Hầu Môn - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:11:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quang trần như khói, tĩnh lặng trút xuống quanh , lẳng lặng đó, vạt áo tự động phất phơ dù gió.”
Một đôi mắt nhúc nhích ngưng kết nàng, thoáng qua thì tĩnh lặng như nước, chút cảm xúc, kỹ, chứa đựng mấy phần oán giận kìm nén phát .
Minh Di là chú trọng, e rằng mùi m-áu tanh khó chịu, bèn dừng bước ở cách năm bước, chắp tay :
“Sao tới đây?"
Tiếng c.h.é.m g-iết ngoài thành càng lúc càng vang dội, nhưng nơi ông thành bao nhiêu binh lính còn dư, chỉ để một ít pháo binh canh giữ tường thành, dự nếu thực sự phản quân g-iết tới thành sẽ dùng pháo hỏa tấn công, gian ông thành rộng lớn dùng để đóng quân, hôm nay bóng , cực kỳ yên tĩnh.
Trên tường thành bóng vội vã, quân lính đưa tin qua tấp nập, duy chỉ hai lặng lẽ qua cách năm bước, giống như giữa trời đất chỉ còn hai kẻ nhàn rỗi là bọn họ.
Bùi Việt coi như thấy, ánh mắt vẫn cứ đặt nàng, nửa dính c.h.ặ.t nửa mang gai.
Minh Di thấy thèm để ý đến , liền vẫn còn đang giận:
“Gia chủ..."
Nàng khẽ nghiêng nửa khuôn mặt , giọng điệu thậm chí còn thoải mái, giống như giữa hai hề nảy sinh chút mâu thuẫn nào.
Không ngờ nam nhân đối diện dường như vẫn bất động thanh sắc, chỉ lạnh lùng để một câu:
“Đi theo ." xoay trong thành.
Minh Di bất lực chỉ thể bước theo bước chân .
Hai xuyên qua ông thành tới một gian tiệm chân tường thành nội, tiệm đậu một cỗ xe ngựa rộng lớn, bên cạnh xe ngựa mấy bóng dáng quen thuộc đang hầu hạ, đều là hộ tùng của Bùi gia, Bùi Việt sải bước bên trong, Minh Di tới đây, dấu tay với tên lính canh đang đợi ở lầu thành, ý bảo nếu quân tình khẩn cấp thì đây tìm nàng, nhận phản hồi của tên lính canh, Minh Di nhấc chân theo .
Xuyên qua nhà chính, tới nhã thất bên trong, trong phòng bày một chiếc bàn vuông, một bức bình phong thêu Tô Châu ba cánh, một chiếc trường kỷ, vài chiếc ghế gấm, còn vật gì dư thừa, Bùi Việt xuống bàn, thèm ngẩng đầu, đưa tay chỉ bình phong:
“Bên trong chuẩn nước , nàng bộ y phục khác ."
Minh Di như tiếng nhạc trời, nàng chẳng đang chê bộ dạng bẩn thỉu , vẫn là gia chủ chu đáo, gửi tới cho nàng trận mưa rào đúng lúc, thế là hai lời trong tắm rửa đồ.
Bên ngoài quân vụ khẩn cấp cấp, Minh Di dám chậm trễ, vội vàng tắm qua một cái, bộ y phục sạch sẽ , đây là một chiếc áo dài tay hẹp màu xanh xám, dệt họa tiết trúc chìm, cũng là chất liệu gì, mặc thực sự là vặn thoải mái, chiếc áo đây từng thấy qua, kích thước cũng khéo, thể thấy là y phục mới cho nàng, lúc hai phủi sạch quan hệ, nàng bên chắc chắn là về Lý gia, rời xa , chỉ đồ mặc, càng đồ ngon ăn, cũng ấm giường, còn sống nổi.
Minh Di mang theo sự tiếc nuối sâu sắc bước khỏi phòng, cố ý dang rộng hai tay cho xem:
“Thế nào?
Vừa vặn chứ?"
Bùi Việt tự rót một chén , thèm để ý đến câu của nàng, đưa tay chỉ đối diện:
“Ngồi."
Theo tiếng gọi đó, hai tên tiểu sai nối đuôi , mỗi xách một hộp thức ăn, bày vài món ăn bên trong, trong sát na hương thơm chiếm trọn gian phòng, Minh Di vốn đói đến mức trời đất gì hít sâu một hương thơm, đợi Bùi Việt chào mời xuống, cầm đũa bưng bát cơm lên ăn ngay, ăn than khổ:
“Gia chủ đó thôi, đầu bếp Bùi gia các nuôi hư cái miệng , lúc nãy ở lầu thành, lương khô đó một chút cũng nuốt trôi..."
Nghĩ năm đó ở Túc Châu, lương khô đó bao nhiêu là ăn bấy nhiêu, mà lương khô Túc Châu còn tinh tế bằng lương khô kinh thành .
Có thể thấy từ xa hoa sang giản dị thật khó.
Lời còn dứt, liền bắt gặp một ánh mắt lạnh lẽo của , nam nhân vốn luôn im lặng , cơn giận kìm nén dường như lời gợi , liếc nàng đang đầy rẫy rắc rối, trong ánh mắt chỉ hai chữ:
“Đáng đời.”
Minh Di liền đây là đụng ổ kiến lửa, dở dở , cứng đầu chuyển chủ đề:
“Gia chủ, ăn ?"
“Tức đến no ."
Bùi Việt dời mắt , ngoài cửa sổ, vẫn cho nàng sắc mặt .
Minh Di ngẩn , lập tức gắp một viên thịt đưa tới bên miệng , dỗ dành bằng lời ý :
“Gia chủ đừng giận nữa, giận hỏng thể thì đáng, trời sập xuống thì bụng cũng lấp đầy."
“Nàng tưởng ai cũng vô tâm vô phế như nàng ."
Giọng Bùi Việt vẫn lạnh lùng, hình ngả , né tránh đôi đũa của nàng.
Đến gần , Minh Di mới phát hiện, chỉ mới hai ngày ngắn ngủi, g-ầy ít, tơ m-áu vẫn chằng chịt trong hốc mắt, mắt một mảnh thâm quầng, hiển nhiên là lâu chợp mắt, lập tức tâm đau như cắt, với đuổi theo, sốt sắng :
“Chàng ăn sẽ xót lắm đấy."
Ứng với lời , nàng ấn mạnh viên thịt miệng .
Theo một viên thịt bụng, bầu khí rốt cuộc cũng dịu đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-173.html.]
“Bệ hạ chẳng giam giữ văn võ công khanh ở Điện Phụng Thiên , ?"
Bùi Việt chậm rãi nhai viên thịt bụng, về phía khung cửa sổ đáp:
“Bệ hạ mệnh cung điều phối quân lương."
Triều đình gặp nạn, tổng ngoài bôn ba, thời khắc nguy cấp như thế , Hoàng đế thực sự dám dùng chính là hạng tham gia đảng tranh như Bùi Việt, đây cũng là lý do tổ tiên Bùi gia định quy củ , chỉ vì bảo vệ gia tộc bình an, mà càng vì giang sơn xã tắc, nguyện cột trụ triều đình.
Bất kể thời cục biến hóa , thế đạo động đãng thế nào, luôn cần một nhóm trung thần, bận rộn vì chính vụ, vì dân thỉnh mệnh, bảo đảm quốc bản mất, triều cương đổ.
Đây cũng là sứ mệnh của các thế gia như Bùi gia, Vương gia, Tạ gia, Thôi gia.
Cho nên, hôm qua Minh Di quyết đoán nhanh ch.óng, cắt đứt danh nghĩa phu thê với Bùi Việt, là cực kỳ cần thiết.
Chính vì hai đều hiểu rõ trách nhiệm và sứ mệnh vai đều nặng nề, mới thể chấp nhận cuộc “hòa ly" .
Chỉ là kéo theo đó còn danh phận phu thê danh chính ngôn thuận của hai cắt đứt, đối với một quân t.ử luôn tuân thủ lễ độ, trọng tình thủ nghĩa như Bùi Việt mà , khác gì khoét thịt trong tâm can , nhưng hiểu rõ Minh Di sai, chỉ là sự thấu hiểu về mặt lý trí rốt cuộc khó lòng phẳng vết bỏng về mặt tình cảm, hai loại cảm xúc giao phong giằng xé trong l.ồ.ng ng-ực , giống như băng than cùng lò, thiêu đốt phế phủ, sống ch-ết ép vị quân t.ử luôn đoan phương thanh lãng thành bộ dạng giận giận như hiện tại.
Minh Di đút cho thêm mấy miếng, :
“Cho nên gia chủ cung điều độ quân lương, miếng quân lương đầu tiên là điều độ cho ăn ?"
Bùi Việt nàng giỏi nhất là đ-ánh trống lảng, chuyện lớn tày đình nàng cũng thể coi như chuyện gì xảy , tức giận :
“Mau ăn phần của nàng , ăn xong còn việc."
“Việc gì?"
Bùi Việt đáp nàng.
Thế là Minh Di tăng tốc dùng bữa, như gió cuốn mây tan dùng xong một bàn mỹ vị, lau mặt một cái, uống một ngụm súc miệng, chính sắc hỏi:
“Phải chăng trong triều công vụ?"
Bùi Việt phân phó dọn dẹp phòng, hai di chuyển tới ở chiếc án dài bên cạnh, đó ngoắc tay phía ngoài, một lão phu t.ử xách hòm thu-ốc .
Bùi Việt chỉ Minh Di với lão phu t.ử:
“Bắt mạch cho nàng ."
Sắc mặt Minh Di khẽ biến.
Hèn chi bận rộn trăm công nghìn việc mà còn chạy tới đây, hóa mục đích là ở đây, chắc chắn là ban ngày nàng ở Điện Phụng Thiên thẳng thắn thừa nhận chuyện Song Thương Liên Hoa phản phệ chủ nhân, bận tâm, thế là mang theo một đại phu tới bắt mạch cho nàng.
Minh Di vội vàng giơ tay hướng về phía lão phu t.ử, ngăn cản ông tiến lên, khổ tâm khuyên bảo Bùi Việt:
“Gia chủ, lầu thành còn một đống việc đang đợi đấy, quân tình khẩn cấp, một khắc cũng trì hoãn, thời điểm bắt mạch gì, , thừa nhận, hôm đó thương một chút, nhưng từ từ dưỡng vài ngày là khỏi thôi, thấy đấy, hôm nay phái hết , tự ở , dấn hiểm cảnh, chẳng đang tịnh dưỡng , đừng lo lắng nữa, mau lo việc của , đừng lỡ chính sự."
Bùi Việt kiên nhẫn xong những lời biện bạch của nàng, ánh mắt từng tấc từng tấc dời qua, cũng giống như Chu Thành Dục ban ngày quét nàng như , trái soi xét nàng một lượt kỹ càng, đối với phận của nàng nghi ngờ, từng chữ từng câu ở Điện Phụng Thiên hôm nay há chẳng từng nhát đao đ-âm tim , lúc nếu kết quả từ miệng đại phu, sợ sẽ phát điên mất.
Kiếp rốt cuộc tạo nghiệt gì, gặp hạng như thế , sống ch-ết bẻ gãy trái tim , bẻ gãy con , bẻ gãy vẫn đủ, nàng còn thể thản nhiên liều mạng nhảy nhót lằn ranh t.ử sinh của , Bùi Việt hít sâu một , tơ m-áu đỏ ngầu trong mắt lan tỏa, từng chữ từng câu, mang theo giọng điệu thể từ chối:
“Ta câu cuối cùng, xuống, bắt mạch!"
Có tư thế nếu hôm nay nàng theo , từ nay về sẽ thèm đoái hoài đến nàng nữa.
Minh Di đối diện với một khuôn mặt căng thẳng đến cực hạn như , khóe môi mấp máy mấp máy, đôi môi mở khép , cứng đờ thốt nổi một chữ nào.
Cả đời nàng thể náo loạn thiên cung, thể bắt Diêm Vương, ngay cả Hoàng đế cũng để mắt, cha nàng cũng gì nổi nàng, duy chỉ đối với hạng là vô kế khả thi, vô cùng bất lực, nàng thể phẩy tay áo bỏ mặc kệ quan tâm chứ.
Lý Lân Nghi, ngươi chút chí khí .
sự thật là, nàng khổ một khuôn mặt, chậm chạp xuống đối diện , nhận mệnh ngoan ngoãn đưa cổ tay .
Sắc mặt Bùi Việt lúc mới khá hơn một chút, về phía phu t.ử, lão phu t.ử liền đặt hòm thu-ốc xuống, dời một chiếc ghế gấm tới, chuẩn bắt mạch.
Minh Di liếc Bùi Việt một cái, nàng coi như , gia chủ giận thì giận, nhưng sự quan tâm đối với nàng thì thiếu một chút nào, con nàng mà, hướng về phía luôn là cho nàng một chút màu sắc, nàng liền thể mở xưởng nhuộm.
Thế là thừa lúc phu t.ử chuẩn , cánh tay xoay chuyển, cổ tay hướng xuống che phủ, mím môi tiếng hiệu khẩu hình với :
“Trước khi để ôm một cái, mới cho lão bắt mạch."
Khuôn mặt tuấn tú của Bùi Việt cứng đờ, khựng một nhịp, cứng rắn bẻ cổ tay nàng trở , ấn định cho nhúc nhích, với lão phu t.ử:
“Bắt mạch!"
Minh Di:
“..."