Hầu Môn - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hắn kiếp tạo nghiệt gì mà gặp nàng chứ.”
Giơ tay ôm lòng, cúi bế ngang lên, đưa trong giường chính là một trận hôn, một chút cũng khách khí, hai tay trói c.h.ặ.t ấn ở lưng, cho nàng nửa điểm cơ hội né tránh, một trận quấn quýt hỗn loạn, từ góc giường quấn đến phía trong, y phục hai nửa treo nửa rụng.
Minh Di thở hổn hển hỏi :
“Gia chủ, hôm nay mùng một.”
Không ngày chung phòng.
Chàng chẳng quy củ lắm ?
Coi thường nàng trị .
Bùi Việt dừng , quan sát , chỉ thấy nàng cả trang sức, khóe mắt còn đọng một vệt đỏ rực, cùng với khí chất thanh u sâu thẳm nơi đồng t.ử, tựa như một lệ quỷ diễm lệ trở về từ địa ngục, hút hồn .
Làm còn phanh ?
Hắn cũng giở trò quẻ:
“Lần tối mai dời sang hôm nay nhé?”
Thế cũng ?
“Dựa mà !”
Hắn điều tra nàng, chất vấn nàng, thật đáng hận đáng giận!
Cứ hồ đồ mà sống qua ngày ?
Cứ nhất quyết cho nàng trái lo nghĩ, đối phó bên ngoài còn đối phó cả ?
Bùi Việt dường như đợi nàng hỏi như , đôi mắt thanh tú cuộn trào chút hư hỏng ẩn sâu, phủ qua ngậm lấy vành tai nàng thì thầm:
“Dựa việc hôm nay nàng phạm , phạt nàng.”
………
Giường bát bộ kêu cót ca cót két ngừng, thể lực hai đều cực , hành hạ một xong nữa, ai cũng phục ai, cuối cùng ngủ lúc nào , điều đến đêm mùng hai chính ngày, Bùi Việt quả nhiên đòi hỏi, đại khái cũng chút ngượng ngùng, tiện hết tới khác thất hứa.
Mùng ba mùng bốn, Minh Di liền theo chồng khắp nơi ăn tiệc r-ượu.
Năm mới bắt đầu, nhà nào nhà nấy đều luân phiên mời khách, hôm nay nhà , mai phủ , trong tiệc thiếu mời r-ượu Minh Di, Minh Di thì cũng rút kinh nghiệm, nhất định liếc chồng một cái , khiến Tuân thị đau lòng ch-ết, lén lút đỡ cổ nàng ôn tồn :
“Việt nhi ở đây, mau uống , uống xong ăn thêm chút r-ượu quả, nó liền ngửi thấy mùi .”
Một chút r-ượu thôi mà, uống chứ.
Bà lúc trẻ cũng thích uống vài ngụm, nữ lang thích uống r-ượu là tính tình hào sảng bẩm sinh, con dâu hào sảng chẳng là chuyện ?
Tuân thị Phó ma ma mách lẻo, đêm mùng một Bùi Việt cùng Thanh Hòa đ-ánh đòn Minh Di, khiến Tuân thị giận dữ, oán con trai quá mức cổ hủ hà khắc.
Minh Di chồng cho phép, yên tâm lớn mật mà uống.
Thanh Hòa ngoài cửa sổ thấy, tức đến mức hai mắt trời.
Tội nghiệp nàng vất vả lắm mới thuyết phục cô gia, giờ lòi một phu nhân, Bùi gia còn cho sống nữa đây.
Điều nàng nhớ tới năm đó ở Túc Châu, cũng là tình cảnh như .
Cả nha môn, chỉ nàng và Hầu gia quản thúc Minh Di, những còn thì , nghĩ đủ cách che chắn cho Minh Di, hại Hầu gia cầm một cây chổi suốt ngày cổng doanh trại mắng nhiếc:
“Mau, giao đây cho , ai trong các giấu nó, liền cùng các một lượt quân pháp hầu hạ!”
Chiêu tới là cái gì, chiêu tới là cả doanh tướng sĩ đồng loạt mặt Hầu gia, đợi quân pháp hầu hạ, từng một hì hì, đều che chở cho nàng bậy.
Tội nghiệp Hầu gia cầm cây chổi chẳng tác dụng gì, đ-ánh , đó là đ-ánh tới , đến bóng còn chẳng sờ thấy, cũng nỡ đ-ánh, thật sự cầm một cây trường mâu lên... đ-ánh .
Lúc đó đừng Hầu gia, ngay cả nàng cũng đ-ánh .
Lần nào chẳng là phô trương thanh thế một trận, kết thúc qua loa.
Bùi gia bây giờ, cũng khác gì mấy.
Từ mùng năm trở , Minh Di liền khỏi cửa nữa, mãi cho đến mùng mười nguyệt sự sạch sẽ mới giải cấm, qua Tạ phủ và Tề phủ dự tiệc một chuyến, các cô nương hẹn rằm Nguyên tiêu cùng ngoài ngắm hoa đăng.
Minh Di trong miệng đáp ứng, trong lòng cân nhắc, rằm Bùi Việt hẹn nàng dạo phố, còn nhớ ?
Bùi Việt quên, chỉ cần lời thốt thì tuyệt đối khả năng thất hứa, vì ngày mai khai nha, nên sớm một chuyến đến khu công thự chuẩn , bận rộn xong đến giờ Dậu về phủ, về phía thư phòng, hỏi quản gia:
“Phu nhân ?”
Quản gia đáp:
“Bị phu nhân gọi sang Xuân Cẩm Đường ạ, là trang điểm một chút, để ngoài dạo phố.”
Bùi Việt mỉm thanh thản, chắp tay bước thư phòng, gọi múc nước tắm rửa, dự định thu dọn một chút.
Hôm nay là đầu tiên và Minh Di hẹn hò, thể qua loa .
Chương 62 Lại phá lệ
Đêm Thượng Nguyên là một ngày lễ náo nhiệt muôn đổ đường của Đại Tấn, từ giờ Thân trở , ngang dọc mấy con phố lớn xe ngựa đầy đường, biển nườm nượp, các nơi chợ b.úa từ sớm bày giá đèn , khắp hoàng thành tiếng tiêu trống vang rền dứt.
Hôm nay xuống phố đông lắm, một nửa chủ t.ử nô tài Bùi phủ đều khỏi cửa, gia đinh mở đường, bà v-ú vây quanh, vây lấy các ca nhi tỷ nhi ở giữa, từng tốp nối tiếp , hùng dũng tiến xuống phố, rút kinh nghiệm những năm , năm nay Bùi phủ đặt một con hẻm nhỏ ở phố Đồng La để phong tỏa, đỗ bộ xe ngựa của phủ ở đây, đó mới xuống xe về phía sông Tào.
Bùi Việt và Minh Di cùng tụ tập một chỗ, đặc biệt chọn một con đường hẻo lánh, đỗ xe ngựa ở một bến tàu chỗ sông Tam Sơn thành, từ đây thuyền tiến khu phố xá phồn hoa trong thành, một tên ám vệ chèo sào, phu thê hai nhàn nhã ở đuôi thuyền, thật là thư thái.
Hôm nay Bùi Việt ăn mặc cũng thoát tục, cởi bỏ bộ bào phục màu đỏ rực rỡ , chỉ mặc một chiếc áo dài màu xanh Vân Sơn, ngang eo đeo một miếng ngọc cổ vân văn, đầu đội khăn luân, một khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, thu hết nhuệ khí, khác gì thư sinh lên kinh ứng thí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-110.html.]
Minh Di thì cũng mặc một chiếc áo dài cổ tròn màu nhạt thêu họa tiết trúc, bên là một chiếc váy mã diện màu xanh chàm, dùng trâm cố định tóc, để lộ vầng trán đầy đặn, khuôn mặt thanh tú như ngọc, tay cầm sáo trúc, hệt như một thiếu công t.ử tuấn tú lén xuống phố.
Minh Di vẫn là đầu tiên thuyền dạo phố, thấy hiếm lạ, một đôi mắt ngó xung quanh, hoa cả mắt.
Bùi Việt chuẩn một bình ngon, đốt một nén trầm hương, hỏi nàng:
“Đã từng thấy phố xá phồn hoa thế ?”
“Chưa từng.”
Minh Di đón lấy , nắm trong lòng bàn tay nhấm nháp, theo chiếc thuyền nhỏ dần dần tiến trong thành, phố xá hai bên bờ càng thêm phồn hoa, t.ửu lầu quán san sát , nhà cửa san sát hết căn đến căn khác, một lá cờ từ trong cửa sổ bay , treo đủ loại bảng hiệu, tiệm y phục, tiệm b.út mực, lầu trang sức, tiệm gạo tiệm tranh cái gì cũng , thậm chí còn những tiểu thương phụ cận chèo sào tụ tập ở hai bên bờ sông, mang trái cây hoa cỏ thời trân thậm chí là thủy sản trong nhà tới bán, ít thuyền bè dập dềnh chen chúc bên bờ, tiếng rao hàng vang lên ngớt, thật náo nhiệt.
Thuyền càng đến gần phố Đồng La, mặt sông trôi nổi đầy những đèn hoa sen rực rỡ, những nghệ nhân quả là dày công thiết kế nhiều mẫu đèn hình thượng cổ thần thú như Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước, kiểu dáng tầng tầng lớp lớp, khiến lóa mắt.
Đi đến mặt sông dày đặc đèn l.ồ.ng, thuyền nhỏ cập bờ, dừng một cửa tiệm của Bùi gia, men theo thang tre lên bờ, hậu viện cửa tiệm, theo lối về phía , chính là con phố chính chen chúc.
Bước qua ngưỡng cửa, một luồng âm thanh ồn ào ập mặt.
Trên con đường lát đ-á xanh chật hẹp chen chúc đầy , phụ nữ trẻ em ai nấy tà váy khẽ lay động, mỉm qua, hai bên đường phố treo đầy những hoa đèn lộng lẫy các cửa hàng, tầng tầng lớp lớp buông xuống hệt như thác đèn, các góc chen chúc những tiểu thương gánh hàng rong, bán túi thơm, bán đồ ăn vặt, còn những phụ nữ khéo tay dệt một áo yếm nhỏ treo ở ngoài bán, ông lão thọt chân quẩy một gánh thúng, bán mấy món đồ đan bằng tre.
Ba hai đứa trẻ tinh nghịch khom lưng len lỏi trong đám đông, vô tình đụng mấy sạp hàng nhỏ, khiến chủ sạp mắng, phía tiểu sai hoặc nha đuổi theo, khổ sở gọi dừng , cho cả con phố náo loạn tưng bừng, tiếng ngớt.
là “Chợ đêm ngàn đèn soi mây biếc, lầu cao hồng tụ khách rộn ràng.”
Minh Di cảm nhận một phen sự ồn ào phồn hoa, ánh mắt đầy mong đợi hỏi Bùi Việt:
“Chúng ?”
Bùi Việt cũng là đầu tiên xuống phố, biển mênh m-ông chút tốn sức, lắc đầu :
“Ta cũng .”
Minh Di bật :
“Vậy cho , hướng nào thể tìm thấy miếu Thổ Địa?”
Bùi Việt :
“Nàng miếu Thổ Địa gì?”
“Thiếp hẹn Tạ nhị và Nhị tỷ hội họp ở bên đó.”
Bùi Việt còn gì để , hỏi chưởng quỹ, chỉ tay về một hướng xa xa.
Hai thuận theo đám đông đang di chuyển về phía đó.
Dọc đường qua một mảnh đất trống đang biểu diễn bách hý, hai dừng chân xem một lát, thấy một con khỉ xổm mặt đất tung vòng tròn, hai chân hai tay tung năm cái vòng tròn xoay tròn, khiến cả gian phòng vỗ tay khen ngợi, một gã gánh hàng rong thấy chỗ đông , liền lượt hỏi:
“Ăn mứt quả đây, ăn mứt quả đây.”
Chỉ cần ai ôm trẻ con đều mua cho một xâu.
Nào ngờ ánh mắt Minh Di cũng đuổi theo gã gánh hàng rong đó, Bùi Việt thấy, chút bất ngờ, khẽ nắm lấy cổ tay nàng:
“Sao , ăn?”
Minh Di nghiêm túc gật đầu với :
“Muốn ăn.”
Còn tại ăn, nhất thời cũng rõ lý do.
Bùi Việt đuổi theo móc một thỏi bạc nhỏ đưa cho đối phương, lấy một xâu mứt quả, gã gánh hàng rong trả tiền Bùi Việt xua tay tỏ ý cần, gã gánh hàng rong ngàn ân vạn tạ cúi chào .
Một lúc , mua một xâu trở về đưa cho Minh Di:
“Nếm thử xem.”
Minh Di hai lời đón lấy c.ắ.n một miếng, đợi miệng mới thấy mứt quả của kinh thành cũng bình thường thôi, ăn hết, nàng đưa phần còn tới bên môi Bùi Việt, Bùi Việt lắc đầu:
“Ta ăn, ngọt ngấy lắm.”
Minh Di nhất định lôi xuống nước:
“Chúng là phu thê, phúc cùng hưởng họa cùng chia!”
Bùi Việt thật sự cạn lời, chỉ thể nắm lấy cổ tay nàng, khẽ c.ắ.n một quả, một miếng nhai xuống chua ngọt, hương vị ngọt ngấy .
Miễn cưỡng ăn thêm hai quả nữa, đợi đến lúc tìm thấy khu vực gần miếu Thổ Địa, trong tay Minh Di chỉ còn hai quả mứt quả.
Bị Chiêu ca nhi mắt nhạy thấy:
“Mứt quả, mứt quả!”
Thì đám Bùi Tuyên phu thê và Tạ Như Vận đợi họ ở đó từ sớm, thấy trong tay Minh Di cầm một xâu mứt quả, biểu cảm đều thú vị.
Dù là Minh Di Bùi Việt, đều giống mua mứt quả.
Tạ Như Vận khoanh tay đ-ánh giá hai họ:
“Lớn ngần còn ăn mứt quả, cái thứ là ai ăn?”
Minh Di cầm trong tay chút ngượng ngùng, ánh mắt đột nhiên liếc về phía Bùi Việt, vẻ Bùi Việt mà dám thật thì sẽ xử , Bùi Việt lập tức gật đầu:
“Là .”
Hắn thừa nhận quá dứt khoát, còn gì mà hiểu nữa, Tạ Như Vận chằm chằm Minh Di chậc chậc hai tiếng, Minh Di phá lệ đỏ mặt, Bùi Việt mà .