Hầu Môn - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Di cơn say lập tức tan biến, đôi mắt rực sáng thẳng Thanh Hòa, vỗ tay một tiếng:
“Chuyện , đang lo tặng cho họ một món đại lễ thế nào, đây chẳng cơ hội tới .”
Huynh trưởng ơi trưởng, đa tạ trợ giúp .
Chương 61 Phạt nàng
Mùng một Tết, Lập xuân.
Ban ngày rõ ràng dài một chút, đến giờ Dậu ba khắc vẫn còn ánh sáng.
Ba chi đích của Bùi gia đêm nay hẹn tụ họp ở gian sảnh ngang Xuân Cẩm Đường dùng bữa tối, món ăn đều chuẩn xong, nhưng tiếc là Xuân Cẩm Đường phía vẫn động tĩnh gì, hóa từ khi Bùi Việt về phủ, xách hai tên ma men trong, đến nay vẫn thấy , Bùi Y Đồng và Bùi Y Hạnh cùng mấy cô nương khác dứt khoát trốn khung cửa sổ của hành lang lén.
Trong gian thứ phía Đông, Minh Di và Bùi Thừa Huyền một một , chôn chân mặt Tuân thị, Bùi Việt khi đưa , liền ở phía bên trái Tuân thị, đợi hai họ nhận .
Tiếc là cứ như suốt nửa khắc đồng hồ , thần sắc hai vẫn còn lơ mơ, khiến Bùi Việt tức giận bỏ một câu:
“Khi nào tỉnh táo , khi đó hãy dùng bữa!”
Một câu khiến hai rùng một cái, nấc lên một tiếng r-ượu, ngay lập tức trong gian thứ phía Đông tràn ngập mùi r-ượu.
Minh Di che miệng ước gì cái lỗ nào để chui xuống, Bùi Thừa Huyền thì vẻ mặt vô tri vô úy đó, hiển nhiên vẫn tỉnh r-ượu.
Tuân thị mấy liếc sắc mặt Bùi Việt, thấy vẫn luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng chút sắc mặt , liền là giận dữ lắm , đành bộ dạy dỗ hai , thế là dậy chỉ hai :
“Hai đứa các con cũng thật là, hôm nay là mùng một Tết, ở sảnh chính tiếp khách, trốn một góc uống r-ượu,”
Minh Di và Bùi Việt thấy bà dậy, cũng lượt theo.
Tuân thị liếc thần sắc Bùi Việt, mắng hai họ:
“Đứa nhỏ chính là đích công t.ử Bùi phủ, ruột của gia chủ, đáng lẽ gương, lễ giữ tiết, ca ca con bằng tuổi con bây giờ, sớm theo cha con phòng kế toán xem sổ sách, sảnh tiếp đón khách khứa, lo liệu nhân tình , mà con lớn thế , còn nặng nhẹ, r-ượu là thứ gì, quý như báu vật ôm trong lòng nỡ buông tay, uống đến mức say khướt thế , thật sự quá !”
Mắng xong một trận đau ngứa, phát hiện sắc mặt Bùi Việt dường như hơn một chút, Tuân thị thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục mắng Minh Di:
“Đứa lớn , chính là tông phụ Bùi gia, tông phụ cửa lớn cửa nhỏ bước, con thì , chỉ thiếu nước trèo tường lật ngói thôi, hôm nay ngày đầu tiên năm mới, con đều thể uống thành thế , ngày mai còn chuyện gì mà nữa...
Thấy Minh Di che trán rõ ràng hận thể lập tức viên tịch, Tuân thị nỡ mắng tiếp, xua tay với Bùi Việt:
“Tương đối chứ, phía thúc thẩm con đều đang đợi ăn cơm đoàn viên đấy.”
Coi như Bùi Việt chiêu trò của mẫu , chính là đang diễn kịch cho xem đây mà, hợp bọn họ đều thành một phe , chỉ coi một như tên trộm mà đề phòng, mím môi lời nào.
Tuân thị liền xong, chỉ thể tiếp tục mắng, liền bỏ mặc Minh Di, chỉ thẳng Bùi Thừa Huyền:
“Con con xem, chực lúc và ca ca con ở phủ, liền chạy hầm r-ượu, một trộm còn trộm hai bình!”
Minh Di nổi nữa:
“Mẫu , chuyện hôm nay thật sự liên quan đến Huyền ca nhi, vốn là trộm về giấu , là con xúi giục uống, thế một uống là uống đến mụ mị đầu óc luôn !”
Tuân thị :
“Thế thì cũng là nó trộm r-ượu , mới chuyện , vả , liên quan gì đến con, chính là nó quản nổi cái miệng , còn liên lụy đến cả con nữa.”
Minh Di che mặt, thiên vị đến mức cũng còn cách nào, nàng dứt khoát ngậm miệng.
Lại bà chồng lải nhải một hồi lâu, Minh Di xòe ngón tay một khe hở nam nhân đối diện, chỉ thấy Bùi Việt đang nàng chằm chằm, vẻ cho dù qua cửa của bà nội thì cũng khó qua cửa của phu quân, Minh Di ai da một tiếng, thầm kêu khổ.
Cuối cùng Tuân thị cũng mệt , bất lực với Bùi Việt:
“Việt nhi, hôm nay mùng một, con giáo huấn hai đứa chúng nó, chuyện hôm nay cứ như mà bỏ qua .”
Bùi Việt :
“Hai đứa nó chính là tính toán mùng một con thể nổi giận, nên mới vô pháp vô thiên như .”
Tuân thị :
“Phải , là cái lý , ngày đầu năm mới khiển trách chúng nó, đứa trẻ khó tránh khỏi tủi , cả năm đều thuận lợi, con vạn đừng mắng chúng nó nữa.”
Bùi Việt còn gì để .
Tuân thị phất phất tay, dẫn cửa, thấy các cô nương đều trốn hành lang, vội :
“Đều chen chúc ở đây gì, mau sảnh dùng bữa .”
Bên Bùi Y Hạnh và những khác kéo Minh Di qua vây quanh bảo vệ, bên đám thiếu gia cũng dìu Bùi Thừa Huyền , trốn Bùi Việt như trốn Diêm vương , hỉ hả lên phía ăn cơm đoàn viên.
Tiệc xong, đa đều ở xem pháo hoa đ-ánh bài, Bùi Việt xách Minh Di ngoài, dẫn về phía Trường Xuân Đường.
Thanh Hòa theo bên cạnh.
Chuyện hôm nay chính là Thanh Hòa mách lẻo, đôi cô gia nha hiếm khi cùng một chiến tuyến.
Đến hành lang Trường Xuân Đường, Thanh Hòa liền đường hoàng mở miệng:
“Cô gia, về chuyện uống r-ượu , nô tỳ cho Ngài một chút, thể cứ nuông chiều cô nương như nữa.”
Thay vì oán trách Bùi Việt nuông chiều cô nương, chi bằng cùng kết thành đồng minh, hợp tung liên hoành, chiêu vẫn là do sư phụ dạy.
Minh Di khoanh tay tựa một cột hành lang bên cạnh, hai họ lăn tộn.
Bùi Việt ngoảnh đầu liếc nàng một cái, hỏi Thanh Hòa:
“Lời thế nào?”
“Không cho thể cô nương mà!”
Thanh Hòa sốt ruột .
Bùi Việt cũng nghĩ sâu xa như , một đôi mắt đen láy chằm chằm Minh Di, ngữ khí :
“Hôm nay nàng quả thật quá đáng .”
Uống hết cả một vần Nữ Nhi Hồng.
“Bình thường nàng phạm , cô nương nhà nàng phạt nàng thế nào?”
Bùi Việt hỏi Thanh Hòa, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm Minh Di nhúc nhích.
Thanh Hòa xòe tay :
“Đ-ánh lòng bàn tay.”
Bùi Việt :
“Được, cũng đến đ-ánh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-109.html.]
Minh Di buông hai tay xuống, chống lên eo vạn phần cạn lời:
“Hai các thể đừng quậy nữa , uống nhiều nữa là chứ gì.”
Lời nửa điểm đáng tin, Thanh Hòa và Bùi Việt đều ngơ.
Thanh Hòa thấy cô gia dường như thật, yên tâm rời , nhưng vài bước, vẫn nhịn , thấp giọng bàn bạc:
“Cô gia, cũng đừng đ-ánh nặng quá, mười ngón tay nối với tim, đ-ánh lên đau lắm đấy.”
Bùi Việt:
“...”
Còn để cho đ-ánh đây.
Bên Thanh Hòa rời từ cuối hành lang, bên Bùi Việt nắm lấy cổ tay Minh Di, đưa phòng, trực tiếp ném phòng tắm, dặn dò ma ma múc nước cho nàng tắm rửa.
Gột rửa sạch sẽ mùi r-ượu , mới thả , trống , Bùi Việt cũng tự thu dọn thỏa đáng, ở gian thứ phía Đông đợi Minh Di.
Minh Di một bộ áo dài màu đỏ thẫm , liền thấy mặt Bùi Việt bàn án đang đặt một cây thước kẻ.
Minh Di dám tin, sờ qua chỉ cây thước, nghiêm mặt hỏi :
“Chàng thật sự động thủ?”
“Ai động thủ với nàng?”
Bùi Việt lườm nàng một cái, ngữ khí mềm mỏng tưởng nổi, khác hẳn với lúc dọa nàng ở bên ngoài, “Lại đây.”
Hắn vẫy tay gọi nàng.
Minh Di nửa tin nửa ngờ, đến bên cạnh , lúc mới phát hiện cây thước bọc một lớp vải dày,
Chẳng là b.út tích của Thanh Hòa ?
Hóa nha đầu lấy cây thước mà nàng vẫn thường dùng để dọa tới, sợ Bùi Việt đ-ánh nàng nặng, nhất định bọc một lớp, Minh Di dở dở .
Làm bộ tịch, cũng thấy mệt .
Bùi Việt giơ tay ôm lấy eo nàng đưa lòng, Minh Di cứ như đùi , đại khái quen với tư thế chim nhỏ nép thế , nàng điều chỉnh vị trí cưỡi , đối diện với :
“Thiếp sai , hôm nay nên xúi giục Thập tam uống r-ượu.”
Bùi Việt đáp lời , ôm lấy eo nàng, vòng lòng, thần sắc nghiêm túc thêm vài phần:
“Thanh Hòa kiêng dè sâu sắc việc nàng uống r-ượu, nàng thật cho , chuyện giấu ?”
Âm thầm điều tra, chi bằng trực tiếp hỏi cho xong.
Lời quả nhiên khó Minh Di.
Tên thật nhạy bén, một chút sơ hở là thể tóm cán.
Thay vì che che giấu giấu mệt mỏi, chi bằng thành thật.
Nàng chỉ vết thương lưng :
“Ba năm đó chúng gặp thổ phỉ, trọng thương, đại phu dặn dò qua, sẹo để dấu vết thì kiêng đồ nóng nảy, cho nên Thanh Hòa cho uống r-ượu.”
Lời chỉ một phần thật, những vết sẹo cũng để từ ba năm , lâu lắm , Thanh Hòa cũng vì những vết sẹo mà cho nàng uống r-ượu.
như cũng sơ hở.
Bùi Việt quả thật dễ lừa gạt, nhớ tới lời lão thái y dặn dò hồi cuối năm, Lãnh Sâm Hoàn thể trị nội thương, “Lần đó thương nghiêm trọng đến mức nào?
Có còn nội thương ?”
Thiên địa quân , chuyện đều .
Tên đang âm thầm điều tra nàng đấy chứ.
Trong lòng Minh Di gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh, uất ức :
“Bị đ-á một cái giữa tim lưng, đau mất một hồi...
Sắc mặt Bùi Việt lập tức đổi, tức giận :
“Sao nàng yêu quý bản như !”
Hắn tức đến khuôn mặt tuấn tú ửng hồng phát nóng, kéo từ trong lòng , bọc lấy nàng dậy, quát:
“Biết rõ thương, thể uống r-ượu?
Bắt đầu từ hôm nay, nàng đừng hòng uống bất kỳ loại r-ượu nào nữa.”
Minh Di thấy vẻ một là một hai là hai, khóe miệng giật hết đến khác, là thật sự uất ức :
“Thiếp uống, cả cứ như kiến bò , khó chịu lắm.”
Bùi Việt nhắm mắt nghiêng lời nào, hiển nhiên là hối hận vì thời gian trợ trụ vi ngược, nuông chiều nàng hại thể.
Minh Di thấy như , cũng đau lòng, vòng đến mặt , nắm lấy vạt áo , dỗ dành:
“Chuyện qua nhiều năm , sớm khỏe , chuyện cho phép uống năm , Thanh Hòa sớm , nàng cũng phản đối đấy thôi, chính là hôm nay uống nhiều một chút, nàng liền nổi giận, đấy, nha đầu giấu chuyện gì, một chút chuyện liền như pháo nổ , rầm rộ lắm, thực gì to tát ...”
Ánh mắt Bùi Việt quét qua, nửa là trách móc, nửa là chất vấn:
“Lý Minh Di, hỏi nàng, những lời nàng với , câu nào là thật, câu nào là giả?”
“Ta đều dám tin nàng nữa .”
Lời Minh Di chột .
Ngoại trừ lời khen trai, thích , những lời còn đa là giả.
Hai trân trân, bầu khí ngưng trệ.
Cục diện dường như chút thể cứu vãn, Minh Di hết cách , dứt khoát kiễng chân lên, hôn một cái khóe môi :
“Cái là thật đấy.”
Bùi Việt:
“...”
Cảm giác mềm mại mượt mà chạm rời ngay, trong lòng như hàng ngàn con kiến đang bò , chua xót, rạo rực...