhận lấy tờ giấy đó, đây là một tờ biên lai nhỏ, ghi “Hôm nay thu một ngàn lượng, xuất tám ", ký tên ba chữ triện ấn “Đào Hoa Ổ", mắt Bùi Việt nheo , đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
Danh hiệu Đào Hoa Ổ Bùi Việt từng qua, là một kỹ viện ở phía Nam thành, đại khái là quan to quý hiển, cho nên danh tiếng lừng lẫy ở kinh thành, từ đó thể thấy, Đào Hoa Ổ thể là mượn danh nghĩa kỹ viện để bí mật nghề g-iết thuê.
Chỉ cần tra rõ gần đây hạng nào Đào Hoa Ổ là thể khóa c.h.ặ.t mục tiêu.
“Giao th-i th-ể và vật chứng cho Tề Tuấn Lương, để Bộ Hình tra."
“Vâng."
Không lâu , một tên thủ lĩnh ám vệ khác cũng về, bẩm báo chuyện ở t.ửu lầu:
“Thuộc hạ tiếng phân biệt vị trí, xác nhận ở gian thứ ba phía Tây tầng hai, nhưng lúc khám xét bên trong gì cả, thẩm vấn từng từng một, là một lão giả mặc trường sam đan xen xanh trắng , thuộc hạ lật tung cả t.ửu lầu cũng tìm thấy một như , thể thấy kẻ cực kỳ xảo quyệt, nhất định là cải trang ẩn trong đó, hiện giờ Binh Mã Ty phong tỏa t.ửu lầu, bắt học theo thổi một tiếng còi để tuyển chọn mục tiêu khả nghi..."
Bùi Việt vốn dĩ tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc, suy nghĩ liền nhắc nhở :
“Hắn cải trang để dấu vết thì t.ửu lầu nhất định đồng bọn, hãy tra xét kỹ hơn, ngoài cũng tra rõ lai lịch của t.ửu lầu xem phía là hạng nào đang kinh doanh..."
“Lại báo cho Tề Tuấn Lương, dứt khoát phong tỏa t.ửu lầu thêm mấy ngày, kẻ thổi còi đó hành sự để dấu vết chắc là một nhân vật quan trọng, xác định ở bên trong thì nhất định đừng bỏ qua, cứ khóa , xem ai đến dò hỏi tin tức , đến lúc đó chắc chắn thể theo dây mà tìm kẻ chủ mưu ."
Một phen bố trí cho thấy tâm tư cực kỳ kín kẽ.
Ám vệ tức khắc thán phục:
“Thuộc hạ Bộ Hình một chuyến ngay đây."
Chuyện xong, Bùi Việt đột nhiên đồng hồ đồng, là giữa giờ Hợi , bỗng nhiên nhớ tới Minh Di với ánh mắt mong mỏi lúc chiều tối, do dự nữa, sải bước về hậu viện.
Đến hành lang nối, ngoại trừ bà già gác cửa, trong viện một ai, Bùi Việt cũng để ý, thẳng đến hiên chính viện.
V-ú Phó mà ở đó, vén rèm gian phòng phía Đông, nội thất phía bức bình phong loáng thoáng ánh đèn hắt , tưởng Minh Di đang ở giường, tiến lên tùy tay vén rèm một cái, chăn gối trải giường dấu vết từng ngủ nhưng thấy bóng dáng Minh Di ,
Bùi Việt nảy sinh nghi hoặc, quanh một vòng:
“Phu nhân?"
Minh Di mới từ lối lẻn phòng tắm, thấy một câu như , tim đ-ập thót một cái.
Về sớm như ?
Minh Di thầm kêu , khẩn trương cởi bỏ y phục hành và lớp y phục tiểu sai bên trong, tất cả xoắn một chỗ buộc thành nút ném lên góc xà nhà tối om, quanh một vòng thấy giá gỗ rửa mặt thường ngày một chậu nước, hai lời ướt khăn tay phết lên mặt một cái để lau sạch lớp bột thu-ốc cải trang .
Mà trong trống , tiếng gọi “Phu nhân" càng lúc càng gần, ở bên ngoài bức bình phong .
“Gia...
Minh Di chằm chằm bức bình phong gọi một tiếng, Bùi Việt từ đến nay cực kỳ phong độ, bao giờ rình rập nàng tắm rửa, cho nên thấy tiếng động chỉ ngoài bức bình phong là động đậy nữa:
“Nàng ?
Trong phòng hầu hạ?"
Minh Di đầu vẫn còn b.úi tóc nam t.ử, lập tức rút trâm cài , một đầu tóc đen như thác nước đổ xuống, thủ pháp quá nhanh để ý trâm cài va chậu đồng, gãy đôi, đó rơi xuống đất phát tiếng kêu giòn giã, Bùi Việt thấy tiếng đinh đang chỉ tưởng Minh Di xảy chuyện gì, vượt qua bức bình phong bước ,
Vừa ngước mắt, bốn mắt .
Minh Di mặc bộ trung y trắng muốt giá chậu, nãy mới rửa mặt, thái dương tóc mai còn mang theo nước, đôi mắt thanh tú trong trẻo như nước gột rửa, đặc biệt u minh sạch sẽ, nàng định thần giải thích:
“Thiếp mới ngủ một lát, giờ tỉnh dậy vệ sinh, gia chủ bận xong ?"
Bùi Việt thấy mặt nàng vệt nước khô, tiến gần một bước trầm giọng hỏi:
“Trên mặt ướt nhiều như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-28.html.]
Minh Di thản nhiên :
“Gặp cơn ác mộng, sợ đến toát mồ hôi nửa , mới dùng khăn lau một chút."
Bùi Việt cảm thấy nàng yêu quý thể :
“Tháng Chạp giá rét thế thể chạm nước lạnh?"
Quay trong phòng, lắc chuông gọi hầu hầu hạ, may mà hương mê tan, bà già hậu viện nhận tin lập tức xách mấy thùng nước ấm đưa phòng tắm.
Phòng tắm của Trường Xuân Đường cực lớn, ở giữa lấy bình phong trúc ngăn cách, Bùi Việt ở phía Đông, Minh Di ở phía Tây, mỗi tốn chút công sức dọn dẹp chỉnh tề phòng.
Hai cạnh mép giường, dùng cùng một loại bồ kết, thở đan xen một chỗ, Minh Di thực sự khát, lúc nãy mới uống vài hớp, lúc rót một chén, chuyện thuận lợi, trong lòng cũng nhẹ nhõm.
Bùi Việt mượn cớ mời quân lọ, nàng liền mượn lực đ-ánh lực, chắc chắn quá hai ngày sẽ kết quả.
Bùi Việt tháo giày định lên giường, dư quang lướt qua Minh Di, trong tầm mắt loáng thoáng hiện lên một vệt m-áu, ánh mắt tức khắc dời qua đó, chỉ thấy dái tai Minh Di dường như thứ gì đó quẹt qua tạo thành một vết m-áu.
“Bị thương từ bao giờ ?"
Tim Minh Di thắt một cái, ngoài mặt vẫn ngơ ngác hỏi :
“Ở ạ?"
Theo hướng của nàng đưa tay lên mặt vuốt ve.
Bùi Việt chằm chằm vết thương của nàng, nhíu mày:
“Dái tai quẹt qua một chút."
Minh Di nhớ tới lúc nãy Thanh Hòa đưa phủ chắc chắn là cành cây quẹt trúng , đổi sắc giải thích:
“Vậy ?
Thiếp cảm nhận , lẽ nào lúc nãy xem thoại bản cạnh giấy quẹt ?"
Vết quẹt của giấy và vết quẹt của cành cây là khác , ánh sáng tối, Bùi Việt cái đầu tiên rõ, đợi tiến kỹ, Minh Di chằm chằm khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc đó bỗng nhiên rướn tới.
Bờ môi đỏ thắm dán c.h.ặ.t lên làn môi mỏng của ,
Bùi Việt kịp trở tay, hình cứng đờ, ngay cả thở cũng nín bặt theo.
Môi nàng quá lạnh, mang theo sương tuyết.
cũng cực kỳ mềm mại, ít nhất là mềm mại hơn con nàng.
Hai cứ thế dán đủ vài b.úng ngón tay, ai cũng cử động.
Đã đến cuối giờ Hợi, tiến sát giờ ngủ của Bùi Việt, cứ náo loạn thế thì náo đến bao giờ?
Bùi Việt đang cân nhắc.
Minh Di ban nãy là hành động lúc tình thế cấp bách, hôn thế nào nàng thực sự , thôi thì cũng , đành kiên trì tiếp thôi, thế là nàng đưa hai tay phủ lên cánh tay , nhân thế đẩy lên giường, môi đè , đợi phản ứng.
Nếu Bùi Việt vui thì nàng cũng thể miễn cưỡng chứ?
Rèm che trượt xuống che khuất đôi chân đan xen của hai , ánh đèn bên ngoài che lấp, bên trong giường bạt bộ chỉ còn ánh đèn mờ ảo.
Hơi thở nàng phả tới, sống mũi cao v.út chạm cánh mũi , khuôn mặt đó dường như vẫn mang theo sự m-ông lung của nước, đôi mắt chằm chằm , Bùi Việt nàng đến mức yết hầu lăn lộn, sự khô nóng kìm nén suốt mấy ngày qua cùng chung giường với nàng dường như châm ngòi, như lửa bập bùng trỗi dậy.
Hắn đưa tay kẹp lấy thắt lưng nàng xoay đè nàng xuống, đôi chân của hai cũng theo đó đều đưa lên giường.
Bùi Việt mắt trầm tĩnh nàng, con ngươi sâu thẳm cuộn trào d.ụ.c vọng, thấp giọng hỏi:
“Nghĩ kỹ ?"
Đã thế còn thể nghĩ kỹ ?
Minh Di thản nhiên đáp:
“Phải", đơn giản một chữ thể hiện phong thái phóng khoáng.
Bùi Việt nhận câu trả lời khẳng định của nàng, một nữa cúi dán sát bờ môi nàng nghiền ngẫm tỉ mỉ, dù cũng mấy thuần thục, là đầu tiên cho nên động tác cực kỳ dịu dàng, một tay chống hai bên nàng, rảnh tay còn cởi thắt lưng của hai .
Áo ngoài của hai cởi chỉ còn trung y, trung y cởi chỉ còn lớp áo ngủ lụa mỏng manh, Minh Di vết sẹo quen thấy, đột ngột ngăn tay :
“Gia... một cái , ...
“Được."
Bùi Việt vốn dĩ nhã nhặn cũng quen trần trụi đối diện.
Từng lớp từng lớp y phục từng cái từng cái ném ngoài, trung y, quần lót, từng mảnh bay lơ lửng rơi xuống chỗ để chân, phủ lên đôi ủng mùa đông , mỗi giữ một chiếc áo trường sam mỏng manh, chăn gối phủ lên, gian kín đáo, thể thể diện diện, bớt một tầng lúng túng.
Không thích nước bọt đan xen, thò đầu lưỡi, Bùi Việt chỉ lưu luyến nơi gò má nàng một lát xuống, cùng lúc đó hai tay nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, từng chút từng chút giao cuối cùng khóa nó đỉnh đầu.
Minh Di bao giờ đối xử mạnh bạo như , quen, hít một thảo luận thấp giọng:
“Gia chủ, thể buông tay ?"
Lúc , đàn ông nàng thong thả nàng, giọng nhuộm một tầng d.ụ.c vọng khàn đục:
“Nàng xem?"
Minh Di một lát, há miệng mà cách nào phản bác.
Xem chuyện thương là thể cho qua .
Minh Di ánh mắt mang theo vài phần thỏa hiệp bất đắc dĩ, rơi mắt Bùi Việt chính là chút ấm ức , cúi đầu phủ lên môi nàng một cái coi như trấn an, cùng lúc đó đầu gối dài len , mặt Minh Di đột nhiên nóng bừng, mất tự nhiên dời mắt , tuy rằng đôi mắt vẫn sạch sẽ trong trẻo nhưng đuôi mắt từ lúc nào điểm xuyết một vệt đỏ, phong tình như đối với nàng mà là hiếm thấy .