Hầu Môn - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:40:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lận Chiêu gật gật đầu, cũng quá để tâm.”
Tỉ thí bắt đầu từ giờ Tỵ buổi sáng, tới chập tối mới kết thúc, Lận Chiêu xem vô cùng nghiêm túc, chọn mấy tên tân binh tiềm lực, riêng tư giao lưu với họ, trong lúc tới chỗ vui vẻ, Lận Chiêu vỗ vai đối phương, :
“Vẫn từng chiến trường , yên tâm, tháng ba xuân về, Nam Tĩnh Vương nhất định sẽ tới đ-ánh, đến lúc đó ngươi theo trận....”
Bùi Việt quấn áo choàng, từ xa một đài doanh trại, dễ như trở bàn tay liền bắt gặp bóng dáng minh liệt , nàng khoác vai bá cổ với , rôm rả, tức đến mức về doanh trại.
Bùi Việt bước doanh trướng, Lận Chiêu vặn tới cổng doanh trại, một cái liền thấy Bùi Việt khoác chiếc hạc bào dày cộm nhà.
Trước tết tuyết rơi cũng thấy mặc dày như thế, cớ lập xuân ngược còn quấn c.h.ặ.t chẽ như ?
“Vừa đó là Bùi đại nhân?”
“Chứ còn ai nữa!”
Đông T.ử cũng là kẻ thính tai, :
“Bùi đại nhân cũng thật đáng thương, mùng một hôm đó nhiễm phong hàn, liên tiếp mấy ngày khỏi cửa, hôm qua thuộc hạ thăm, còn ăn uống gì .”
Lận Chiêu chân mày cau c.h.ặ.t.
Mấy ngày ăn uống gì?
Dẫu là thể bằng sắt cũng chịu nổi.
Tức khắc cho phó tướng lui xuống, sải bước lớn về phía doanh trướng của Bùi Việt, sắc trời vẫn triệt để tối hẳn, trong trướng Bùi Việt thắp đèn đồng cây, cả tòa doanh trướng đèn lửa sáng trưng.
Lận Chiêu đợi thông báo, liền vén rèm , chính lúc thấy tiểu sai nhà họ Bùi đang bưng hộp thức ăn quỳ mặt Bùi Việt khuyên dùng bữa, đáng tiếc Bùi Việt múa b.út sớ, tơ hào đoái hoài.
Lận Chiêu thấy thế, vội vàng rảo bước tới, từ trong tay tiểu sai đón lấy hộp thức ăn, cho lui xuống, đó xuống đối diện Bùi Việt, tiên đ-ánh giá một cái, xác nhận g-ầy ít, tức khắc đau lòng:
“Nghe ngài bệnh ?”
“Liên quan gì tới nàng?”
Bùi Việt b.út tẩu long xà, đầu cũng thèm ngẩng lên.
Lận Chiêu tức đến bật , điều nàng xưa nay da mặt dày, mặt đổi sắc :
“Ngài là vị hôn phu của , liên quan tới ?”
Bùi Việt ngòi b.út khựng , ngẩng mắt lên, như :
“Ồ, , vị hôn phu sẽ khoác vai bá cổ với khác ?”
Chậc chậc, cái mùi chua chắn cũng chắn nổi.
Lận Chiêu mỉm , đem chiếc ghế nhỏ từ một bên bàn dài di chuyển tới bên cạnh , sát :
“Ghen ?”
“Không , đến mức đó!”
Cứng miệng...
Lận Chiêu chấp nhặt với bệnh, đem hộp thức ăn đặt lên bàn , khuyên bảo:
“Bùi đại nhân vai gánh vác giang sơn xã tắc, nên bảo trọng thể, mau dùng bữa .”
Bùi Việt bất động thanh sắc.
“Hay là, đút ngài?”
Bùi Việt vẫn phản ứng gì.
Nàng ngày đó mở miệng ngậm miệng cùng còn quan hệ gì nữa, tức đến mấy ngày nhắm mắt.
Tiểu hỗn chương tim phổi, Bùi Việt định cứ thế mà tha thứ cho nàng.
Lận Chiêu thấy thủy chung thèm để ý tới nàng, giả vờ ngoài:
“Còn thèm đoái hoài tới , đây nha...”
Nói xong quả thực về phía cửa.
Đi ba bước, lưng rốt cuộc vang lên một tiếng “Đứng !”
Lận Chiêu , chậm rãi rảo bước trở về:
“Chuyện gì?”
“Mài mực cho !”
Lận Chiêu hảo tính tình so đo với , chỗ cũ, nghiêm túc mài mực cho , một mặt mài, một mặt chống cằm , thể , khuôn mặt vẫn mang cho nàng một sức hút vô cùng to lớn như , Lận Chiêu chứng nào tật nấy, trực bạch hỏi:
“Bản tướng quân mài mực cho ngài, ngài khao thưởng thế nào?”
“Nàng thế nào?”
Bùi Việt xong một bức sớ, mở một quyển văn thư mới, ánh mắt tuy nàng, ngữ khí hòa hoãn hơn nhiều.
Lận Chiêu chút do dự :
“Hôn một cái.”
Lần đàn ông bên cạnh đáp bằng sự im lặng.
Im lặng chính là ngầm thừa nhận, ngầm thừa nhận chính là chấp nhận.
Lận Chiêu mày hớn hở mài xong một vũng mực, Bùi Việt xử lý xong mấy bức sớ, liền đem mặt ghé sát tới mặt .
Mùi hương c-ơ th-ể quen thuộc xa cách mấy ngày cùng với chút r-ượu xộc tới, Bùi Việt đặt b.út hồ xuống, chậm rãi dời tầm mắt qua, làn môi đỏ mọng đưa tới mặt , đôi mắt ẩn mặt nạ rõ thực hư.
Bùi Việt cảm quan tập trung làn môi đỏ thắm , cúi đầu khẽ lướt qua môi nàng, chạm rời ngay.
Ai cũng lên tiếng.
Chương 112 Phúc lợi phiên ngoại hạ:
“Bùi đại nhân ngài sẽ hối hận đấy!”
Gió bấc rít gào thổi qua, đ-ập doanh trướng phát tiếng động, Bùi Việt lật xem mấy bộ sổ sách, Lận Chiêu thấy một chốc một lát bận xong, chỉ đành đem hộp thức ăn đặt lên lò than hâm nóng.
Trong trướng yên tĩnh lạ thường.
Một khắc đồng hồ , Bùi Việt cuối cùng cũng bận xong, dậy rửa tay.
Lận Chiêu chống cằm hướng về phía , tựa bên cạnh ngủ gật, thấy động tĩnh, mở mắt đuổi theo :
“Đến giờ dùng bữa ?”
Bùi Việt đáp lời , tới giá gỗ bên cạnh rửa tay, xoay mặt cảm xúc nàng:
“Sắp dùng bữa , điều trong trướng của Bùi mỗ, phần cơm của Thiếu tướng quân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-215.html.]
Từ mùng một ngày hôm đó những lời , nàng liền nhanh nhẹn cho tới trướng của , đem văn thư sổ sách của nàng tất thảy dời , ròng rã năm ngày tới trướng một , quả thực là dứt khoát nhanh gọn tơ hào dây dưa dài dòng, hệt như kẻ khốn kiếp ruồng bỏ , uổng công cơm bưng nước rót nuôi nàng, nàng buông là buông ngay , Bùi Việt nàng tức đến bệnh luôn .
Lận Chiêu , liền trong lòng Bùi Việt vẫn còn hờn dỗi.
Thế là dậy tới bên cạnh .
Chỉ thấy thanh thanh lãnh lãnh đó, sắc mặt hiện một luồng trắng bệch bệnh tật, đáy mắt căng một luồng kình, cũng thèm nàng, hệt như cây tùng tuyết đón gió gãy.
Nàng khẽ móc móc đai lưng :
“Còn giận ?”
Hành động đối với Bùi Việt mà chính là khinh bạc, dễ liên tưởng tới khung cảnh chật vật ngày hôm đó, tức đến mức nhắm mắt :
“Lý Lận Chiêu, ước pháp tam chương với nàng!”
“Ồ...”
Lận Chiêu thẳng , khoanh tay lưng hỏi:
“Nói thử xem.”
Bùi Việt trịnh trọng :
“Thứ nhất, trộm r-ượu uống, mỗi tháng tìm lấy năm r-ượu.”
“Thứ hai, khoác vai bá cổ với nam nữ khác.”
“Thứ ba, dùng võ với .”
“Khụ...”
Lận Chiêu đến đau cả răng, một tháng chỉ cho uống năm r-ượu, đối với nàng mà chính là sự hy sinh to lớn, thể chịu thiệt thòi lớn như :
“Ngài ước pháp tam chương với , liệu thể cũng ước pháp tam chương với ngài ?”
“Nàng !”
Lận Chiêu ngôn giản ý cai:
“Cho hôn!”
“Cho ôm!”
“Cho ngủ!”
“.......”
Tức đến mức Bùi Việt hai vai khẽ run, theo bản năng nâng tay định đuổi nàng ngoài, chuyển niệm nghĩ , mà đuổi chắc nàng sẽ tới nữa, chỉ đành dập tắt ý nghĩ.....
cái miệng nhỏ đáng ghét , thực sự nuốt trôi cơn giận đó, thế là hạ cổ tay xuống, hung hăng nhéo nhéo tai nàng:
“Lý Lận Chiêu, nàng chỉ đồ mấy thứ của thôi ?”
Lận Chiêu nhéo đến mức vành tai nóng lên, hứa động thủ với , liền chỉ đành mặc cho nhéo, hai tay giấu , giải thích rằng:
“Bùi Việt, ngài và tuy hôn ước, nhưng bàn chuyện cưới xin, còn là năm nào tháng nào, một là ngài cần giải quyết quân nhu ở Túc Châu, hai là, Nam Tĩnh Vương đối với Túc Châu hổ thị đam đam, một lòng vọng tưởng đột phá phòng tuyến Túc Châu, xua quân tiến thẳng trung nguyên, thống nhất bốn bể, chỉ cần còn sống một ngày, liền thể cùng ngài về kinh bên trọn đời.”
“Hơn nữa, cũng rời khỏi đây.”
“Bùi Việt, là chiến sĩ, văn t.ử gián võ t.ử chiến, nếu ngày Lý Lận Chiêu ch-ết, cũng nhất định là ch-ết chiến trường, cùng với các chiến hữu của hồn quy một chỗ.”
“Cổ nhân vân ‘Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi’, thể đảm bảo thể bầu bạn với ngài cả đời, nếu lỡ ngày về , ngài cũng cần hôn ước trói buộc, vẫn thể về kinh cưới một vợ, sinh vài đứa con.”
“Thế nên lúc ngài và tương ngộ, lúc tương tri, Lận Chiêu liền thống thống khoái khoái bên với Bùi đại nhân!”
Những lời khẽ khàng bay qua bên tai, nặng nề nện trong lòng, đến mức tâm khẩu Bùi Việt thắt c.h.ặ.t, chua xót dâng trào, đầu ngón tay khẽ run rẩy, tự chủ mà buông tay .
Muốn mắng nàng quá coi rẻ hôn nhân, nhưng nghĩ đến phận của nàng, Bùi Việt đột nhiên cái gì cũng .
Tới biên quan mấy tháng, tận mắt chứng kiến bao nhiêu chiến sĩ sinh t.ử, nhiều thậm chí kịp để một lời trăng trối tạ thế, là xem còn cảm nhận sâu sắc như , huống hồ nàng quanh năm l-iếm m-áu mũi đao.
lời thực sự nghẹn lòng, nàng dựa cái gì mà chắc chắn, nếu nàng thực sự mệnh hệ gì, thể tâm vướng bận mà xoay thành sinh con với khác...
Bùi Việt đời chỉ cưới một Lý Lận Chiêu, tuyệt lý nuốt lời.
Đáng tiếc, với nàng những điều , nàng sẽ hiểu, nàng cũng hiểu....
Môi Bùi Việt run rẩy hồi lâu, một chữ cũng , chỉ đè nén cảm xúc đang cuộn trào, chỉ hộp thức ăn lò:
“Giờ còn sớm, chúng dùng bữa...”
Không để tiểu sai tới hầu hạ, Bùi Việt đích bày thức ăn.
Hai dời tới bàn vuông xuống, lâu cơm canh bày xong, Bùi Việt vẫn như cũ múc cho nàng một bát canh , đó bắt đầu động đũa, một lời phát.
Lận Chiêu liếc bàn ăn, Bùi Việt miệng phần của nàng, thực tế bày là lượng cho hai .
hôm nay cũng nàng sẽ tới.
Cho nên, mấy ngày nay nàng tới, cũng vẫn chuẩn món ăn cho nàng?
Lúc xác nhận hôn ước, mặc kệ nàng dây dưa thế nào vẫn thủy chung chút lay động, một khi xác định, liền vững như bàn thạch.
Vị thế gia quân t.ử khắc kỷ phục lễ , nàng coi như mở mang tầm mắt .
Lận Chiêu chột móc móc cổ tay áo :
“Những gì , ngài coi như đồng ý chứ...”
“Ngậm cái miệng của nàng , nàng chuyện.”
Trong miệng liền lấy một câu dễ .
Ứng theo lời , Bùi Việt nhét một bát thức ăn cho nàng, vùi đầu húp cháo.
Lận Chiêu thầm , cam chịu ăn cơm.
Một khắc đồng hồ , hai ăn xong, Bùi Việt gọi tiểu sai tới dọn dẹp bàn ăn, uống hai ngụm súc miệng.
Bên ngoài gió lớn, Bùi Việt mới khỏi bệnh, nên hóng gió, hai liền loanh quanh tiêu thực trong doanh trướng.
Bùi Việt mỗi bước một bước, Lận Chiêu theo một bước, đầu thỉnh thoảng cọ cọ lưng :
“Không hại ngài nhiễm phong hàn , để tạ tội, phạt chính sưởi ấm giường cho ngài, thế nào?”
Bùi Việt ngơ.
Lận Chiêu liền vòng qua cọ cọ l.ồ.ng ng-ực .
Bùi Việt trái đẩy nàng , xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, đem ôm lòng.
Bùi Việt đêm xuống ho hắng, Lận Chiêu gì cũng chịu , nhất định ở chăm sóc .