Hầu Môn - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:10:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiên sinh yên tâm, hiện tại vụ án của Bùi Việt càng tra càng sâu, Cao Húc bảo chừng còn bất an hơn cả , trụ lâu ."
Hoài Vương liệu tính sai, mấy rương châu báu gửi tới lão trạch của Cao Húc, Cao Húc đêm nay nhận tin tức, hỏa tốc gửi thư trả lời cho Hoài Vương.
Cuối cùng hai ngày hôm , hẹn gặp tại một trạch viện hẻo lánh ở phía nam thành.
Lúc đó, đang là lúc giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa, mặt nước nổi lên một tầng đốm sáng ch.ói mắt, sóng nước dấy lên, tầng đốm sáng lập tức tan thành vàng vụn.
Hoài Vương đội một chiếc mũ tơi màu nâu, thản nhiên bên bờ ao câu cá, một tro bào, bên hông treo ngọc bội, chỉ giắt một chiếc sáo trúc, rõ ràng là một đạo nhân nơi núi rừng.
Cao Húc cũng cải trang một phen, để một bộ râu quai nón, sải bước tới phía bên bờ.
Đây là một bãi đất dốc mấy nổi bật, hai bên đều chất đầy lau sậy cao v.út.
Hai chiếc ghế đẩu nhỏ, bóng dáng ẩn trong lau sậy, chỉ cần xa một chút là thấy gì cả.
Hoài Vương giữ nguyên tư thế buông cần nhúc nhích, Cao Húc đối mặt với , mặt đỏ tía tai oán hận một câu:
“Điện hạ đây là cái gì ?
Lại sai gửi vàng bạc châu báu tới lão trạch của thần, chuyện nếu phát giác, cái đầu của thần sẽ giữ ."
Hoài Vương giật giật sợi dây cá cần câu, bất động thanh sắc :
“Nếu như , thể ép Cao đại nhân lộ diện chứ?"
Cao Húc đương nhiên Hoài Vương đang âm mưu chuyện gì, thực sự Hoài Vương kéo xuống nước, tìm lý do giải thích:
“Không thần nể mặt điện hạ, thực sự là gần đây bệ hạ để mắt tới thần cực kỳ gắt gao.
Ngài đấy, Cẩm Y Vệ Đồng tri Diêu Hạc chính là tâm phúc của bệ hạ, thần theo đó.
Thần ở Cẩm Y Vệ cũng bước gian nan, dám nửa điểm dị động."
Đối với việc Cao Húc than khổ , Hoài Vương mảy may lay động, mắt phía , giọng điệu vô cùng lạnh lùng:
“Cao đại nhân đại họa lâm đầu , mà vẫn ?"
Cao Húc chỉ coi Hoài Vương đang hù dọa , mặt đổi sắc :
“Điện hạ đùa, thần bản bản phân phân việc cho bệ hạ, họa từ tới?"
Hoài Vương lúc mới cuối cùng liếc mắt qua, ánh mắt trông vẻ ôn hậu nhưng ẩn giấu mũi nhọn:
“Bệ hạ giao vụ án của Lý Tương cho Bùi Việt, một khi lật án, Cao Chỉ huy sứ đoán xem, đầu tiên lột chức xuống ngựa là ai?"
Cao Húc mắc mưu , mặt nghiêng về phía mặt sông, thần sắc vẫn thái nhiên như cũ:
“Phải, vụ án là giao cho Đô Sát Viện, nhưng bao lâu nay trôi qua , họ chẳng cũng tra danh đường gì ?
Ta năm đó một l-àm gi-ả, hai sai sót, nhân chứng vật chứng đầy đủ, bất kỳ ai ở cảnh của lúc bấy giờ, đều sẽ đưa kết luận phản quốc, sai, sợ tra."
Hơn nữa, lúc đó chính là lôi lệ phong hành kết thúc vụ án Lý Tương, tạo cơ hội cho bệ hạ thu dọn biên quân, ở chỗ bệ hạ, là công thần.
Hoài Vương kiên nhẫn xong những lời , hỏi:
“Cao Chỉ huy sứ đối với vụ án Lý Tương lòng tin đến ?"
Cao Húc thản nhiên đón :
“Ta hỏi tâm thẹn."
Cấu kết với hoàng t.ử, chính là phạm đại kỵ của hoàng đế.
Cao Húc thể leo lên tới vị trí cao như Cẩm Y Vệ Đô Chỉ huy sứ thế , tuyệt đối ngu xuẩn.
Hắn giỏi cân nhắc lợi hại, đưa lựa chọn lợi nhất cho bản .
Hoài Vương chậm rãi sâu:
“Nếu bản vương cho Cao Chỉ huy sứ , vụ án vấn đề thì ."
Thần sắc Cao Húc cứng đờ mặt, hồ nghi :
“Điện hạ ý gì?"
Hoài Vương hếch cằm, ánh mắt bức , từng chữ từng chữ :
“Ý là Lý Tương oan."
Nói cách khác là Cao Húc xử sai án, một câu đem hy vọng mong manh trong lòng Cao Húc chặn .
Sắc mặt đổi, đôi tay đặt đầu gối theo bản năng nắm c.h.ặ.t , con ngươi đột nhiên co rụt, đối với Hoài Vương tràn đầy sự đề phòng.
Ánh mắt Hoài Vương lướt qua đôi nắm đ-ấm đang siết c.h.ặ.t của , thu hết thần sắc mắt, tùy ý một tiếng:
“Sao , Cao Chỉ huy sứ định bắt giữ bản vương, đưa tới chỗ phụ hoàng giao nộp ?"
Hoài Vương đoán sai, trong đầu Cao Húc quả thực lóe qua một ý nghĩ như .
Thực sự như Hoài Vương , Hoài Vương đối với vụ án Lý Tương phản quốc giở trò, thì chuyến bắt lấy Hoài Vương, hướng bệ hạ đầu hàng, lầm đường lạc lối đầu, vẫn muộn.
“Ngươi chứng cứ nộp?
Cấu kết hoàng t.ử là tội danh gì, Cao đại nhân hẳn là rõ ràng."
Hoài Vương liếc mắt thấu tâm tư của , những mảy may lo lắng cho sự an nguy của bản , ngược còn thất vọng thở dài một tiếng:
“Bản vương cứ ngỡ Cao Chỉ huy sứ phụng dưỡng bệ hạ nhiều năm, cũng tiến bộ chứ, ngờ cao quan hậu lộc che mờ mắt, thấu triều cục hiện tại."
“Ta hỏi ngươi, cho dù ngày hôm nay ngươi bắt , qua cửa bệ hạ, ngày lão Thất đăng cơ, ngươi kết quả gì ?"
Chỉ một câu như , khiến Cao Húc cái nắng gắt ch.ói chang toát một trán mồ hôi lạnh.
Chính tay gán cho ruột của Thất hoàng t.ử tội danh phản quốc.
Với tính cách chịu hạt cát trong mắt của Thất hoàng t.ử, thể tha cho ?
Một khi Lý Tương lật án, chắc chắn kết cục , mà đầu quân cho Hoài Vương, còn một tia cơ hội.
Đôi nắm đ-ấm của Cao Húc lúc c.h.ặ.t lúc lỏng, lúc lỏng lúc c.h.ặ.t, hiện tại là còn chút dũng khí nào để phản bác nữa.
Hoài Vương lặng lẽ , cho thời gian phản ứng.
Cao Húc là một thông minh, trong một khoảnh khắc cân nhắc lợi hại, vội vàng trượt xuống khỏi ghế đẩu, một gối quỳ xuống đất, ôm quyền hành lễ với Hoài Vương:
“Trước đây là thần hồ đồ, mắt thấy Thái Sơn, đắc tội với Vương gia, mong Ngài đừng chấp nhặt.
Kể từ giây phút , thần đầu quân cho Vương gia, mặc cho Vương gia sai phái."
Hoài Vương cũng lập tức đổi một bộ mặt hòa nhã, vội vàng đỡ dậy, ôn tồn :
“Có Cao Chỉ huy sứ trợ giúp, bản vương như hổ mọc thêm cánh."
Hai nhất thời chủ thần tương tiếc, gặp , giống như những màn đấu trí từng tồn tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-153.html.]
Hoài Vương dắt về phía thủy tạ phía , hỏi :
“Lúc bên cạnh Lý Tương mấy canh giữ?"
Cao Húc đáp:
“Hai tên Hắc Long Vệ túc trực bên cạnh mười hai canh giờ, ngoài mỗi ngày thái y sẽ tới xem một , bắt mạch cho lão, đích sắc thu-ốc mang tới cho lão uống."
“Việc ăn uống của lão qua tay ngươi ?"
Cao Húc khổ:
“Mỗi ngày ba bữa đều do công trù cùng đưa tới, qua tay thần, nhưng cơ hội hạ độc.
Từ lúc đại môn ngục thất cho tới khi cuối cùng bón miệng Lý Tương, qua tay ba luân phiên nếm thử.
Trong của thần, cũng của Diêu Hạc.
Một khi hạ độc, sẽ phát hiện ngay lập tức."
Hoài Vương nhíu mày, ngờ phòng nội bộ Cẩm Y Vệ nghiêm ngặt đến , hèn chi hoàng đế nhốt Lý Tương trong đó.
“Vậy theo ý của Cao đại nhân, cách nào thần quỷ để ch-ết lão?"
Cao Húc trầm ngâm một lát, :
“Ngài đừng vội, dù vẫn đang trong tay thần, thần nhất định sẽ nghĩ một cách vạn , một cách để dấu vết."
Thánh chỉ của hoàng đế bày đó, tổng thể quang minh chính đại ch-ết Lý Tương.
Tiền đề của việc đầu quân cho Hoài Vương là đem mạng đền đó, nghĩ cách để rút lui an .
Đối với Hoài Vương mà , chỉ cần thể ch-ết Lý Tương, mất một Cao Húc thì .
Đáng tiếc Cao Húc thể vì mà lao lửa.
Hoài Vương hiền lành vỗ vỗ vai :
“Không , lão bây giờ mở miệng , chúng vẫn còn thời gian."
Chương 87 Hôm nay trở , ngươi xuất sư
Giáp Thìn ngày mười tám tháng Tư, trời trong, hợp nạp thái, thành hôn, xuất hành.
Kể từ khi Lương Hầu thỉnh cầu thánh thượng ban hôn, hai nhà Lương Tạ chọn ngày lành tháng , bàn bạc định ngày hôm nay nạp thái.
Vì năm đó định gả Tạ Như Vận cho Lý Lận Chiêu, khiến hôn sự của Tạ Như Vận trì hoãn, đế hậu trong lòng áy náy.
Lần cung đình ban thưởng vô cùng hậu hĩnh, sáng sớm khách khứa còn tới, nội giám trong cung tới tuyên chỉ.
Ban thưởng gần như lấp đầy tiền sảnh, vợ chồng họ Tạ cảm kích khôn xiết, hướng về phía bắc khấu tạ thiên ân.
Cùng lúc đó, Lương phủ cũng chăng đèn kết hoa.
Đây đại khái là ngày vui sướng nhất trong đời Lương Hạc Dữ.
Đêm qua hưng phấn đến mất ngủ cả đêm, hôm nay trời sáng dậy sớm gọi tùy tùng hầu hạ chải chuốt chỉnh đè.
Tuy là ngày chính thức rước dâu, ngày nạp thái cũng nên mặc cho trang trọng.
Để thêm phần thể diện cho đại hôn của , cách đây lâu phụ hầu cầu cho một chức ấm quan.
Hiện tại cũng là một hiệu úy của Võ Đô Vệ, quan chính thức.
Đám con em huân quý trong giới võ môn đều lấy việc gia nhập Cẩm vệ quân vinh.
Kể từ ngày hôm nay, còn là tên công t.ử ăn chơi trác táng của thành Thượng Kinh nữa, mà là một thành viên của Cẩm vệ quân bảo gia vệ quốc trấn thủ hoàng thành.
Hôm nay, liền mặc lên bộ triều phục võ quan mà hoàng đế ban tặng.
Bộ võ phục phẩm cấp cao, là áo bào xanh thêu kỳ lân cổ chéo vạt lớn bổ t.ử hình gấu chính lục phẩm.
Phần vạt eo ng-ực cùng hai bên sườn đều thêu hoa văn kỳ lân, gì thể hiện khí độ trang trọng của quan viên Đại Tấn.
Lương Hạc Dữ phẩm cấp cao, ngày thường tư cách lên triều, cho nên bộ đồ thế chỉ những dịp trọng đại mới mặc.
Hai tên tùy tùng tỉ mỉ mặc cho .
Lương Hạc Dữ chiếc gương đồng cửa sổ, bộ đồ mặc lên rũ bỏ dáng vẻ công t.ử quý tộc phóng đãng bất kham ngày thường, lặng lẽ lộ một luồng khí độ ung dung hoa quý giá.
Lương Hạc Dữ hài lòng, sải bước về phía thượng phòng thỉnh an phụ mẫu.
Lương phu nhân và Lương Hầu ở gian giữa thượng phòng đợi .
Vừa trông thấy một nam t.ử tuấn tú hiên ngang bước tới trong ánh ban mai, Hầu phu nhân suýt chút nữa lóa mắt, chỉ con trai với Lương Hầu:
“Ô kìa, Lương Cận Trung, ông xem, đây là con trai ông , nhận nữa ?"
Lương Hầu con trai tràn đầy triều khí, cũng lộ nụ vui mừng:
“Không tệ."
“Cha, !"
Từ xa Lương Hạc Dữ cao giọng gọi nhị lão một tiếng, sải bước qua ngưỡng cửa, đường đường chính chính hành lễ với hai :
“Hài nhi thỉnh an phụ , mẫu ."
“Con trai , mau đây, để cho kỹ nào."
Lương phu nhân nóng lòng dậy vẫy tay gọi .
Lương Hạc Dữ mỉm tới, Lương phu nhân ôm lấy , ngắm ngắm mấy lượt, mừng đến mức khép miệng:
“Thật là , thời gian qua theo Trường Tôn luyện võ, cốt cũng tráng kiện hơn nhiều, trông vũ chi khí."
Con trai trong mắt bao giờ cũng là nhất.
Lương Hạc Dữ đối với lời khen của mẫu thực quen thuộc , ngược càng để ý đến thái độ của phụ hơn.
Hắn dang rộng hai tay hỏi Lương Hầu:
“Cha, cha thấy thế nào?"
Ánh ban mai đầu hạ dài dằng dặc mà tinh tế, lặng lẽ đậu gương mặt trầm thâm thúy của Lương Hầu, tôn lên vẻ của ông giống như một ngọn núi lớn bao phủ trong sương sớm.
Lần Lương Hầu tiếc lời khen:
“Con tiến bộ nhiều, phong thái võ tướng."
Lương Cận Trung vốn dĩ kiệm lời như vàng, hiếm khi hôm nay khen một câu như .
Lương Hạc Dữ chút ngại ngùng, cha là nhân vật tầm thường.
Năm đó luận về công phu vượt xa Bắc Định Hầu Lý Tương, chỉ là danh tiếng bằng mà thôi, thể ông khen, sự tự tin của Lương Hạc Dữ tăng thêm mấy phần.