Hầu Môn - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:10:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quy tắc quả thực là do tổ tông định , chính là để phòng Hoàng đế thiên vị một nào đó dẫn đến hậu cung mất cân bằng.
thực tế, vị Hoàng hậu nào dám quản chuyện giường chiếu của Hoàng đế, tổ tông gia pháp chẳng qua cũng chỉ là hư thiết.”
Hoàng đế bà cho tức đến suýt nôn m-áu, ông , Hoàng hậu hôm nay chính là đến tìm chuyện vui cho ông.
Ông lách qua bà, giơ tay chỉ ngoài:
“Lý Tú Ninh, lúc bà bỏ rơi trẫm chính là lúc cửa điện đóng , dẫm nát mặt mũi trẫm chân.
Lúc bà nhớ đến trẫm mang danh nghĩa Hoàng hậu để quản chuyện giường chiếu của trẫm, trẫm chiều bà nữa, bà ngoài cho trẫm.”
Hoàng hậu yên động đậy:
“Ồ, bệ hạ mới trách mắng thần tu hậu đức, giờ thần gánh vác trách nhiệm Hoàng hậu, bệ hạ hài lòng.
Làm Hoàng hậu cho bệ hạ, nhà đẻ ch-ết sạch , con trai còn quản thúc, cực khổ mang điểm tâm tới, bệ hạ còn đuổi thần ngoài, là bệ hạ dạy thần xem vị Hoàng hậu nên như thế nào?”
Hoàng đế suýt chút nữa bà cho nghẹn ch-ết, hít sâu một , đoán chừng hôm nay cho Hoàng hậu chút ngon ngọt thì Hoàng hậu sẽ chịu để yên.
Ông im lặng hồi lâu, nhượng bộ :
“Triều chính bà hỏi đến, chuyện của Lý Tương trẫm tự sắp xếp, còn về Mẫn Quý... cho nàng điện Phụng Thiên nữa, bà hài lòng ?”
Mặc dù thể lung lay chuyện của Lý Tương, nhưng dù cũng coi như chút thu hoạch.
Hoàng hậu trầm giọng :
“Bệ hạ nếu còn công nhận thần là vị Hoàng hậu , phi tần thị tẩm sẽ do thần sắp xếp.”
Tiền triều bà vươn tay tới , hậu cung dù cũng nắm giữ trong tay, thể cho Mẫn Quý phi cơ hội tiếp cận thánh thượng nữa.
Trời đất chứng giám, Lý Tú Ninh mà phá thiên hoang quản đến chuyện giường chiếu của ông.
Thực bà cần gì đại động can qua như , chỉ cần cho ông một chút sắc mặt , chọc tức ông, là ông mãn nguyện .
Tâm trạng Hoàng đế ngũ vị tạp trần, xua xua tay hiệu cho bà , coi như là mặc nhận.
Chương 80 Mang một hũ Tây Phong Liệt
Đã gần giờ Tuất.
Khói chiều lượn lờ, gió đêm mang theo hương hoa ấm áp, thong thả xuyên qua sân viện.
Bất kỳ vãn bối nào nhà họ Bùi đón thọ đều tập tục thắp đèn.
Hôm nay bất kể là hành lang sương phòng, đều thắp đèn sáng trưng, ánh nến rực rỡ.
Bùi Việt phủ từ cửa ngách phía tây, băng qua hẻm nhỏ, thu ống tay áo giấu một thứ gì đó, cửa nhỏ sân Sơn Thạch.
Trước bậc thềm vài tiểu sai đợi, thưởng cái gì mà túm tụm chân tường .
Nhìn thấy Bùi Việt đến, vội vàng cúi đầu im lặng, cung kính thỉnh an.
Bùi Việt hôm nay tâm trạng , cũng chấp nhặt, phất tay hiệu cho bọn họ rời , lập tức cá lặn tăm .
Thẩm Kỳ từ trong sảnh nghênh đón , cùng trong:
“Thiếu phu nhân đến đây từ giờ Dậu .”
Bùi Việt mắt thẳng hỏi:
“Thứ đó chuẩn xong ?”
“Ở đây ạ.”
Thẩm Kỳ từ trong ng-ực lấy một bình r-ượu, dâng cho Bùi Việt, Bùi Việt nhận lấy, thong thả bước phòng.
Vòng gian thứ phía tây, chỉ thấy Minh Di đang thảnh thơi ở vị trí của , vô vị lật xem tấu chương bàn án của .
Thấy trở về, liền dậy nhường chỗ, phần oán trách :
“Sao giờ mới về, đợi mãi.”
Bùi Việt giấu thứ đó lưng, tầm mắt di chuyển theo nàng:
“Đợi chi?”
Cố ý hỏi.
Minh Di liếc một cái, đến giường khảo cửa sổ xuống, giơ tay chống cửa sổ cách sàn mở một chút, một luồng khí xanh um của cây cối trong sân vườn cùng với hương hoa ùa phòng.
Đầu hạ sắp đến.
Bùi Việt đối diện nàng.
Minh Di đẩy cửa sổ xong, ngoắc tay với :
“Ta ngửi thấy , lấy .”
Bùi Việt bật , chậm rãi từ lưng lấy một bình r-ượu đưa cho nàng.
Minh Di đợi nữa liền đón lấy, ngửi một cái, sảng khoái tinh thần, lập tức rút nút r-ượu , đổ một chiếc bát sứ nhỏ miệng tròn hoa xanh chuẩn sẵn, bưng bát nhỏ uống một ngụm lớn.
Vào miệng vị cay nồng cực kỳ, chỉ là khi nuốt xuống cổ họng, cảm giác đó liền nhạt .
Minh Di ánh mắt lộ vẻ vui, tủi :
“Chàng lừa gạt ?”
Bùi Việt :
“Ta chỉ hỏi nàng, ngon ?”
Minh Di bát nước màu vàng đậm , thừa nhận :
“Quả thực tệ, vị ngọt khi uống.”
Đây vẫn là phương pháp mô phỏng của Bùi Việt, thể Minh Di công nhận, chứng tỏ việc mô phỏng vô cùng thành công:
“Vậy thì xin mời phu nhân thỏa cơn thèm.”
Minh Di cũng khách khí, bưng bát uống cạn một , liên tục uống ba bát, một bình liền hết sạch.
Nàng hừ một tiếng:
“Gia chủ thật là keo kiệt, ngay cả r-ượu giả cũng cho uống cho thỏa thích.”
Chỉ thấy đầu ngón tay nàng mân mê chiếc bát đó, làn môi mím , vẻ mặt đầy sự hài lòng, giống một đứa trẻ ngoan cho ăn no.
Bùi Việt ánh mắt ôn nhu:
“Đừng trách keo kiệt, thực sự là Thanh Hòa dặn dò qua, vết thương nàng lành hẳn, uống r-ượu.”
Hắn từ đến nay là nguyên tắc, thể nuông chiều nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-143.html.]
Thanh Hòa để tránh tiết lộ thiên cơ, dùng từ vô cùng thận trọng, dám với Bùi Việt rằng đêm mười lăm phản phệ, chỉ thể dùng một câu “ lành hẳn” đau ngứa để đối phó.
Minh Di dùng đầu lưỡi đẩy thành môi, nghĩ đến hai họ hiện giờ liên thủ để đối phó , cũng thật sự câm nín.
Xem , chỉ thể trông chờ Trường Tôn Lăng và Tạ nhị cứu tế nàng.
lúc , một luồng gió mát thổi qua, thấp thoáng một tia hương thơm lâu gặp xộc mũi.
Ánh mắt Minh Di sáng lên, nhận điều gì đó, đột ngột nhấc chiếc bàn nhỏ mặt lên, tay nắm lấy cạnh bàn, chưởng phong đưa sang bên cạnh.
Bùi Việt liền kinh ngạc phát hiện chiếc bàn nhỏ bay thẳng ngoài, vững vàng di chuyển ngang đến chiếc bàn vuông tường phía tây, chỉ một chiêu thôi cũng đủ thấy công lực.
Hắn thu tầm mắt, dời sang Minh Di mặt.
Lại thấy Lý Minh Di , giống như phát hiện con mồi, chậm rãi nhào tới phía , nhào lòng :
“Đưa cho !”
Nàng ngửi thấy Tây Phong Liệt thực sự.
Tên chơi trò d.ụ.c cầm cố túng với nàng.
Bùi Việt kịp phòng nàng đẩy ngã, hai tay khó khăn chống lấy phía , thấp giọng quát nàng một tiếng:
“Đừng nhào , dùng lực thêm nữa, cẩn thận r-ượu đổ đấy.”
Minh Di nửa áp lòng , ch.óp mũi là mùi thanh khiết , vội vàng giơ tay ôm lấy thắt lưng kéo dậy.
Bùi Việt tức giận lườm nàng một cái, vội vàng lấy từ lưng một cái hũ nhỏ:
“Đây, quà sinh nhật hứa với nàng.”
Minh Di kinh ngạc cái hũ nhỏ xíu , đặt trong lòng bàn tay giống như một món đồ cổ tinh xảo, chỉ chất liệu sứ , mịn màng như ngọc, sáng bóng nhuận trạch, vật phàm:
“Chàng dùng một cái hũ sứ đấu thái đựng chút r-ượu như , cũng thấy lãng phí .”
“Hũ sứ thì , nhưng nhỏ.”
“Đủ một chén ?
Ta sợ là chỉ đủ ba ngụm thôi?”
“Khi nào gia chủ mới cho một vò, cho uống một trận thật sảng khoái đây?”
Đối với sự lải nhải của nàng, Bùi Việt mắt điếc tai ngơ, ngược thong thả chỉnh đốn ống tay áo, nghiêm túc hỏi:
“Nói cũng , cũng tò mò, em các đều giống như con sâu r-ượu , giống như một ngày r-ượu là một ngày sống nổi.”
Trong lòng Minh Di giật thót một cái, tên thực sự nhạy bén cực kỳ, một chút gió thổi cỏ lay cũng thể nắm thóp buông.
“Chẳng , Liên Hoa Môn đối với t.ử môn một quy tắc bất thành văn, t.ửu lượng .
Ta năm đó đấu với ca ca, ai cũng chịu nhường ai, liền uống thành con sâu r-ượu.
Chàng đừng Thanh Hòa ngoài mặt dính một giọt r-ượu, thực t.ửu lượng khá, chẳng qua thấy hai năm nay thương, sợ thèm nên mới đụng r-ượu, nếu gọi cô uống một cách chính quy, cô thể uống cạn cả hầm r-ượu của đấy.”
Bùi Việt , cởi bỏ giày ủng, lười biếng tựa gối gấm, hỏi thêm nữa.
Chốc lát , Minh Di uống cạn hũ Tây Phong Liệt , tuy là ít, nhưng dù cũng thỏa cơn thèm, vả hương vị vô cùng chính tông:
“Chàng mua ở ?”
Tây Phong Liệt sản xuất ở Cam Châu vùng Tây Bắc, ngoài Cam Châu , r-ượu bán ở các t.ửu trang khác chẳng qua chỉ là đồ giả, hương vị thiếu vài phần nồng nàn cay liệt, nhưng hũ của Bùi Việt phong vị chính tông.
Ngữ khí Bùi Việt mang theo vài phần dung túng bất đắc dĩ:
“Khẩu vị của nàng kén chọn như thế nào, dám lừa gạt nàng, chẳng qua là sai ngóng một chút, ở Tây Tiện Môn một nhà thương nhân Hồ, mỗi ngày đều xe tiêu bang tới Tây Bắc, ngày thường sẽ giúp mang Tây Phong Liệt chính tông tới kinh thành, nên dặn dò thị vệ mua một hũ.”
Người năm xưa thề thốt lệnh cấm r-ượu đối với nàng, giờ đây vì để nàng uống một ngụm Tây Phong Liệt chính gốc mà tốn bao tâm tư.
Minh Di mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt đóng đinh gương mặt tuấn tú , lời nào.
Hai ở cực gần , ánh nến mơ hồ, hắt bóng dáng bọn họ lên rèm cửa sổ, vì góc độ duyên cớ, giống như l.ồ.ng .
Mỗi khi Minh Di phòng, thị vệ liền bộ rút lui ngoài, trong viện hẳn là , mặc dù , vẫn chút khó xử.
Minh Di nâng ống tay áo lên, b.úng trúng thứ gì, hư b-ắn , ngọn đèn lặng lẽ tắt lịm.
Căn phòng thoắt cái rơi bóng tối, hai giữ tư thế đối diện , thấy đối phương, nhưng thể thấy nhịp thở đều đặn của đối phương.
Rõ ràng là ở thư phòng nhà , nảy sinh vài phần cảm giác lén lút khó xử.
Bùi Việt cạn lời :
“Nàng tắt đèn chi?”
Muốn che giấu càng lộ liễu.
Minh Di bất lực khẽ ho:
“Tay nhanh quá.”
“...”
Thấy lời nào, Minh Di dứt khoát vươn qua, trắng trợn nép lòng , mượn ánh đèn từ hành lang bên ngoài rõ gương mặt , dáng vẻ thanh nhã thưa thớt, nhưng góc cạnh của mày mắt mũi môi phân minh, một đôi mắt đen láy như mực, yên tĩnh và im lặng nàng.
“Gia chủ, nếm thử phong vị của Tây Phong Liệt ?”
Trong phòng tối tăm chịu nổi, nhưng đôi mắt của Minh Di giống như tràn đầy xuân quang rực rỡ.
Thần sắc Bùi Việt đổi:
“Vừa nãy nàng để một chút cho .”
Minh Di đương nhiên thậm chí mang theo chút oán trách:
“Ít quá, bảo để thế nào?
Ta cũng thể để bản chịu thiệt thòi chứ.”
Từ xưa đến nay ai bản lĩnh cướp một ngụm r-ượu từ miệng nàng, Bùi Việt cũng ngoại lệ.
“Gia chủ uống, mang một ít tới, uống cùng .”
Nàng sắp xếp vô cùng rõ ràng.
Bùi Việt tiếp lời nàng, lặng lẽ quan sát con gái mặt, đừng nàng thường ngày phong phong hỏa hỏa, khoáng đạt quyết đoán, thấy chút nhu tình sương khói nào của nữ nhi gia, nhưng giờ khắc gương mặt bóng đêm đẫm nước thấm đẫm, đôi mắt đặc biệt sáng trong, mí mắt như ngọn b.út vẽ nên, mỏng manh mà mãnh liệt, đuôi mắt xếch lên, giống như cánh bướm dang rộng, chỉ cần động một chút là nhiếp nhân tâm phách.
Một cô nương như , cho dù ở cũng sẽ săn đón.
Minh Di còn nhớ đến việc mớm r-ượu cho , trực tiếp kề sát qua, đưa chút r-ượu cuối cùng nơi đầu môi khoang miệng .
Bùi Việt cả nụ hôn nóng bỏng cho bỏng rát sặc, ánh đèn xa xa rắc lên những tia sáng chập chờn, Minh Di đẩy xuống, âm thầm đưa hũ sứ luôn, giường khảo trống , chỉ còn hai bọn họ, thành thục đuổi theo quấn quýt.