Hầu Môn - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu chúng đem tiểu công chúa giao , bà lập tức sẽ tự tận, còn cách nào khác , Bệ hạ...”
Lão ma ma quỳ phục sát đất, lớn :
“Có lẽ con họ duyên phận .
Lúc đó để trấn an nương nương, khiến tâm trạng bà định , chúng bèn thương nghị, đưa đứa trẻ đến cung điện khác tạm lánh một chút.
nương nương căm ghét tiểu công chúa thấu xương, đem tất cả nhân quả đổ hết lên đầu nàng, thậm chí lấy c-ái ch-ết bức ép, mệnh nô tỳ đem đưa đến Lý gia, nguyện thấy nàng...”
“Giữ tiểu công chúa giữ nương nương?
Nan đề bày mặt nô tỳ và Mãn ma ma, cuối cùng vì để bảo vệ tính mạng nương nương, chỉ đành nén đau đưa đứa trẻ .”
“Lúc Bệ hạ rời cung, túc vệ cả cung đều giao cho nương nương chấp chưởng.
Đêm cung nhân đa phần tụ tập tại hồ Thái Dịch, Mãn ma ma đem lệnh bài giao cho nô tỳ, nô tỳ lặng lẽ đặt đứa trẻ hòm xiểng, xách khỏi cung, giả xưng tới Lý gia.
Đồ vật của điện Khôn Ninh, thị vệ đều dám tra nghiệm, cứ thế, nô tỳ đưa đứa trẻ tới Lý gia.”
Hoàng đế đờ đẫn lắng , tâm trí cũng đưa trở đêm tối t.h.ả.m khốc .
Đầu tiên là nỗi đau mất con, đó tin Hoàng hậu sản hậu băng huyết, hôn mê tỉnh, đòn giáng kép suýt chút nữa đè cong sống lưng của vị đế vương .
“Chuyện lớn như , các ngươi thể giấu giếm ?”
Hoàng đế dám tin, ông mà che mắt suốt hai mươi bốn năm.
Lão ma ma ngẩng khuôn mặt đầy vết , đột nhiên khổ:
“Bệ hạ còn nhớ ?
Đêm đó tin tức truyền tới hành cung, ngài cơn chấn nộ trách mắng cung nhân hầu hạ chu , xử t.ử mười .
Đích hoàng t.ử là t.h.a.i ch-ết, thái y bắt mạch trách nhiệm thể thoái thác, hai vị thái y đều xử t.ử, tám cung nhân còn khéo đều là chuyện đêm đó.
Những sống sót chỉ còn Mãn ma ma, nô tỳ và nữ tỳ cận của nương nương.
Vị Lý thái y vì là tạm thời mời tới, trái thoát một kiếp.
Mãn ma ma vốn định buông tha ông , nhưng Lý thái y từng cứu mạng Lý lão Hầu gia nhà chúng , Mãn ma ma lúc mới nỡ xuống tay.
Sau đó Lý thái y lập thệ giữ kín bí mật, mượn cớ đỡ đẻ bất lợi, nương nương một đạo thủ thư tước quan hàm của ông , tiễn ông khỏi cung.
Để phòng sinh sự, đêm đó chính ông cùng nô tỳ tới Lý phủ.”
Hoàng đế tức thì á khẩu.
Trong cung bao nhiêu hoàng t.ử đều sống sót cả, duy chỉ Hoàng hậu hạ sinh t.h.a.i ch-ết, ông chịu ?
Nghi ngờ kẻ thừa dịp ông vắng mặt mưu hại Hoàng hậu, bèn hạ lệnh triệt tra lục cung, cung nhân nào vẻ khả nghi, tống giam thì cũng xử t.ử.
Cả cung gió rít mưa gào, ai nấy đều tự nguy.
Cho đến khi Khâm Thiên Giám gửi tới một đạo sớ, ông mới ngừng g-iết ch.óc.
Hoàng đế nghĩ tới việc vô tình giúp Hoàng hậu diệt khẩu, bỏ lỡ cơ hội chân tướng, chỉ thấy đáng buồn đáng , từ trong l.ồ.ng ng-ực bật một tiếng lạnh, ánh mắt âm hàn như rắn, từng bước từng bước ép sát Hoàng hậu.
Ông xổm xuống nhấc cổ áo Hoàng hậu lên, ép Hoàng hậu đối mặt với , từng chữ từng chữ chất vấn dữ dội:
“Hoàng hậu, đó là cốt nhục của trẫm, nàng cả gan đưa nó ?
Nàng dựa cái gì mà đưa nó !”
Hoàng hậu ông xốc đến mức hình lay động, gò má trắng bệch như tờ giấy, khí lực như rút cạn, mềm yếu Hoàng đế:
“Bệ hạ, thần sai .
Thần lúc đó cảm xúc mất khống chế, đem c-ái ch-ết của Chương nhi đổ hết lên nữ nhi.
Thần lúc đó ngay cả bản còn chẳng sống nổi, huống hồ là nó?”
Cả tháng ở cữ trống rỗng, tinh thần nàng hốt hoảng, nghĩ đến thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i chịu đủ hành hạ, mỗi ngày đều đếm từng ngón tay mà vượt qua, đến cuối cùng kỳ vọng sụp đổ, chịu nổi nỗi đau mất con.
“Đó là đích hoàng t.ử cả triều chú mục mà!
Cứ thế mất , thần chịu đựng nổi?
Lúc đó con trai của Mân phi và Hiền phi sáu bảy tuổi, trong cung sáu bảy vị hoàng t.ử, thần chịu đủ nỗi khổ ốm nghén, lúc đó thực sự sinh con nữa...”
Hoàng hậu rủ mắt tựa mu bàn tay Hoàng đế, nước mắt theo kẽ tay ông từng hàng rơi xuống đất:
“Thần cũng từng thử nghĩ, nếu để con thì sẽ thế nào?
Nó sẽ mãi mãi sống cái bóng của Chương Minh, cả cung sẽ thầm mắng nó khắc ch-ết trưởng, nó ở trong cung sẽ chẳng vui vẻ gì hơn ở ngoài cung.
Thần quá hiểu tính cách của , thấy nó sẽ mãi nhớ tới đứa con trai khuất, còn chẳng thể tha thứ cho nó, Bệ hạ dám đảm bảo, tuyệt đối sẽ giận lây sang nó ?”
Thần sắc Hoàng đế hụt hẫng, mỗi đứa trẻ chào đời ông đều vui mừng, nhất là con của ông và Hoàng hậu, ông càng coi như trân bảo.
Ông lúc đó ông sẽ thế nào, nhưng lúc khẳng định :
“Không, trẫm sẽ chê nó, nhất định ...”
“ thần sẽ...”
Hoàng hậu thoi thóp khép mở rèm mi, “Thần vai trò mẫu của nó, thần ... xứng mẫu của nó...”
Hoàng đế thấy những lời , tim chợt nhói đau, ánh mắt âm hiểm liếc về phía Lão phu nhân ở một bên:
“Lý gia các cứ thế giữ đứa trẻ ?
Hoàng hậu sản hậu u uất mất khống chế, chuyện hồ đồ, các cũng hồ đồ theo ?”
Tầm mắt khỏi đồng loạt hướng về Lão thái quân.
Chỉ thấy bà lão chậm rãi sờ tới cây gậy bên , thong thả dậy, khom với Hoàng đế, đó mới :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-185.html.]
“Bệ hạ, đêm đó giờ Tý, Lý thái y và ma ma đưa đứa trẻ thẳng tới tay lão .
Lão lúc đó tâm cảnh cũng giống như Bệ hạ, hiểu rõ huyết mạch thiên t.ử há dung lưu lạc ngoài cung, cho nên chút do dự, lập tức đón lấy đứa trẻ, bế nó ngược trở về, nhân lúc Bệ hạ hồi loan, đưa đứa trẻ trở về điện Khôn Ninh.”
Lão phu nhân đến đây, chợt dừng một chút, mà phát một tiếng bất đắc dĩ:
“Lúc đó xe ngựa tới bên ngoài cửa Đông Hoa, cũng thật lạ, bảo nhi nhỏ nhắn vốn dĩ đang ngủ say trong lòng , cứ gần cửa Đông Hoa, nó đột nhiên gào , sợ kinh động lính canh, lão chỉ thể tránh , thử nhiều đều như .”
“Cửa Đông Hoa , bèn cửa Huyền Vũ.
Bệ hạ ngài tin , đêm đó, lão bế nó từ giờ Tý cho đến tảng sáng, đ-ánh xe vòng quanh hoàng thành một vòng, ngay cả cửa Ngọ cũng thử qua , ngoại lệ, chỉ cần gần cửa cung là nó , hễ rời là nó ngủ ngon lành.”
Lão phu nhân ngẩn ngơ ông, hốc mắt xám tro chứa đầy lệ, nhưng vẫn rơi:
“Bệ hạ, Bảo nhi chịu về.”
Bà đau thắt ruột gan lặp lặp :
“Bảo nhi linh tính, cũng tính khí, nó chịu về.”
Bà khinh miệt lạnh một tiếng:
“Cũng đúng, như , xứng gọi nó về.”
“Lúc đó Lý thái y cũng mặt, là tình hình Hoàng hậu , một khi đưa về chừng sẽ kích thích bà, đến lúc đó sản hậu băng huyết mất mạng, e là hối kịp.
Lão nhất thời dám manh động, bèn đem đứa trẻ an trí trong phủ, khi trời sáng mới cung thăm hỏi.”
“Hoàng hậu thoi thóp giường, hôn mê tỉnh.
Dù cũng là miếng thịt rơi , cũng đau, canh giữ bà một ngày một đêm, chờ bà tỉnh , lão khuyên nhủ hết lời, bà vẫn cố chấp đổi.
Lão bèn định cầu kiến Bệ hạ, nhưng bước khỏi điện Khôn Ninh thì một tin đồn.”
Lão thái quân giọng điệu khựng , vẻ mặt do dự:
“Nếu lão nhớ nhầm, khi Bệ hạ hồi loan, nghi ngờ kẻ mưu hại trung cung, từng đại hưng hình ngục, đầu tiên chịu tội chính là nhị vị phi tần Mân và Hiền.
Trung cung nếu con, đương lập Hoàng trưởng t.ử, Mân phi nghi ngờ sâu nhất, Hiền phi dựa lưng Lang Nha Vương thị, cũng hy vọng đoạt đích.
Bệ hạ thánh minh, c.ắ.n c.h.ặ.t hai cung triệt tra, nhưng họ há là kẻ ngu đần?
Không kẻ nào mời Khâm Thiên Giám, bên bói một quẻ, chỉ cái t.h.a.i tuy ch-ết yểu, nhưng thể hộ hữu đại Tấn, hộ hữu Bệ hạ, ngược còn sống thì bát tự xung khắc với Bệ hạ...”
Lão thái quân lắc đầu, thở dài một tiếng:
“Như , lão dám để Bảo nhi hồi cung?
Chuyện nhỏ thì là chuyện vô căn cứ, lớn quan hệ đến quốc vận.
Rơi tai kẻ khác chẳng qua là lời đồn gió thoảng, nhưng nếu rơi lên Bảo nhi, nặng tựa ngàn cân.
Ví phỏng Bệ hạ ngày nào đó đau đầu nhức óc, há chẳng đều oán trách lên đầu Bảo nhi nhà ?
Ta con bé chịu nỗi oan ức .”
Bà lão lời lẽ sắc bén :
“Thiên gia vốn là nơi bạc tình nhất.
Lão tính tình cương liệt, thầm nghĩ đứa trẻ đại để duyên với Lý gia, bèn tự quyết định để nó , ngay ngày hôm đó đưa về quê, cũng thật khéo, lúc đó vợ Lý Tương đang mang thai, ngày mười tám tháng ba năm , nàng hạ sinh một con trai, lão dối là song sinh, cứ thế để Bảo nhi danh chính ngôn thuận ở Lý gia.”
“Lý Tương đắc thắng triều, mãi tới mười chín tháng ba mới về Lũng Tây, bấy giờ ván đóng thuyền, nó cũng là lực bất tòng tâm.
Với tư cách là ruột, nó trái còn thương Bảo nhi hơn cả lão , coi như minh châu bàn tay, hai đứa trẻ, thậm chí còn thiên vị Bảo nhi hơn vài phần.
Sau đó lão lệnh vợ chồng nó mang con về kinh, còn Bảo nhi thì do lão đích nuôi dưỡng tới ba tuổi.”
“Chuyện ba năm , chư vị đều rõ.
Con dâu lão bệnh qua đời, để một cặp nhi nữ, con trai Lý Tương đưa biên ải, còn nữ nhi thì ở bên gối lão .”
“Nghe Song Thương Liên Hoa cần song sinh cùng luyện mới thể phát huy uy lực lớn nhất.
Vừa Lý gia một cặp song sinh, của Liên Hoa Môn phong thanh mà hành động, âm thầm tới ngoài Lý phủ rình rập, quả nhiên liếc mắt một cái nhắm trúng Bảo nhi nhà , là cốt cách tinh kỳ, là kỳ tài võ học, thừa lúc lão để ý bắt .”
“Sau đó Lý Tương bức bách, chỉ đành đưa cả hai cùng Liên Hoa Môn, để Bảo nhi chăm sóc, cứ thế mới thành tựu một đời truyền kỳ .”
“Bệ hạ, diễn biến sự việc chính là như .”
Lão thái quân chậm rãi chống gậy khom , hai đầu gối chạm đất:
“Khi quân phạm thượng, là tội của một lão , Bệ hạ nếu giáng tội, trừng phạt lão là , cần liên lụy đến vô tội.”
Nào ngờ, lời của Lão thái quân dứt, Hoàng hậu niềm tin mất, mẫu chịu tội, đột nhiên thoát khỏi cổ tay Hoàng đế, đ-âm đầu cột tường bên cạnh.
Chương 100 Theo trẫm hồi cung
Hoàng đế mắt thấy Hoàng hậu đột nhiên lao về phía hành lang, một trái tim dường như bàn tay vô hình hung hăng kéo ngoài, gần như sắp thốt :
“Hoàng hậu!”
“Mẫu hậu!”
Thất công chúa và Chu Thành Dục hẹn mà cùng thất thanh, nhấc chân định lao qua cứu , nhưng còn nhanh hơn họ.
Thanh Hòa tựa một góc hành lang sột soạt lướt tới, giơ tay vững vàng đỡ lấy bối vai Hoàng hậu, ôm c.h.ặ.t lấy Hoàng hậu trong lòng.
Xác nhận Hoàng hậu , Hoàng đế sợ hãi đến mức vã mồ hôi lạnh, hình cao lớn lay động, Lưu Trân thấy vội vàng vươn tay , Hoàng đế vịn lấy cánh tay , trở nhuyễn tháp, ánh mắt phát dữ đóng đinh Hoàng hậu, giận dữ :
“Nàng dám ở mặt trẫm sống ch-ết như ...”
Hoàng đế giơ tay chỉ nàng, l.ồ.ng ng-ực vì chấn nộ mà phập phồng dữ dội.
Hoàng hậu thực sự tìm c-ái ch-ết, thực chất chẳng qua là đ-ánh cược một phen, cược Hoàng đế đối với nàng còn chút lòng trắc ẩn, lấy đó để tranh thủ cơ hội thoát tội cho Lý gia.
Cú va chạm , khí lực nàng tiêu tán hết, thoát khỏi tay Thanh Hòa, chậm rãi trượt xuống đất, thê lương Hoàng đế: