Hầu Môn - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lực đạo cực lớn, tốc độ nhanh đến mức khiến Bùi Việt kịp trở tay, càng đau đến mức hít một .”

 

Minh Di khi ý thức gì thì lập tức hoảng hốt, đường nét mờ mờ trong bóng tối, vội vàng buông tay hỏi:

 

“Gia chủ, , thương ?"

 

Bùi Việt cử động ngón tay một chút, đột nhiên còn cảm nhận gì, chỉ im lặng chằm chằm Minh Di, thần sắc chút u ám,

 

Minh Di rõ ràng nhận thấy ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang sắc lẹm, lập tức hối hận thôi.

 

Thấy lên tiếng nàng vội vàng tạ :

 

“Xin , là lỡ tay ...

 

Gia chủ cho xem tay ..."

 

Nàng định vươn tay nắm lấy cổ tay Bùi Việt, Bùi Việt kịp thời né tránh, xuống giường.

 

Hắn nàng là vô tình, nhưng giữa vợ chồng chung chăn chung gối nàng đề phòng đến mức quả thực khiến vô cùng vui.

 

Đến giờ thường lệ lên triều, đèn đuốc lượt thắp sáng, Bùi Việt phòng tắm, phía bên Phó ma ma thấy động động tĩnh, bưng nước tới hầu hạ rửa mặt.

 

Minh Di bực bội vỗ vỗ trán, vội vàng khoác một chiếc áo ngoài đuổi theo.

 

Bùi Việt đang bên giá gỗ rửa mặt, Phó ma ma chuẩn sẵn khăn khô đưa cho , thấy Minh Di đuổi tới, bà chút lưỡng lự nên lui ngoài .

 

“Gia chủ..."

 

Minh Di gọi .

 

Bùi Việt hề phản ứng.

 

Minh Di dứt khoát mặc kệ, rút chiếc khăn từ tay Phó ma ma, hiệu cho bà rời , đó chằm chằm :

 

“Gia chủ, sinh còn , cha cũng qua đời vài năm đó, lớn lên nương tựa tổ phụ, khi tổ phụ qua đời sống phiêu bạt một , một Đàm Châu xảy lụt lớn, nước ngập làng mạc, dân cả làng tụ tập núi, đàn ông đàn bà già trẻ lớn bé, hạng nào cũng , thậm chí cả mấy tên lưu manh len lỏi trong đó, tìm một cái cây trèo lên, ban đêm cành cây, gió thổi cỏ lay đều khiến lòng lo sợ..."

 

Nói đến đây sắc mặt nàng tối sầm :

 

“Ta đề phòng , thực sự là thói quen thành tự nhiên..."

 

Bùi Việt đến đây, nỗi vui chuyển thành xót xa, chỉ điều chung quy vẫn là thoải mái, đổi là ai thê t.ử thương giường thì tâm trạng cũng thể , càng hiểu rõ rằng Minh Di vẫn tin tưởng .

 

Hắn liếc mắt nàng, giọng điệu rõ vui buồn:

 

“Ta , trời còn sáng, nàng mặc phong phanh, ."

 

Bùi Việt gian ngoài, sự hầu hạ của Phó ma ma mặc quan phục đội gió tuyết ngoài.

 

Minh Di trở giường , im lặng hồi lâu.

 

Đến khi trời sáng dậy chải chuốt, Thanh Hòa bầu bạn với nàng dùng bữa sáng, thấy sắc mặt nàng đúng:

 

“Cô nương, ?"

 

Minh Di đau đầu giải thích:

 

“Sáng nay lúc gia chủ đắp chăn cho , cẩn thận thương."

 

Thanh Hòa sững , miếng bánh bao trong miệng suýt nữa rơi :

 

“Thương nặng ạ?"

 

Đây là điều Minh Di lo lắng nhất:

 

“Ta rõ, cho xem."

 

Thanh Hòa vẻ mặt khó tả:

 

“Mặc dù bây giờ là một con mèo bệnh, nhưng cũng bình thường thể so sánh , chỉ cần dùng chút lực là thể bẻ gãy ngón tay của cô gia ."

 

Minh Di:

 

“..."

 

Càng lúc càng cảm thấy bất an, vội vàng ăn vài miếng, gọi Phó ma ma :

 

“Chuẩn cho một bộ quần áo tiểu sai."

 

Lại với Thanh Hòa:

 

“Lấy thu-ốc trị chấn thương xương khớp tới đây, cung một chuyến."

 

Minh Di hành sự bao giờ mập mờ, cũng do dự thiếu quyết đoán, ở nhà yên lòng thì thà cung xem thế nào, trị thương cho còn hơn, nàng và Bùi Việt kết hôn theo kiểu cha đặt con đó, vốn dĩ tình cảm, ngăn cách càng lâu càng trở nên xa lạ.

 

Thu dọn xong tay nải, tìm Phó ma ma ngóng vị quản gia nào quản lý việc của Bùi Việt, đó dẫn Thanh Hòa tiền viện, tới tiền viện gọi vị Trần quản gia tới, một hồi hỏi đáp mới hàng ngày nhà họ Bùi đều gửi bữa trưa cho Bùi Việt, đây là lý do nhất.

 

Thị vệ chuẩn xong xe ngựa, một vị quản sự hạng hai theo xe, chở Minh Di nhanh ch.óng hướng về phía Chính Dương Môn.

 

Minh Di phát hiện hầu nhà họ Bùi cực kỳ quy củ, nàng chỉ cần gặp Bùi Việt là ai ngăn cản nọ, mà đều chuẩn một cách ngăn nắp, thậm chí vị Trần quản gia còn đem giờ giấc việc hàng ngày của Bùi Việt kể hết cho nàng để nàng nắm rõ.

 

Có thể thấy Bùi Việt trị gia vô cùng nghiêm cẩn.

 

Đêm qua tuyết, đường xá hôm nay thuận lợi cho lắm, hơn nửa canh giờ mới tới ngoài Chính Dương Môn, mùa đông lạnh, cơm canh từ phủ Bùi gửi tới hoàng cung sớm nguội lạnh, cho nên mỗi khi tới mùa đông, nhà họ Bùi dành riêng một gian bếp trong cửa tiệm ở Tiền Triều Thị cho Bùi Việt, nấu món gì xong là dùng nước nóng ủ ấm ngay lập tức để thể gửi cung ngay.

 

Minh Di tới bên ngoài Chính Dương Môn, bên tiểu sai chịu trách nhiệm đưa cơm ôm hộp thức ăn đưa tới cửa cung.

 

Minh Di quần áo trong xe ngựa, khi mặc một chiếc áo tròn tay dài màu xanh chàm thanh nhã sạch sẽ, rõ ràng là một vị công t.ử tuấn tú lịch sự, tiên nhận lấy hộp thức ăn từ tay tiểu sai, bên Thẩm Kỳ nhận tin chạy đón.

 

Cấm Vệ Tư phụ trách phòng thủ hoàng cung chỉ đưa cho nhà họ Bùi một tấm lệnh bài, nếu Minh Di thì Thẩm Kỳ , trao lệnh bài cho Minh Di, lo lắng :

 

“Thiếu phu nhân, gia chủ lúc vẫn còn ở nội các, từ Chính Dương Môn đến nội các băng qua khu vực công sở qua Ngọ Môn, vạn cẩn thận..."

 

Hoàng cung Minh Di cũng lạ lẫm gì, thế nên nàng trấn an :

 

“Yên tâm , nếu nhớ đường sẽ hỏi dọc đường."

 

Thẩm Kỳ vội :

 

“Trong cung tùy tiện hỏi , thế , tiểu nhân vẽ cho ..."

 

Thẩm Kỳ xuống, mượn lớp tuyết quét sạch ở góc tường thành, đại khái vẽ con đường từ Chính Dương Môn đến nội các cho nàng, Minh Di gật đầu mới xách hộp thức ăn cung.

 

Thẩm Kỳ theo nàng Đại Minh Môn, qua cây cầu vòm đ-á trắng mới thu hồi tầm mắt, lôi vị quản sự cùng xe tới góc tường thành quở trách:

 

“Sao khuyên Thiếu phu nhân một chút, tường hoàng cung nơi nào khác, lỡ như phát hiện thì xong ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-20.html.]

 

Quản sự khẽ hừ một tiếng:

 

“Ngài giỏi thì ngài khuyên?"

 

Thẩm Kỳ nghẹn lời, ai dám chủ của chủ nhân chứ?

 

“Ầy, Thiếu phu nhân đúng là từ giang hồ tới, gan thật lớn, chỗ nào cũng dám ."

 

Quản sự phụ họa:

 

“Người giang hồ hành sự gì kiêng kị..."

 

Bùi Việt sáng sớm vẫn theo lệ bầu bạn với Hoàng đế ở Văn Chiêu Điện thị triều, đó mới trở về phòng việc của để phê duyệt tấu chương.

 

Ban đầu còn nhận , đến khi cầm b.út mới thấy ngón tay giữa bên đau đến mức gần như cầm nổi b.út, kỹ thì thấy đốt ngón tay thứ ba một mảng tím bầm, Bùi Việt nhíu mày, bất lực đặt b.út xuống, tâm trạng vô cùng khó tả, với hành động đó của nàng thì chạm cũng chạm , mẫu còn mong đợi chuyện viên phòng đúng là một trò .

 

Bùi Việt tự giễu nhếch môi, phân phó thuộc quan:

 

“Ta , ngươi ."

 

Mỗi một bản tấu chương khi các phụ thần phê duyệt xong sẽ gửi tới chỗ Thủ phụ để đóng dấu, đó mới thể gửi tới Ty Lễ Giám.

 

Vương Thủ phụ thấy hôm nay nét chữ là chữ tay của Bùi Việt nên lập tức thấy thất vọng, lập tức gọi tới hỏi:

 

“Bùi Các lão hôm nay ?"

 

Lối chữ khải của Bùi Việt đoan chính bay bổng, thẳng tắp tuấn tú, như gió xuân thổi qua, chỉ ông thích xem mà ngay cả Hoàng đế cũng thích , kể từ khi Thất công chúa gây chuyện, đừng là vị Các lão , ngay cả Hoàng đế xin chữ cũng , ý của Bùi Việt là trừ phi Hoàng đế hạ chỉ nếu sẽ .

 

Chính vì mà Hoàng đế xem tấu chương cũng chăm chỉ hơn .

 

Cho nên hôm nay thấy chữ của Bùi Việt, tâm trạng Vương Các lão lắm.

 

Thuộc quan đáp:

 

“Bùi đại nhân đêm qua vô ý thương ngón tay, hôm nay ."

 

Vương Các lão liền nhíu mày:

 

“Mau gọi thái y tới xem ."

 

“Bùi đại nhân cần, bôi thu-ốc , vài ngày nữa là khỏi."

 

Vương Các lão chỉ đành thôi.

 

Các vị Các lão đều là phong nhã, tuyết trong viện cho quét, đều từ hành lang hai bên, lúc đó sắp đến giữa trưa, tuyết mặt đất ánh nắng loãng phản chiếu trở nên lấp lánh trong suốt.

 

Vương Các lão ở ngưỡng cửa làu bàu:

 

“Người nhà họ Bùi hầu hạ kiểu gì , Đông Đình cao quý nhường nào mà để thương ngón tay?

 

Ta quen bao lâu nay từng trầy xước chỗ nào, hầu nhà họ Bùi cũng quá cẩn thận , coi chừng Bệ hạ quở trách..."

 

Minh Di mới bước chân lên hành lang thấy lời liền âm thầm cúi đầu thấp hơn một chút.

 

Vương Các lão mắng vài câu, mắt thấy nhà họ Bùi xách hộp thức ăn về phía phòng việc ở gian đầu hồi, liền hỏi thuộc quan bên cạnh:

 

“Đó là nhà họ Bùi ?

 

Nhìn kìa, đổi sang một khuôn mặt lạ lẫm thế?"

 

Thẩm Kỳ thường xuyên bên cạnh Bùi Việt nên Vương Các lão mặt.

 

Thuộc quan đáp:

 

“Chắc là việc bận nên tạm thời đổi thôi."

 

Minh Di theo thái giám tới cửa phòng việc của Bùi Việt, vị thái giám vén một góc rèm lên với bên trong:

 

“Bùi đại nhân, trong phủ đưa cơm tới ạ."

 

Bên cạnh Bùi Việt hai vị thuộc quan đang , thấy tiếng liền lập tức dừng b.út, lượt lui ngoài, ngang qua Minh Di thấy Minh Di lạ mặt nên kinh ngạc, đó theo hành lang bên rời .

 

Thái giám đưa Minh Di tới cũng lui xuống.

 

Minh Di đợi hết mới xách hộp thức ăn vén rèm , lời nào liền đóng cửa thật kỹ, mỉm với bàn:

 

“Gia chủ, tới thăm đây."

 

Nụ , đôi lông mày như họa.

 

Chương 14 Có qua

 

Bùi Việt đối diện với khuôn mặt thanh tú , một hồi lâu vẫn kịp phản ứng, thể phủ nhận là một chút ngạc nhiên thậm chí là vui mừng, nhưng nhanh đó nỗi lo lắng thế.

 

“Nơi là hoàng cung, nàng dám tùy tiện ?"

 

Giọng điệu mặc dù nặng nề nhưng cũng giống như là quở trách.

 

Minh Di hào phóng tiến lên đặt hộp thức ăn xuống, xuống đối diện :

 

“Ta lệnh bài trong , danh chính ngôn thuận,"

 

Lời dứt nàng liền đưa tay về phía :

 

“Gia chủ, đưa tay cho xem vết thương của ."

 

Hai tay Bùi Việt buông thõng gầm bàn động đậy, thấy nàng phong trần mệt mỏi giọng điệu dịu :

 

“Dùng bữa ."

 

Hộp thức ăn đặt ở chiếc bàn vuông bức tường phía tây, Bùi Việt đợi Minh Di bày xong món ăn mới dậy vòng qua, Minh Di đặt đôi đũa xuống liếc một cái, bàn tay của giấu trong lớp áo bào rộng nên rõ lắm.

 

Cơm canh còn nóng, phân lượng đủ cho hai ăn, hai đối diện .

 

Minh Di chú ý thấy gập ngón tay cầm đũa, lặng lẽ lời nào.

 

Ánh mắt về phía nàng, thể thấy là vẫn còn đang tức giận.

 

Minh Di dỗ thế nào, ăn đưa đôi mắt chằm chằm , cứ như thể mới thể hiện sự hối chân thành của nàng.

 

Bùi Việt ngay cả lúc dùng bữa cũng ngay ngắn, vai lắc, eo cong, chiếc quan bào màu đỏ rực tôn lên khuôn mặt rạng rỡ như ánh trăng, hành xử chừng mực, vô cùng mãn nhãn.

 

Bùi Việt nhận nàng đang chằm chằm , ngước mắt lên thấp giọng quở trách,

 

 

Loading...