Hầu Môn - Chương 192
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Di vén tay áo chỉ hũ , nhíu mày :
“Món ăn thì phong phú đấy, nhưng r-ượu?"
Lão thái giám chỉ thể bồi:
“Cô nương thứ tội, vốn dĩ mỗi bàn đều ban r-ượu Đông Pha mới ủ của nội đình, nhưng hiềm nỗi Thái t.ử điện hạ cho phép uống r-ượu, nô tì bọn dám trái lệnh."
Minh Di suýt chút nữa bật vì tức, thầm nghĩ nhất định tìm cơ hội dạy dỗ Chu Thành Dục, thế mà quản đến cả đầu nàng .
Mỹ t.ửu như thế, r-ượu xứng cùng, thật sự đáng tiếc.
Cũng may sự nuối tiếc kéo dài quá lâu, đợi nội thị lui xuống, Bùi Thừa Huyền lén lút mò nhã gian, nhét một hũ r-ượu lòng Minh Di.
Minh Di lộ vẻ hưng phấn, lấy lạ hỏi:
“Đệ lén đưa r-ượu cho uống, sợ trưởng trách phạt ?"
Bùi Thừa Huyền chỉ tay về phía lầu chính:
“Là trưởng bảo mang tới, nếu lá gan đó!"
Minh Di kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy một dáng cao ráo đang tựa lan can mà , tay cầm chén r-ượu đang sang.
Hai ánh mắt gặp trung, vô hình kéo những tia lửa vi diệu.
Minh Di nở một nụ rạng rỡ bên má, nâng hũ r-ượu từ xa hiệu với , lông mày mắt ánh nắng thu rọi lầu phản chiếu, mang theo phong tình vận vị khôn tả.
Đứa em trai để gì, cuối cùng vẫn là Gia chủ sát cánh tâm đầu.
Tiếc là Gia chủ của nàng tình cảnh vẻ lắm, nhanh Thái t.ử đuổi theo chất vấn.
“Ngươi thế mà dám lén đưa r-ượu cho nhị tỷ của ?"
Chu Thành Dục hiện giờ cánh lông cứng cáp, chuyện gì cũng thể giấu , trông thấy Bùi Việt bên một cột hành lang, về phía dãy lầu phụ chéo đối diện, bèn theo dấu vết mà đến.
Ánh mắt Bùi Việt thu hồi từ chỗ Minh Di, sang Thái t.ử, vén tay áo thi lễ:
“Nàng vốn coi r-ượu như mạng, để nàng khác uống r-ượu còn khó chịu hơn cả g-iết nàng , thần nàng chịu nỗi uỷ khuất ."
“Thân thể nàng tình hình thế nào, lẽ nào ngươi ?"
“Chỉ vài hớp thôi, cho thỏa cơn thèm mà thôi."
“Thanh Hòa quản lý nàng , một năm uống r-ượu, từ khi gặp ngươi, ngươi chiều hư đến mức r-ượu vui."
Thì là Thanh Hòa mách lẻo, Bùi Việt khẽ :
“Thần chiều nàng , thì ai chiều nàng ."
“..."
Chu Thành Dục đón nhận ánh mắt đầy lý lẽ của , khinh khỉnh, cuối cùng cũng thấu:
“Bùi Việt, ngươi rõ ràng là cố ý, thấy cô cấm r-ượu của nàng, ngươi liền nhất định lấy lòng nàng, tranh sủng với cô."
Bùi Việt vân vê chén r-ượu, hề phủ nhận, mà ngược châm chọc:
“Điện hạ chẳng cũng ?
Biết rõ thần và nàng lưỡng tình tương duyệt, cứ sắp xếp phò mã cho nàng."
Chu Thành Dục hừ lạnh một tiếng, thể cho , hành động ý tại gõ trống bên tai , chỉ sợ Bùi Việt tưởng rằng ai chống lưng cho nhị tỷ, liền lơ là nhị tỷ.
“Hai một ngày thành , nhị tỷ của vẫn dư địa để lựa chọn."
Lời đ-âm một nhát thật mạnh tim Bùi Việt.
Ánh mắt trầm xuống, thoáng qua một tia sắc bén, nhanh chậm phản công một quân:
“Cũng , đầu thần sẽ đem từng lời Điện hạ sót chữ nào cho nhị tỷ của ngài ."
Chu Thành Dục:
“..."
Ly gián và nhị tỷ đúng ?
Cái loại gió thổi bên gối đáng ch-ết , thế mà còn mạnh hơn bất cứ loại gió nào.
Chu Thành Dục đầu chạm ánh mắt hình viên đ-ạn nhị tỷ thỉnh thoảng ném tới, tức đến mức nhất thời nghẹn lời.
“Coi như ngươi ác."
R-ượu quá ba tuần, từ phía Chiêu Đài truyền đến tiếng ngân thanh thoát của ngọc khánh khẽ gõ.
Mười hai nhạc đồng mỗi cầm một chiếc dùi gỗ, gõ chuông khánh cao thấp so le, tiếng khánh trầm hùng vang vọng giữa trung, khiến cả lũ chim ngọn cây cũng rung động mà xào xạc bay .
Ngay đó, mười hai vũ nữ áo đỏ thướt tha lên đài, mỗi tư dung yểu điệu, múa theo điệu nhạc.
Hai mươi nữ nhạc sư chia ở bốn góc Chiêu Đài, ôm tỳ bà, gảy d.a.o cầm, gõ phẫu đệm nhạc, quần tình diễn xuất chính là một khúc “Thanh Bình Nhạc" nhà nhà đều .
Không ít cung nga nội thị bưng khay sơn chén sứ, xuyên qua giữa các bàn thức ăn sơn đỏ.
Hoàng thất tông cùng văn võ quan viên lượt tiến lên kính r-ượu Hoàng đế, âm thanh lả lướt chảy dây tỳ bà, thế mà cũng nén nổi tiếng huyên náo trong tiệc, bộ Bàn Lầu bóng áo hương thơm, nhạc nhẹ vang rền, tiếng dứt bên tai.
Sau Khang các lão, liền đến lượt Thứ phụ Bùi Việt tiến lên kính r-ượu.
Lần , Hoàng đế nhận thấy vị “con rể cũ" tư thế uống r-ượu vô cùng thong dong, còn dè dặt sống sượng như , khỏi hiếu kỳ:
“Bùi Việt, đây là học uống r-ượu ?"
Bùi Việt hoảng loạn đáp:
“Bệ hạ, t.ửu lượng của thần cũng chỉ bình thường thôi."
Hoàng đế , vẫy tay hiệu tiến gần, mang theo vài phần men say kéo lấy cổ tay :
“Chuyện của Lâm Nghi, nghĩ thông suốt ?
Nếu ngươi thể khuyên nàng nhận trẫm là cha , trẫm liền ban hôn cho các ngươi, thế nào?"
Bùi Việt hạ quyết tâm dù ngài gì cũng nhận lời, chỉ khom , mặc nhiên .
Hoàng đế thoáng chốc thấy vô vị, đẩy một cái, lớn tiếng gọi Lưu Trân:
“Lưu Trân, chuyện tuyển chọn phò mã thế nào ?"
Lưu Trân liếc Bùi Việt một cái, cung thanh bẩm báo:
“Bệ hạ, thứ chuẩn thỏa đáng."
“Bắt đầu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-192.html.]
“Tuân chỉ!"
Lưu Trân lệnh, nhạc sư lượt giải tán, Chiêu Đài trong chớp mắt dọn trống.
Người của Hoàng Thành Ti theo danh sách, truyền gọi từng ứng viên lên đài tỉ thí.
Thất công chúa là tỷ tỷ ruột thịt của Thái t.ử, một khi bám víu nàng, chỉ thể lẫn lộn chức Phò mã đô úy, cả đời vinh hoa phú quý lo, cả phủ càng thể chen chân hàng ngũ hoàng quốc thích, cho nên hăng hái ghi danh là ít.
Thất công chúa ở lầu chính thấy vô cùng vô vị, về chỗ của phủ Bắc Định Hầu.
Bàn tiệc ăn xong gần hết, bàn án đồng loạt dẹp , bằng một chiếc sập mềm, bày thêm một chiếc bàn dài, bày biện một ít hoa quả súc miệng các loại.
Mọi tập trung tinh thần xem tỉ võ đài, lúc đầu mấy trận gì đáng xem, mãi đến trận thứ mười, võ nghệ mới rõ ràng cao hơn một bậc, hai vị ưu tú trong cấm vệ quân đ-ánh bất phân thắng bại, vô cùng đặc sắc.
Bùi Tuyên nhớ mong Chiêu ca nhi, dẫn theo các cô nương Bùi gia về chỗ nhà .
Bắc Tề công chúa và Thẩm Yến khi uống r-ượu xong cũng lượt rời , chỗ chỉ còn Tạ Như Vận và Thất công chúa.
Tạ Như Vận kéo Thanh Hòa tựa lan can mà , mỗi trận tỉ thí bắt đầu, liền chờ kịp bảo Thanh Hòa suy đoán thắng thua.
Thanh Hòa dựa thế tay khởi đầu của mỗi mà phán đoán võ công cao thấp, suy diễn thắng thua, thế mà mắt sáng như đuốc, đoán trăm trận trúng trăm trận.
Thất công chúa là nhân vật chính mấy để tâm.
Minh Di thấy hỏi nàng:
“Sao cho kỹ ?
Nhỡ nào hợp mắt thì ?"
Thất công chúa chỉ đang tỉ võ đài, chán nản :
“Tỷ tỷ thấy ?
Cái cao kều võ nghệ tệ, nhưng sinh mặt dơi tai chuột, thấy phiền lòng.
Còn vị lúc nãy, đúng là mi thanh mục tú, nhưng cầm nghệ thực sự quá kém cỏi, gan đây bêu chứ."
Mười lăm qua, Thất công chúa chấm một ai.
Cũng khó trách, nàng tâm đắc ngày là Bùi Việt, nay dựa theo Bùi Việt mà tuyển phò mã, quả thực dễ dàng gì.
Mãi cho đến ứng viên thứ mười tám lên đài, cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của Thất công chúa.
Người là nhị công t.ử phủ Trung Túc Bá, ngày thường cư ngụ tại Ích Châu, Xuyên phủ, mãi đến tháng Hoàng đế điều chỉnh bố phòng võ tướng, triệu Trung Túc Bá kinh, nhị công t.ử mới theo cha kinh, bắt đầu bộc lộ tài năng.
Chỉ thấy đến mặc một bộ áo trắng, dáng tựa hạc, chỉ lông mày mắt tuấn lãng bất phàm, chiêu thức kiếm của , cũng đáng khen, Thanh Hòa dùng một câu “cơ bản tệ" để hình dung, là đ-ánh giá cao nhất xuất hiện trong ngày hôm nay .
Hắn giao thủ với một vị Trung lang tướng trong cấm vệ quân, thế mà hề rơi xuống thế hạ phong.
Hoàng đế thoáng qua tấu chương do phủ Trung Túc Bá dâng lên, con chỉ võ nghệ cao cường, mà từ nhỏ thông kinh thư, thể gọi là văn võ tài, khỏi cũng nảy sinh vài phần hứng thú, lập tức sai truyền gọi Thất công chúa qua đó.
Lần Thất công chúa cũng từ chối, ung dung dậy, cáo từ Minh Di:
“Tỷ, một lát sẽ ."
“Đừng mà ..."
Minh Di đẩy nàng ngoài:
“Ta thấy vị công t.ử , tướng mạo tư bừng bừng, xứng với ."
Ánh mắt của xem đều tinh tường, nhị công t.ử xuất hiện, trong tiệc bàn tán xôn xao, tấm tắc khen ngợi, đa đều lạc quan rằng sẽ trở thành phò mã của Thất công chúa.
Có lẽ bầu khí ảnh hưởng, vị Trung lang tướng cấm vệ quân đối chiến với mất ý chí chiến đấu, nhường một chiêu, kết thúc trận tỉ thí .
Nhị công t.ử khá phục, đuổi theo lưng buông tha:
“Tỉ võ so tài, gì đạo lý nhường nhịn?
Ngươi và chiến , trong vòng mười chiêu nhất định thắng ngươi...
, ngươi đừng chứ, khác còn tưởng là ngươi nhường thắng, rõ ràng ngươi thắng nổi , hà tất giả vờ thanh cao?
Cái , thực coi thường!"
Nhị công t.ử đúng là văn võ song , tướng mạo cũng tú mỹ phong lưu, duy chỉ một tật - nhiều.
Nội thị thấy Hoàng đế ý với , vội vàng tiến lên tìm , ngờ vị nhị công t.ử đuổi theo vị Trung lang tướng chạy đến mức mất hút bóng dáng.
Trên Chiêu Đài nhất thời còn , khỏi bật .
ngay lúc , một tiếng dài như tiếng chuông đồng từ xa vọng :
“Ha ha!"
“Ha ha ha!"
“Ha ha ha ha!"
Tiếng phóng khoáng bất kham, như từng đợt sóng biển cuồn cuộn ập về phía bộ Bàn Lầu, thanh thế hào hùng, gần như khiến thở nổi.
Võ tướng mặt ai biến sắc.
Tiếng rõ ràng mang theo công lực thâm hậu, mà gan mật nứt .
Kẻ nào dám phóng túng như trong ngày Tết Vạn Thọ của Hoàng đế?
Ngay lập tức, hai mươi danh Hắc Long Vệ lập tức từ trong bóng tối xông , vây quanh Hoàng đế ở chính giữa, thần tình cảnh giác đề phòng xung quanh.
Hoàng đế đột ngột dậy từ án, ánh mắt âm trầm thẳng phía , quát:
“Kẻ nào?"
Lúc , tân nhiệm Đô đốc Thiêm sự Phủ Ngũ Quân Đô Đốc Sào Chính Quần, lập tức tách khỏi đám đông bước , thần sắc trang trọng như đang đối mặt với kẻ địch lớn, trầm giọng quỳ xuống:
“Bệ hạ, thần sóng âm của , chính là Nam Tĩnh Vương điện hạ của Bắc Yến."
Lời thốt , văn võ cả điện hít ngược một khí lạnh, chỗ dường như đ-á tảng đè nặng, hồi lâu ai dám thốt một tiếng.
Nam Tĩnh Vương là nhân vật nào, chính là hoàng thúc của Hoàng đế Bắc Yến, từ năm mười ba tuổi rong đuổi sa trường, đến nay vẫy vùng khắp biên cảnh ba nước suốt hơn ba mươi năm, là một vị quân thần đúng nghĩa.
Phương Bắc vốn câu “Chỉ danh Nam Tĩnh Vương, lui binh trăm dặm".
Trong bộ quân đội Đại Tấn, ngoại trừ Lý Lâm Chiêu thì ai dám đối đầu trực diện với , ngay cả bản Lý Tương, cũng từng chủ động khiêu khích Nam Tĩnh Vương.
Đại Tấn , Bắc Tề càng hơn, ba mươi hai quân phủ, một trăm linh bảy viên mãnh tướng, một ai là bại tướng tay Nam Tĩnh Vương.
Năm đó Nam Tĩnh Vương chính là lấy lý do “Bắc Tề nếu đ-ánh Tấn, thì Yến sẽ đ-ánh Tề" áp lực, ép buộc Bắc Tề xuất binh Tuyên Phủ, dùng kế dương đông kích tây để kìm hãm Đại Tấn, giúp Nam Tĩnh Vương săn g-iết Lý Lâm Chiêu.
Ba chữ “Nam Tĩnh Vương" là tảng đ-á đè nặng trong lòng võ tướng ba nước, càng là một ngọn núi cao thể lung lay.