Hầu Môn - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tập trung dùng bữa ."

 

“..."

 

Minh Di thu hồi tầm mắt, vùi đầu gắp thức ăn, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Thấy nàng rũ đầu, cứ như thể đang chịu uất ức, Bùi Việt tự thở dài một tiếng.

 

Cũng khó cho nàng thể nghĩ cách giả tiểu sai cung thăm hỏi, mặc dù là mãng hoang nhưng chung quy cũng là một tấm lòng.

 

“Ta trách nàng."

 

Hắn phá lệ trò chuyện với khác khi đang dùng bữa.

 

Minh Di ngước mắt :

 

mặt đầy sự vui."

 

Bùi Việt:

 

“..."

 

Khua đũa một chút, giữ phong thái mà chối phay phảy, đấu tranh một hồi thừa thực :

 

“Đổi là nàng thì trong lòng thể thoải mái ?"

 

Minh Di , đổi là nàng thì tung một chưởng , sẽ để Bùi Việt thương nàng, nhưng nàng thử đặt vị trí của :

 

“Cho nên chẳng là tới tạ ?"

 

Bùi Việt đối diện với ánh mắt đương nhiên của nàng thì còn gì để .

 

Bữa cơm dùng gian nan, để Minh Di lo lắng nên cố gắng biểu hiện sự khác thường, nhưng sự thực là xương ngón tay đau đến mức ngay cả dùng bữa cũng cảm giác ngon miệng, cuối cùng là dùng canh chan cơm, bỏ đũa dùng thìa, miễn cưỡng ăn no bụng.

 

Bùi Việt ăn xong , Minh Di thấy còn thừa ít thức ăn, nàng thói quen lãng phí nên ăn hết sạch mới buông đũa.

 

Bên Bùi Việt súc miệng rửa tay, rót cho nàng một chén , trở bàn việc tiếp tục xem tấu chương.

 

Minh Di uống cạn một , dọn dẹp xong bàn ăn, liếc một cái, dùng khăn ướt lau sạch tay chậm rãi tới xuống đối diện , giọng điệu cho phép từ chối:

 

“Cho xem vết thương."

 

Ánh mắt Bùi Việt dời từ tấu chương lên khuôn mặt nàng, đôi mày khẽ nhíu:

 

“Lúc cửa bôi thu-ốc , vài ngày nữa là khỏi, hoàng cung nơi ở lâu, nàng mau về ."

 

Minh Di lấy lọ cao thu-ốc chuẩn sẵn , đồng thời rút một miếng gạt bằng sừng bò nhỏ:

 

“Thu-ốc của đến từ Miêu Cương, chuyên trị chấn thương xương khớp, liệu pháp cạo gân bí truyền, thể giúp bình phục như cũ trong thời gian ngắn nhất."

 

Thu-ốc cao thượng hạng phủ Bùi , chỉ là thu-ốc đến mấy cũng phối hợp với thủ pháp, Bùi Việt là vị phụ thần cầm b.út, ngón tay thương một ngày đối với chính là chậm trễ chính sự, thế là chần chừ nữa, đưa bàn tay cho nàng.

 

Minh Di định thần kỹ, đốt xương ngón tay rõ ràng là xanh bầm tím tái, tắc nghẽn nghiêm trọng, nàng “chậc" một tiếng.

 

Trước tiên nắm lấy nửa bàn tay , tách riêng ngón tay đó , đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn lên chỗ thương, luồng nhiệt ấm nóng nương theo làn da truyền tới lòng bàn tay Bùi Việt, khiến nảy sinh chút ngứa ngáy khó chịu.

 

Hắn lập tức cụp mắt xuống, tập trung sự chú ý tấu chương.

 

Minh Di buông , mở nút thu-ốc, đổ một chút cao thu-ốc lên chỗ thương của , đó dùng đầu ngón tay phủ lên từng chút một xoa đều , Bùi Việt đầu tiên cảm thấy một sự mát lạnh, dần dần những cao thu-ốc đó hóa thành nước thấm da thịt, tỏa chút nóng rát hừng hực, cảm thấy sảng khoái ít.

 

“Đây là loại thu-ốc nước gì ?"

 

Minh Di đáp lời :

 

“Dầu rắn bí chế, chuyên trị phong thấp chấn thương xương khớp."

 

Dứt lời nàng cầm miếng gạt nhỏ trị thương cạo gân cho , miếng gạt hạ xuống, đau đến mức Bùi Việt hít một lạnh.

 

Minh Di cạo vài cái, ngước mắt thấy đổi sắc cúi đầu xem tấu chương, đầu ngón tay âm thầm rịn một lớp mồ hôi mỏng, đoán là đang nhịn:

 

“Nhịn một chút...

 

Một lát nữa là thể chuyển biến ."

 

Bùi Việt nhẫn nhịn gật đầu, tập trung tinh thần xem tấu chương để dời sự chú ý.

 

Minh Di từng chút một nương theo hướng tắc nghẽn mà chậm rãi đẩy, đôi mắt quan sát sắc mặt Bùi Việt để phòng chịu nổi, lực đạo ban đầu chậm đợi thích nghi đó mới tăng dần, mỗi khi nàng đẩy một đường kinh lạc thì mồ hôi trán rịn một lớp, nửa khắc đồng hồ , tóc mai dường như nước thấm ướt, khuôn mặt thanh tú hiện chút sắc hồng, điểm thêm cho khuôn mặt tỳ vết vài phần thở cuộc sống.

 

Chỗ thương gần gốc ngón tay, một sự bất cẩn miếng gạt chạm gốc ngón tay , đột nhiên dâng lên một trận tê ngứa, Bùi Việt ngước mắt lên.

 

Hai bốn mắt .

 

Minh Di bình tĩnh :

 

“Đã đỡ hơn ?"

 

Cảm giác đau thực sự giảm bớt, ánh mắt đen láy của Bùi Việt chằm chằm mắt nàng, nhàn nhạt :

 

“Có chuyển biến ."

 

Chỉ là trong giọng thanh đạm vô cớ thêm một tia khàn.

 

Hai lượt dời tầm mắt .

 

Tắc nghẽn đẩy , nên cạo lâu, Minh Di thu tay đúng lúc, một nữa bôi thu-ốc cho , đầu ngón tay dán chỗ thương chậm rãi xoa đều, khi còn đau như nữa, nóng hừng hực mang từ việc da thịt tiếp xúc lâu ngày càng rõ rệt hơn.

 

Lần Bùi Việt xem tấu chương, rũ mắt đang suy tính điều gì, Minh Di tập trung vết thương cũng hề .

 

Đều là một khuôn mặt bình tĩnh tự chủ, cố ý loãng sự thoải mái do tiếp xúc c-ơ th-ể mang , ai cũng để lộ manh mối.

 

Trị thương kết thúc, Minh Di thu dọn túi thu-ốc, Bùi Việt tìm khăn lau mồ hôi, Minh Di lau sạch vết thu-ốc đầu ngón tay, nàng bên cạnh bàn án, tay vịn quai hộp thức ăn, vẻ thản nhiên hỏi :

 

“Vậy đây?"

 

“Được."

 

Bùi Việt ngước mắt, ánh mắt giao với nàng, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

 

Minh Di kéo cánh cửa một nữa, lúc định vén rèm lên thì bỗng nhiên đầu hỏi :

 

“Gia chủ, còn giận ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-21.html.]

 

Khóe môi vô cớ cong lên, nụ đó giống như mặt nước tĩnh lặng gợn sóng, vụt sáng tắt.

 

Yết hầu Bùi Việt khẽ lăn, nàng đáp chuyện mà ôn tồn giục giã:

 

“Mau về , cẩn thận đường trơn."

 

Minh Di xác nhận hết giận mới rời .

 

Đợi bóng dáng nàng biến mất, Bùi Việt cúi đầu ngón tay thương , xương ngón tay vẫn còn đọng mùi thu-ốc nóng hổi cùng ấm trong lòng bàn tay nàng, ngẩn ngơ một lúc xuống tiếp tục xem tấu chương.

 

Nội các hàng ngày phê duyệt tấu chương buổi sáng, buổi chiều thì mở công đường việc, từ các bộ qua tấp nập, mỗi vị Các lão đều nha môn mà quản lý, cho tới khi mặt trời lặn gần như là rảnh rỗi.

 

Bùi Việt quản lý Hộ bộ và Tam Pháp Ty, là thời điểm cuối năm bận rộn nhất, mãi tới cuối giờ Thân mới rảnh rỗi uống một chén , khi Minh Di ngoài thì đổi Thẩm Kỳ hầu hạ, lúc nghỉ trưa thì lẻn phòng việc:

 

“Gia chủ, tiểu nhân buổi trưa về phủ một chuyến, hôm nay Tiêu gia sai tới cửa."

 

Vụ cá cược giữa Tiêu Hà và Minh Di cả thành đến, Tiêu Hà thua, bên phía chủ nhà Lương Hạc Dữ hối thúc Tiêu Hà thực hiện lời hứa phần thưởng, Tiêu gia tự nhiên thể phản ứng, sáng nay sai vợ của trai Tiêu Hà, Tiêu gia Đại thiếu nãi nãi tới cửa bái phỏng.

 

“Sau đó thì ?"

 

Bùi Việt cầm chén hỏi.

 

Giọng điệu Thẩm Kỳ đầy phẫn nộ:

 

“Xem ý của Tiêu gia là, chẳng qua là lời đùa của con gái nhà thôi, mong Thiếu phu nhân nhà đừng chấp nhặt, bọn họ mang lễ tới cửa tạ là xong chuyện."

 

“Thái thái vô cùng tức giận, cáo bệnh gặp nàng , chỉ phân phó Nhị cô nương đuổi về, lễ vật một món cũng nhận."

 

Bùi Việt nheo mắt, khẽ hừ một tiếng.

 

Tiêu gia như , nguyên do bên trong Bùi Việt cũng hiểu rõ.

 

Một vạn lượng là con nhỏ, các bộ tới cuối năm đều đang nghèo tính toán đòi ngân sách, một trong bốn gia đình đại quân hầu của triều đình là Tiêu gia cũng ngoại lệ, lúc nếu lộ việc Tiêu gia dễ dàng bỏ một vạn lượng cho con gái chơi bời, nhất định sẽ thu hút sự đàn hạch từ các ngự sử của Đô Sát Viện, một chút sơ sẩy chính là rước họa .

 

Thứ hai, chắc hẳn là coi thường xuất của Minh Di nên quá coi trọng, thứ ba cũng là để thăm dò thái độ của Bùi gia đối với Minh Di.

 

Bùi Việt ném tấu chương tay sang một bên, gọi thuộc quan tên là Bình Khang tới:

 

“Ngươi Đô Đốc phủ mời Tiêu Hầu tới đây, gặp ông ."

 

Bình Khang ứng thanh , Ngọ Môn tới khu vực công sở đối diện, rẽ trái cửa lớn Đô Đốc phủ, mấy vị yếu viên trong quân đội hàng ngày nửa ngày việc tại nơi , Thái tổ Hoàng đế dựa các võ tướng đ-ánh hạ thiên hạ, lúc đầu khi phân chia nha môn thì nha môn Đô Đốc phủ diện tích lớn nhất, Ngũ Quân Đô Đốc phủ chia năm gian phòng việc, Viễn Sơn Hầu Tiêu Trấn quản lý doanh trại Ba Nghìn thuộc Tiền Đô Đốc phủ, lúc Bình Khang thì Tiêu Trấn đang cùng mấy vị thuộc quan kiểm tra sổ sách, ba gian phòng chính thông , cửa ngõ vô cùng rộng rãi, còn khí phái hơn cả nội các.

 

Tiêu Trấn thấy Bình Khang liền tươi chào hỏi:

 

“Bình đại nhân theo Các lão hàng ngày bận trăm công nghìn việc, rảnh tới tiền quân Đô Đốc phủ nha môn của ."

 

Tiêu Trấn sinh thô kệch, vóc dáng vạm vỡ, lên vài phần khí chất thô lỗ, miệng khách sáo nhưng thì chễm chệ ghế thái sư hề nhúc nhích nửa phân, chỉ vẫy tay hiệu cho Bình Khang xuống.

 

Bình Khang động đậy, thu tay áo hành lễ với ông:

 

“Tiêu Hầu gia, Bùi đại nhân gặp ngài, phiền ngài theo hạ quan tới nội các một chuyến."

 

Tiêu Trấn nhớ tới gửi tờ tấu trình sổ sách đồn điền của các vệ sở tới nội các, lúc Bùi Việt bàn bạc công chuyện với ông dường như cũng bình thường:

 

“Được, chỉ là hiện tại bản hầu còn chút sổ sách kiểm tra rõ ràng, là đợi cho xong ngày mai gửi tới nội các cho Bùi đại nhân ?"

 

Bình Khang mắt khí suyễn :

 

“Bùi đại nhân hiện tại gặp ngài ngay."

 

Tiêu Trấn:

 

“..."

 

Khóe môi giật giật vài cái, ông vuốt trán một cái bất đắc dĩ dậy:

 

“Được."

 

Các nha môn trong triều đều tìm Hộ bộ để đòi tiền, đường quan Hộ bộ chính là đại gia trong các đại gia, thể đắc tội.

 

Một lát Tiêu Trấn cùng Bình Khang Ngọ Môn, rẽ hậu đường của Văn Chiêu Điện bên , thẳng phòng việc của Bùi Việt, phòng việc rộng lớn lấy một ngoài, chỉ Bùi Việt mặc quan bào đỏ bàn, tay đang bận rộn việc gì, thấy tiếng chân cũng ngẩng đầu lên.

 

Bình Khang đóng cửa , giơ tay đuổi hết các tiểu nội sử đang hầu hạ bên ngoài .

 

Tiêu Trấn sải bước , sảng khoái:

 

“Bùi đại nhân, bản tấu chương nào bác bỏ ?"

 

Giọng điệu của ông vô cùng nhiệt tình, cứ như thể giao tình với Bùi Việt .

 

Tiếc là Bùi Việt thèm để ý tới ông, xem xong mấy bản văn thư Hộ bộ gửi tới, đóng dấu ấn riêng xong lúc mới ngước mắt Tiêu Trấn.

 

Tiêu Trấn phớt lờ một lúc lâu, trong lòng vô cùng thoải mái, đoán ý của nên chỉ thể xuống chiếc ghế bành đối diện, thăm dò:

 

“Bùi đại nhân, chuyện gì tìm , chi bằng thẳng cho ?"

 

Bùi Việt đặt văn thư tay sang một bên, từ từ mỉm với ông:

 

“Tiêu Hầu thiếu tiền ?"

 

Trong lòng Tiêu Trấn lập tức chút lo lắng,

 

Hỏng , là vì chuyện trận thi đấu mã cầu hôm qua mà tới.

 

Tiêu Trấn lập tức thở dài:

 

“Đông Đình , chuyện hôm qua là do tiểu nữ mãng hoang, để con dâu cả tới cửa tạ cũng gửi lễ, còn mong Đông Đình lượng thứ cho, chuyện cứ thế mà bỏ qua..."

 

“Không thể cứ thế mà bỏ qua ."

 

“..."

 

Không khí trong phòng việc rơi sự ngưng trệ ngắn ngủi.

 

Tiêu Trấn đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Bùi Việt, sắc mặt đột ngột đổi, trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận nhưng giận mà dám :

 

“Đông Đình , Bùi gia ca ngợi là gia đình danh giá nhất thiên hạ, các thiếu cái gì chứ duy nhất thiếu tiền, lẽ nào còn để ý tới một vạn lượng tiền thưởng ?

 

Tân phụ nhà ngài mới tới kinh thành, một nhân tình thì chứ."

 

 

Loading...