Hầu Môn - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:40:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên nàng mang theo một mùi hương xà phòng thanh tân, quanh quẩn nơi ch.óp mũi , Bùi Việt nhận cử động của nàng, lập tức lách sang một bước, né tránh kịp:

 

“Được , đừng quậy, hôm nay mùng một, lát nữa chừng tới chúc tết nàng đấy.”

 

Nhìn thấy con mồi chạy thoát, Lận Chiêu lộ vẻ vui:

 

“Ngài hiểu , bọn họ say tỉnh, bao giờ dễ dàng tới phiền, ngược là ngài, đêm qua chỉ mải bận tâm cùng các chiến sĩ uống say sưa, lơ là ngài...”

 

Vừa , Lận Chiêu nắm lấy cổ tay .

 

Bùi Việt từ chối nàng, xoay đối mặt với nàng, ánh mắt lưu luyến khuôn mặt thanh tú của nàng một lát, ngữ khí ôn nhu:

 

“Ta , dù cũng một ít văn thư xử lý, cùng xử lý cho nàng luôn....”

 

“Nhớ nhà ?”

 

Lận Chiêu đột ngột ngắt lời .

 

Bùi Việt lắc đầu:

 

“Trong nhà sự đều !”

 

Bệnh tình của phụ đại an, thập tam Thừa Huyền Quốc T.ử Giám học sách, gì khiến lo lắng.

 

Lận Chiêu sâu một cái, bắt gặp nhu tình nơi đáy mắt , tiến thêm một bước, áp sát l.ồ.ng ng-ực .

 

Hai vạt áo quấn quýt một chỗ, thở bắt đầu nóng rực.

 

Bùi Việt nàng gì, định thần chú thị nàng, một lời cũng .

 

“Bùi Việt, hỏi ngài, chúng hiện tại tính là vị hôn phu thê danh chính ngôn thuận ?”

 

“Đó là đương nhiên.”

 

Lận Chiêu bao giờ che giấu khao khát của , đáy mắt lóe lên vẻ hiếu kỳ:

 

“Ta thường các chiến sĩ , phu thê là chuyện vô cùng khoái hoạt, Bùi Việt, hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa, đúng lúc tiết trời thế , hai chúng kết thành phu thê thực thụ thế nào?”

 

Mỗi một chữ Bùi Việt đều vô cùng quen thuộc, nhưng ghép một chỗ đến mức hồ đồ luôn .

 

“Lý Lận Chiêu, nàng bậy bạ cái gì thế!”

 

Lận Chiêu cau mày :

 

“Sao bậy bạ , cùng ngài phu thê, sai ở cơ chứ!”

 

Sau khi hiểu ý tứ sâu xa của nàng, Bùi Việt tức đến đỏ bừng mặt, hít sâu một , từng chữ từng câu giải thích với nàng:

 

“Lận Chiêu, hôn nhân đại sự, mệnh cha lời mai mối, hai chúng tuy hôn ước, nhưng một là, từng tam môi lục sính, hai là từng thấy cha , cớ vội vàng hành Chu Công chi lễ?”

 

“Nàng như , đặt vị trí nào?

 

Sao nàng hồ đồ như thế!”

 

Hắn đau lòng buồn , nhịn khẽ gõ gõ trán nàng.

 

Lận Chiêu đến mức đầu óc choáng váng:

 

“Bùi Việt, chỉ cần hai chúng tâm ý tương thông, để ý những hủ tục rườm rà đó gì?

 

Ta quan tâm, đợi lâu như , hơn nữa, tình hình Túc Châu hiện tại ngài cũng thấy , thể rời , càng thể cùng ngài về kinh tương phu giáo t.ử....”

 

Bùi Việt sa sầm mặt lời nào.

 

Hắn đương nhiên trông mong nàng tương phu giáo t.ử, nàng là Thiếu tướng quân kinh tài tuyệt diễm, nàng nên tung hoành giữa trời cao đất rộng.

 

Chỉ là nghi thức hôn lễ là thể thiếu, tuyệt đối thể cùng nàng tư tướng thụ thụ, đây là sự tôn trọng đối với nàng.

 

Cũng hiện tại lúc so đo với nàng, Bùi Việt kiên nhẫn dỗ dành:

 

“Được , Lận Chiêu, hôm nay mùng một, trong thành hội chùa, nàng bận rộn cả năm , là chúng dùng xong bữa trưa, xem hội chùa?”

 

Lời xong, chỉ thấy hình một điềm báo nhào tới, cánh tay tự chủ vòng quanh cổ , làn môi mềm mại như từ trời rơi xuống áp c.h.ặ.t lấy .

 

Sống lưng Bùi Việt tức khắc cứng đờ thành một đường thẳng, nhịp tim đột ngột dừng .

 

Làn môi đầy đặn mang theo ý sương tuyết, từng chút từng chút nghiền ngẫm môi .

 

Đầu óc Bùi Việt trống rỗng, khi hiểu nàng gì, trỗi dậy một luồng căm phẫn, nhanh ch.óng giữ lấy cánh tay nàng, đem từ trong lòng đẩy ,

 

“Lý Lận Chiêu nàng vô quy vô củ như thế!

 

Không hổ!”

 

Lận Chiêu chuyện ngắt lời, thở dốc, chân mày nhiễm sương:

 

“Ngài mắng cái gì?

 

Vô quy vô củ?

 

Không hổ?”

 

Bùi Việt nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, ép nàng cách một chút, nghiêm túc :

 

thế!

 

Nàng là khuê nữ gia, nên rạng rỡ đoan trang, chuyện thể tùy ý bừa?”

 

Lận Chiêu kiên nhẫn cũng cạn sạch, rút hai tay , chắp tay lưng, chất vấn :

 

“Ta hỏi ngài, ngài còn cưới khác ?”

 

“Đương nhiên là .”

 

“Ngài Bùi Việt định sẵn là của , đúng ?”

 

Bùi Việt nhất thời còn tiếp nhận cách biểu đạt trực bạch như của nàng, mặt đỏ lên, ừ một tiếng, chuyển niệm lo lắng Lận Chiêu hiểu lầm, kiên định :

 

“Phải.”

 

“Thế là đúng , sớm một ngày ngài, muộn một ngày ngài gì khác biệt?”

 

“Nay r-ượu nay say, hoa nên bẻ thẳng thì bẻ, còn do dự cái gì?”

 

Chiến trường hiểm nguy, mỗi năm đều hàng vạn chiến sĩ ch-ết mũi đao quân địch, nàng là truyền nhân của Song Thương Liên Hoa, trách nhiệm tại , nàng thật sự chắc chắn thể đợi đến ngày cưới nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-214.html.]

Nàng cũng cách để bản thụ thai.

 

Nàng xưa nay luôn sống cho hiện tại.

 

lời rơi tai Bùi Việt chẳng khác nào một tiếng sét đ-ánh ngang tai.

 

Hắn hung hăng nhéo nhéo trái tai Lận Chiêu, hận sắt thành thép :

 

“Nàng lớn lên trong đống đàn ông , học mấy cái chiêu trò hỗn hống!”

 

Lận Chiêu cũng giận , gạt hai tay , ánh mắt mang theo gai nhọn:

 

“Được, ngài vô quy vô củ, ngài hổ, hôm nay liền để ngài mở mang tầm mắt, thế nào gọi là thực sự hổ!”

 

Ứng theo lời , nàng nhanh như chớp điểm vài huyệt đạo của Bùi Việt, giữ lấy sống lưng , ấn ngã xuống.

 

Đồng t.ử Bùi Việt co rút mạnh, dám tin nàng chuyện , sức lực cuốn , thẳng đơ giường sập, tứ chi dường như trói c.h.ặ.t, thể động đậy, khuôn mặt mắt phóng đại vô hạn, đang định mở miệng, môi triệt để nàng chặn .

 

Mái tóc đen dày đặc bao phủ tới, che khuất ánh sáng, xung quanh đều là thở của nàng, mãnh liệt mà bá đạo, động tấc của nàng vội vã ngậm lấy môi , đầu lưỡi vươn tới một cái, dễ như trở bàn tay chui trong, bắt lấy lưỡi .

 

Sự va chạm mềm mại nhỏ nhịn, mang đến một chuỗi rùng thể tin nổi, Bùi Việt càng thêm cứng đờ, rõ ràng đang phát lực, nhưng rơi xuống thực tế chỉ còn sự rã rời, đầu lưỡi nàng như linh xà kiêng nể gì quét qua vách môi , trái tim dường như hun nóng rực đến bỏng rát, in lên một dấu đỏ sâu, khiến tự chủ mà run rẩy.

 

Lận Chiêu hài lòng với phản ứng của , dứt khoát cưỡi , giữ lấy cổ hôn sâu mãnh liệt, nàng thực cũng quá quy củ, hỗn hỗn loạn loạn xoa xoa một hồi, dần dần nếm sự ngọt lịm vô cùng ẩm ướt, nàng nuốt xuống mấy cái thật sâu.

 

Khoảng trống , Bùi Việt cuối cùng cũng rút môi lưỡi, há miệng thở dốc, thể chờ đợi nữa quát dừng nàng ,

 

“Lý Lận Chiêu, nàng dừng ...”

 

Đường quai hàm của đàn ông căng cực c.h.ặ.t, như lưỡi đao mang theo sự khuất phục thậm chí là căm phẫn, ánh mắt càng thêm thâm thúy mãnh liệt như hàn đầm, cuộn trào sóng tình nộ hải, hận thể đem kẻ hoang đường là nàng cùng hút trong.

 

Lận Chiêu tơ hào hề lay động, nhân lúc há miệng, một nữa bắt lấy lưỡi , đầu lưỡi quấn quýt đùa giỡn với , đem tất cả lời của chặn trong khoang miệng, hóa mật là tư vị thế , nàng thích.

 

Còn về Bùi Việt... thở dồn dập mà nhiệt liệt, nhịp tim bồn chồn như trống trận, căng nhiệt độ bừng bừng, hiển nhiên cũng thích.

 

Lận Chiêu ngậm lấy môi quyến luyến một lát, áp đầu lưỡi ướt nhẹp của , lòng bàn tay ẩm nóng từ vai rộng của chậm rãi xuống, rơi thắt lưng g-ầy chắc của , như con mồi mà ngưng thị khuôn mặt lạnh lùng của , thâm sâu :

 

“Ta thấy c-ơ th-ể Bùi đại nhân còn thành thực hơn cái miệng...”

 

Lận Chiêu một rút thắt lưng , bàn tay thăm dò bên hông , khoảnh khắc da thịt tiếp xúc đó, cảm nhận sự dị thường rõ rệt của .

 

Bùi Việt nhắm c.h.ặ.t mắt, khuôn mặt đan xen giữa sự thẹn thùng căm phẫn và phẫn uất.

 

Nàng đúng là một kẻ khốn kiếp!

 

Trên trán rịn những giọt mồ hôi nhỏ mịn, chỉ trong chớp mắt , Bùi Việt ướt đẫm, c-ơ th-ể thể kiểm soát lộ tư thái chật vật, bao giờ ép đến bước đường .

 

“Lý Lận Chiêu!”

 

Ngữ khí của trầm giận.

 

Môi run rẩy.

 

“Giải huyệt đạo cho !”

 

Hắn hận hận mắt nàng, mang theo khẩu khí lệnh.

 

Hắn bao giờ dùng ngữ khí nghiêm túc như chuyện với nàng.

 

Lận Chiêu bình tĩnh , cũng tỉnh táo .

 

Giải huyệt đạo cho , ở một bên giường sập.

 

“Ngài thật sự vui?”

 

“Nếu tam môi lục sính, minh môi chính thính, chính là vô môi cẩu hợp, Bùi Việt loại chuyện khốn kiếp !”

 

Ánh mắt Bùi Việt lạnh lẽo, yết hầu sắc bén chuyển động, sa sầm mặt dậy, một nữa thắt thắt lưng.

 

“Ta quan tâm những thứ đó.”

 

“Ta quan tâm!”

 

Lận Chiêu đối diện với ánh mắt kiên định của , miệng mở khép , nuốt mạnh luồng nhiệt sóng đang cuộn trào trong cổ họng, túm c.h.ặ.t vạt áo, vô cùng thất vọng.

 

Không khí khô nóng vẫn tan , bầu khí cổ quái.

 

Bùi Việt vuốt phẳng cổ áo, thấy nàng im lặng , trong lòng cũng dễ chịu, hòa hoãn ngữ khí :

 

“Chuyện hôm nay coi như xảy , chớ uống say khướt chuyện hồ đồ.”

 

Dứt lời rảo bước về phía cửa, tới bình phong, lưng đột nhiên vang lên giọng bình tĩnh của Lận Chiêu.

 

“Ngài nghĩ cho kỹ, hôm nay bước khỏi cánh cửa , chúng còn quan hệ gì nữa.”

 

Bình tâm mà , Lận Chiêu ý định thành hôn, nếu thực sự , cũng thể cưỡng ép khác.

 

Bùi Việt thấy lời , bước chân đột nhiên khựng , gió lạnh ập mặt, đem mồ hôi gò má đóng băng , mỗi một chữ như gươm giáo sắc nhọn đ-âm tim .

 

Mũi tên hung hăng xoáy l.ồ.ng ng-ực mấy cái, đ-âm một bụng căm phẫn và đau đớn tột cùng.

 

Sao nàng thể loại lời ?

 

Bùi Việt một hồi choáng váng, nghiến c.h.ặ.t răng, đầu rời khỏi doanh trướng.

 

Lận Chiêu chán nản giường sập, tiếng bước chân vội vã xa, ấn ấn chân mày, thở dài một thật dài.

 

Nàng xưa nay cầm thì buông , quấy rầy Bùi Việt thêm nữa.

 

Trong lòng dù nỡ, cũng chuyện tình cảm xem duyên phận.

 

Mỗi năm dịp tết, doanh trại Túc Châu đều tỉ thí võ nghệ, tết tuyết lớn lấp đường, tỉ thí dời tết.

 

Lận Chiêu chính là đang bận chuyện .

 

Năm ngoái nàng một tay cầm gậy trúc, đơn đấu mười tám mãnh tướng thành Túc Châu, cả thành đều kinh ngạc thán phục, khiến vô quý nữ thét ch.ói tai liên hồi, thậm chí còn cải nam trang lén lút tới doanh trại, ý đồ bao vây nàng, hại Lận Chiêu một thời gian dài trốn ở pháo đài đầu cầu, dám về trại, thế nên năm nay dự định chiến.

 

Tỉ thí tổ chức ngày mùng sáu, Lận Chiêu khi dàn trận xong, đài quan sát theo dõi.

 

Liên tiếp năm ngày gặp Bùi Việt, hôm nay dịp thế cũng tới , Lận Chiêu thuận miệng hỏi:

 

“Có mời Bùi đại nhân ?”

 

Đông T.ử đáp:

 

“Mời , nhưng Bùi đại nhân dường như công vụ, rảnh.”

 

 

Loading...