Hầu Môn - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vương Nghiêu đến đây, phịch xuống ghế, vẻ thong dong mặt cũng bay mất quá nửa.”

 

Mấy ngày nay chẳng là thấp thỏm lo âu, ăn ngon ngủ yên .

 

Thực sự cấu kết với Tiêu Trấn, chịu sự chế ngự, là thông, đó là uống mật gấu giải khát.

 

Cân nhắc cân nhắc , cách nhất chính là nhanh và chuẩn đè ch-ết Tiêu Trấn.

 

Vậy vấn đề đến , đè ch-ết thế nào?

 

Trực tiếp tay, khó.

 

Sau khi nhà ngục Đô Sát viện cướp cuối năm ngoái, hiện giờ tăng cường ít nhân thủ, ngay cả đưa cơm cũng đổi thành thị vệ của Đô Sát viện, là dốc hết sức để ngăn chặn việc đầu độc nghi phạm.

 

Như , cành ô liu mà Tạ Lễ đưa tới , liền đáng quý .

 

Đến mức độ , Vương Nghiêu cũng thèm úp mở nữa:

 

“Tạ đại nhân, giúp Ngài, lợi ích gì?”

 

Tạ Lễ liền đây là đang bàn điều kiện với ông , hứa hẹn rằng:

 

“Tra rõ khởi đầu và kết thúc của việc tình báo Thám Quân Ty xảy sai sót, tuyệt liên lụy.”

 

Chuyện tình báo liên quan đến gã.

 

Vương Nghiêu thở phào nhẹ nhõm.

 

Tạ Lễ cuối cùng cho gã một viên thu-ốc an thần:

 

“Vương Hầu, hôm nay đến cũng đường đột mà đến, đây cũng là ý của Bệ hạ.”

 

Vương Nghiêu trong lòng kinh hãi, hiểu nguyên do.

 

Trong bốn đại Quân hầu, chỉ gã là xuất Cấm vệ quân, là tâm phúc của Hoàng đế, lúc Lý Lận Chiêu ch-ết, Đại Tấn còn ai thể chống đỡ nổi lưỡi đao của Nam Tĩnh Vương?

 

Lý Tương và Tiêu Trấn còn nữa, tóm giữ gã và Lương Tấn Trung.

 

Hoàng đế cũng liên lụy.

 

Vương Nghiêu gạt bỏ lo âu, chắp tay :

 

“Tạ đại nhân, bản hầu mặc Ngài sai bảo.”

 

Tạ Lễ , câu cuối cùng của ông cũng là b-ắn s-úng đ-ạn.

 

Ý của Hoàng đế ông vẫn nắm bắt vài phần.

 

Không động đến quân đội nữa, cũng sợ Hằng Vương liên lụy quá sâu.

 

Chuyện thương lượng xong, hai hẹn một sự nghi cụ thể, Vương Nghiêu đích tiễn ông cửa.

 

Sáng sớm hôm , Tạ Lễ liền dâng sớ lên Hoàng đế, thành lập ban bệ, phía Nội các Bùi Việt trực tiếp phê chuẩn, tấu chương đưa đến Ty Lễ Giám, Lưu Trân thấy giật một cái, vội vàng mang cho Hoàng đế xem, Hoàng đế thản nhiên liếc một cái, nhàn nhạt ,

 

“Cứ để bọn họ , xem bọn họ thể sóng gió gì.”

 

Thế là Lưu Trân cũng phê chuẩn.

 

Chiều hôm đó, Tạ Lễ, Vương Nghiêu, cùng Hình bộ Thượng thư ba , thẩm vấn Tiêu Trấn.

 

Bùi Việt tranh thủ thời gian ở mật thất trộm.

 

Tiêu Trấn mới xuống, thấy Vương Nghiêu chễm chệ đầu bàn, vùng vẫy dậy,

 

“Hắn thể ở đây?

 

Hắn tư cách gì thẩm , chuyện hợp quy củ ?”

 

Tạ Lễ thần sắc nghiêm túc:

 

“Sao hợp quy củ?

 

Đây là đại án yếu án liên quan đến ba vạn sinh mạng, Vương Hầu là Tổng thiêm sự của Đô đốc phủ, dự thẩm là chuyện đương nhiên.”

 

Tiêu Trấn nhổ một bãi:

 

“Nói láo, các để một nghi phạm đến thẩm , Tam Pháp Ty còn gọi là Tam Pháp Ty !”

 

Tạ Lễ nhạy bén bắt sơ hở trong lời của gã, lập tức truy hỏi:

 

“Vậy ngươi thử xem, Vương Hầu sai chuyện gì, là hạng nghi phạm nào?”

 

Tiêu Trấn rùng kinh hãi.

 

Cùng lúc đó tim của Vương Nghiêu cũng treo lên đến tận cổ.

 

Một khi Tiêu Trấn chỉ chứng Vương Nghiêu, chẳng khác nào bán cả bản .

 

Còn cần Vương Nghiêu đến thẩm ?

 

Một câu Tiêu Trấn im bặt.

 

Lúc , Tạ Lễ cuối cùng cũng cảm nhận sự tinh diệu trong chiêu thức của Bùi Việt.

 

Bất luận là Tiêu Trấn Vương Nghiêu, đều giống như những con cào cào nhốt một chiếc l.ồ.ng, buộc tranh ăn c.ắ.n xé lẫn , nhất cử nhất động đều khác bày bố, sinh t.ử đều do bọn họ quyết định nữa.

 

Ngày đầu tiên Tiêu Trấn còn thể cứng miệng, c.ắ.n ch-ết thốt một chữ, đến ngày thứ hai, Vương Nghiêu dứt khoát đuổi những khác ngoài, thẩm vấn riêng Tiêu Trấn, hiệu quả liền rõ rệt.

 

Cùng lúc đó, vụ án trộm ngân cũng đang thẩm lý một cách trật tự.

 

Chỉ là đêm khi thẩm vấn Giang Thành thứ hai, rốt cuộc cũng đột phá sự phòng thủ của Đô Sát viện, ch-ết Giang Thành, từ đó cắt đứt liên hệ giữa Hằng Vương và vụ án.

 

Liễu Như Minh đoán là Hằng Vương g-iết diệt khẩu, tức đến mức nhảy dựng lên, nắm c.h.ặ.t lời khai của sứ thần Bắc Yến và một con dấu nhỏ chữ Nội đình buông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-120.html.]

 

Hằng Vương cũng thông minh, đưa sổ sách ban thưởng hàng năm của Vương phủ, chứng minh con dấu nhỏ đó thực chất là quà tết ban cho Giang Thành ba năm , cáo buộc Giang Thành cố ý vu khống , là hạng nô bộc phản chủ.

 

Hằng Vương dấu hiệu lật ngược tình thế.

 

Triều đình nhất thời ám đào hung dũng, phong vân biến đổi khó lường.

 

Liễu Như Minh giận lo, cầm một xấp lời khai bước phòng việc của Bùi Việt, khỏi uể oải :

 

“Bùi đại nhân, Ngài chiêu thôi, tên Hằng Vương quá gian xảo, dám g-iết diệt khẩu ngay mắt chúng , rõ ràng là coi thường công pháp.”

 

Bùi Việt đương nhiên Liễu Như Minh tại phẫn nộ như , sợ Hằng Vương lật ngược tình thế, tìm tính sổ.

 

“Ngươi vội cái gì, Vương Nghiêu chẳng đang thẩm Tiêu Trấn ?”

 

Bùi Việt nhận lời khai của , tiếp tục lật xem tấu chương của Hộ bộ.

 

Liễu Như Minh xuống đối diện , lo lắng hỏi:

 

“Vương Nghiêu thẩm Tiêu Trấn, thể thẩm Hằng Vương?”

 

Bùi Việt nhướng mí mắt :

 

“Ngươi Tiêu Trấn năm đó tại che giấu tình báo, quân Túc Châu quân diệt?”

 

“Hắn và Lý Tương thù hận lớn thế nào?”

 

Liễu Như Minh một cái là hiểu ngay, thần sắc kích động :

 

“Năm đó Lý Hầu và Thiếu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, là chỗ dựa của Thất hoàng t.ử, Hằng Vương chắc chắn coi họ là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, cho nên Tiêu Trấn thực chất là vì Hằng Vương mà tính kế quân Túc Châu.”

 

.”

 

Bùi Việt điểm tên:

 

“Vương Nghiêu cũng thấy Hằng Vương lật ngược tình thế.”

 

Liễu Như Minh nhận một viên thu-ốc an thần, thần sắc thả lỏng:

 

“Tuy nhiên, Hằng Vương vội vàng g-iết diệt khẩu, khó bảo để dấu vết, thuận theo manh mối mà tra, tóm thể dẫm lên đuôi của .”

 

Bùi Việt hiến kế cho :

 

“Hằng Vương chúng động , thể động bên cạnh , Giang Thành là mưu sĩ của , chắc chắn qua thiết với các mưu sĩ khác của Hằng Vương phủ, ngươi cứ truyền gọi từng một, Hằng Vương sớm muộn gì cũng ngươi ép lộ sơ hở thôi.”

 

“Diệu kế!”

 

Tiếp theo từ giữa tháng giêng đến hạ tuần tháng hai, trọn vẹn hơn một tháng, Tam Pháp Ty đều bôn ba vì vụ án của Hằng Vương và Tiêu Trấn, tra , ít nhiều cũng nhổ cỏ tận gốc, thỉnh thoảng quan viên đưa Đô Sát viện thẩm vấn, khiến bách quan ai nấy đều tự nguy, kinh hãi vạn trạng.

 

Đến cuối tháng hai, cuối cùng cũng bụi trần lắng xuống.

 

Tam Pháp Ty xác minh ba năm Tiêu Trấn sắp xếp tâm phúc Thám Quân Ty, đ-ánh chặn một bức mật báo của Bắc Yến, mật báo hiển thị Nam Tĩnh Vương thể hành động kế dương đông kích tây, mục đích thực sự Tuyên Phủ mà là Túc Châu, ý định là g-iết ch-ết Lý Lận Chiêu, trừ khử mối họa lớn .

 

Lúc đó Tiêu Trấn với phận Tổng binh của Tam Thiên Doanh, đang phụng chỉ đem quân đến Tuyên Phủ ngự địch, đến giữa đường nhận tin tức , Tiêu Trấn nhanh ch.óng đ-ánh chặn nó, hề báo lên Thám Quân Ty, mà là sắp xếp tâm phúc cầm mật báo đến tìm Hằng Vương.

 

Hằng Vương nhận tin tức, cơ hội của đến, một khi đè ch-ết Lý Tương và Lý Lận Chiêu, Thất hoàng t.ử liền như con chim gãy cánh, còn vốn liếng để chống , thế là quả quyết chỉ thị Tiêu Trấn giấu nhẹm tin tức, vẫn cứ đem tình báo sai lầm gửi đến Túc Châu, gây nhiễu phán đoán của quân Túc Châu.

 

Cùng lúc đó, Hoàng đế bên tin liên quân Bắc Tề và Bắc Yến tới xâm phạm, tiến sát Tuyên Phủ, lập tức hạ chiếu cần vương, thế là Lý Tương phụng chỉ điều động ba vạn quân Túc Châu chi viện Tuyên Phủ, dẫn đến binh lực bản bộ trống trải.

 

Lý Lận Chiêu cũng thám t.ử ở Bắc Yến, trong đó mấy độ thư từ, chất vấn tình báo Thám Quân Ty, nhưng chỉ thị của Thám Quân Ty và Binh bộ đưa xuống là chi viện Tuyên Phủ, kháng chỉ bất tuân là tội lớn, cha con Lý gia cách nào, chỉ thể theo lệnh.

 

Đến đầu tháng mười hai, quân đội của Nam Tĩnh Vương đột ngột chuyển hướng mũi đao, hành quân thâu đêm, tiến thẳng về phía Túc Châu, kỵ binh tuần tiễu của quân Túc Châu dò la tin tức, lập tức về doanh báo cáo, Lý Lận Chiêu hỏa tốc gửi thư về kinh thành, yêu cầu viện quân, mà lúc đó, hai cánh quân ở gần Túc Châu nhất.

 

Một cánh là bộ đội cơ động, tách biệt khỏi các quân trấn khác, sẵn sàng tăng viện bất cứ lúc nào là Tam Thiên Doanh, chủ soái là Tiêu Trấn.

 

Một cánh là quân Du Lâm giữa Túc Châu và Tuyên Phủ, lúc đó chủ soái của quân Du Lâm là Vương Nghiêu.

 

Du Lâm cũng là biên quan trọng trấn, binh lực thể khinh suất xuất , Vương Nghiêu bảo Tiêu Trấn , Tiêu Trấn vốn dĩ kéo ch-ết Lý Lận Chiêu, lấy lý do quân kinh thành thể rời xa kinh đô, chậm trễ phát binh.

 

Mà lúc đó, ba vạn quân Túc Châu mà Lý Tương điều đến Tuyên Phủ, giao tranh với bộ đội tiên phong của Bắc Tề, thể dứt , và còn Túc Châu xảy chuyện.

 

Mãi đến , động tĩnh của Nam Tĩnh Vương ngày càng rõ rệt, quân báo của Thám Quân Ty gửi đến Phụng Thiên Điện từng bức một, Hoàng đế quyết định dứt khoát, lệnh ngựa nhanh cầm binh phù, gửi đến doanh trại Tiêu Trấn, lệnh Tiêu Trấn và Vương Nghiêu mỗi bên xuất quân một vạn năm nghìn binh lực, hợp thành ba vạn kỵ binh hành quân gấp đến Túc Châu.

 

Giữa đường Tiêu Trấn lấy lý do tuyết lớn cản đường, tiến quân chậm chạp, mãi đến năm ngày khi Lý Lận Chiêu ch-ết, tức là ngày Lý Tương chạy trốn, đại quân mới đến chiến trường Túc Châu.

 

Trong thời gian đó Tiêu Trấn và Hằng Vương dựa thư từ qua , để xác nhận tin tức là thật, nhiều mật thư cần đóng dấu tư ấn của Hằng Vương, phần lớn thư từ Tiêu Trấn đốt sạch, nhưng con cáo già , cũng giỏi mưu kế tự bảo vệ , thâm tâm hiểu rõ đạo lý chim hết cung cất, ch.ó ch-ết hầm, nên giữ hai bức thư để bảo vệ tính mạng, cuối cùng phát hiện trong hầm ngầm của thư phòng.

 

Lại thêm lời khai của các tướng sĩ liên quan và một bằng chứng khác, nhân chứng vật chứng đầy đủ, xác nhận Hằng Vương chủ mưu bảo Tiêu Trấn giấu báo quân tình, cứu viện kịp thời, dẫn đến quân Túc Châu quân diệt.

 

Ngày hai mươi tháng hai hôm đó, Vương Nghiêu đem tất cả hồ sơ vật chứng lời khai gửi đến đại đường hội thẩm của Tam ty, lúc đó Bùi Việt, Tạ Lễ và Hình bộ Thượng thư Khương Trì chễm chệ đầu bàn, Vương Nghiêu khi giao hồ sơ, thở phào nhẹ nhõm,

 

“May mắn nhục mệnh, tra vụ án đến cùng, đòi công đạo cho quân Túc Châu.”

 

“Vậy ?”

 

Bùi Việt đống hồ sơ dày như núi mặt, đáy mắt lộ một tia khinh miệt, “Vậy thật sự vất vả cho Vương Hầu .”

 

Vương Nghiêu ở chỗ khuất sáng, khuôn mặt thanh tú sắc sảo đối diện, chỉ thấy vô cớ toát vài phần khí lạnh thấu xương, nhưng vẫn tự , “Bùi đại nhân, vụ án thể kết thúc chứ.”

 

Sớm kết án, gã sớm thoát .

 

Bùi Việt ôn văn nhĩ nhã :

 

“Ta thấy còn thiếu một chút.”

 

Vương Nghiêu ngỡ ngàng:

 

“Thiếu cái gì?

 

Ta thấy đều thẩm tra rõ ràng , một loạt nghi phạm cũng sa lưới .”

 

Bùi Việt nụ đổi, chằm chằm khuôn mặt gã,

 

“Sao , Vương Hầu chẳng lẽ cho rằng chuyện trời đất dung, mà thể trở ?”

 

Loading...