Chương 4
Người quen đều , nên trêu chọc:
“Ngươi thiết với Tô cô nương như , sợ tiểu nha ghen ?”
Hắn hừ lạnh:
“Chỉ là một nha mà thôi, còn cần bản thiếu gia dỗ dành ?”
“Huống chi nàng để tâm đến bản thiếu gia như , cho dù đuổi cũng tuyệt đối nỡ rời. Chờ xem , qua vài ngày, nàng tự khắc cầu .”
Quan trọng hơn là.
Hắn , cho dù đuổi ngoài, phía vẫn còn Tạ phu nhân.
Hắn hiểu rõ mẫu .
Bao năm qua, công lao cũng khổ lao.
Hắn chắc chắn sẽ giữ .
Hắn đoán đúng.
cũng chỉ đúng một nửa.
…
Quả thực Tạ phu nhân gọi qua.
Người phụ nhân luôn chăm sóc kỹ lưỡng, hiếm khi lộ vẻ u sầu như .
Bà biên quan chiến sự liên miên, lão hầu gia dẫn binh xuất chinh, bình an .
Còn về Tô Ngưng Vãn…
Ta cuối cùng cũng phận thật của nàng:
“Năm đó hầu gia gửi thư, phụ nàng vì đỡ cho hầu gia một kiếm mà c.h.ế.t. Mẫu nàng lóc cầu xin, hầu gia còn cách nào, hứa sẽ cho hai đứa con của bà một nơi . Cho nên đứa nhi t.ử ở trong quân, còn nữ t.ử thì đưa đến hầu phủ, nhờ tìm cho một mối hôn sự.”
Nói đến đây, Tạ phu nhân lạnh:
“ Tô Ngưng Vãn đến bám lấy Trục Vân hỏi han, liền cái gọi là nơi của nàng an sống qua ngày, mà là nhắm vị trí thiếu phu nhân của hầu phủ. Cho nên vốn định đưa ngươi , khiến nàng khó mà lui.”
“Không ngờ nàng lợi dụng chuyện khiến ngươi và Trục Vân sinh hiềm khích. Hữu Dung, ủy khuất cho ngươi .”
Nói là .
những ngày qua Tô Ngưng Vãn sỉ nhục thế nào, bà đều mặc kệ.
Dù Tô gia ân với Tạ gia.
Chỉ cần Tô Ngưng Vãn quá mức.
Tạ gia cũng chỉ thể nhắm mắt ngơ, tránh mang tiếng vô ơn.
Mà cái gọi là quá mức…
Hiển nhiên bao gồm việc bắt nạt một nha như .
Ta xong, biểu cảm gì.
Nếu là đây, nhất định sẽ cầu xin Tạ phu nhân tra kẻ hạ xuân d.ư.ợ.c, lấy đó chứng minh sự trong sạch của .
lúc , là nửa tháng khi Tô Ngưng Vãn lừa rơi xuống hồ, dưỡng bệnh cũng xong.
Trái tim từng d.a.o động của , trở một mảnh lạnh lẽo.
Cái gọi là tình cảm giữa nha và thiếu gia, chẳng qua là giấc mộng hoàng lương.
Thứ vốn kết cục thì cần gì chấp niệm nữa?
Cho nên chỉ cúi mắt:
“Nô tỳ khổ, đều là bổn phận mà thôi.”
Thấy hề oán hận Tạ Trục Vân, bà càng hài lòng:
“Ngươi yên tâm, bao năm qua ngươi chăm sóc Trục Vân khiến ý. Dù hiện giờ nó hồ ly tinh mê hoặc, vẫn sẽ chủ cho ngươi, giữ ngươi ở .”
“Sau khi Trục Vân cưới chính thê, sẽ nâng ngươi , ngươi thấy thế nào?”
Bà chờ dập đầu tạ ơn.
chỉ khựng một chút.
Nhìn hoa văn sàn gỗ, chậm rãi :
“Phu nhân, kỳ hạn bán của nô tỳ sắp hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon-ti/chuong-4.html.]
Tạ phu nhân hiểu, vì .
Dù bà chính là vì kỳ hạn của sắp hết mới ban cho ân điển .
Mà vẫn tiếp tục :
“Kỳ hạn hết, mẫu nô tỳ trong nhà cũng khỏi bệnh nặng, nhưng tuổi cao, bên cạnh ai chăm sóc, nô tỳ thực sự yên lòng.”
“Cho nên… nô tỳ xin phu nhân cho phép trở về nhà, tận hiếu với mẫu .”
Lời dứt.
Tạ phu nhân mở miệng, kinh ngạc .
…
.
Ta từng nghĩ sẽ ở .
Ba năm , hiểu rõ phận của hơn bất kỳ ai.
từng d.a.o động… Là giả.
Chỉ là, vị trí kẻ si tình thích hợp với một nữ t.ử xuất thấp kém như .
Ta chỉ mới động một ý niệm mà hiện thực liền tát thẳng một cái thật đau.
Ta từng d.a.o động.
Cũng tát tỉnh.
Cho nên nhớ đau, liền sửa.
…
Hôm đó, mãi đến đêm mới rời khỏi viện của Tạ phu nhân.
Tin cho phép nâng cũng nhanh ch.óng lan .
Hẳn là Tạ Trục Vân cũng .
Hắn đương nhiên cho rằng kế hoạch của thành công.
Cho nên tại bãi săn, khi thấy tát Tô Ngưng Vãn một cái, mới chút do dự giương cung.
Một mũi tên b.ắ.n trúng vai .
Dĩ nhiên thấy… khi tát Tô Ngưng Vãn, bên má sớm một dấu tay.
…
Tô Ngưng Vãn :
“Biểu ca, con nô tỳ nhà đúng là loạn ! Muội chỉ dạy dỗ nàng một chút, nàng dám đ.á.n.h trả!”
Nàng nhắc đến việc nàng sỉ nhục mẫu là hạ tiện, già mà c.h.ế.t nên mới đ.á.n.h.
Tạ Trục Vân .
Cuối cùng cũng thấy dấu tay đỏ sưng mặt .
Trong mắt thoáng qua một tia hối hận, tiến lên.
“Hữu Dung…”
những khác phát hiện bất thường, nhanh ch.óng kéo đến.
Thấy mũi tên vai xung quanh liền vang lên tiếng kinh hô:
“Sao tên b.ắ.n trúng?! Mau, mau gọi đại phu!”
Ta đỡ lấy, chen chúc đưa .
Khi lướt qua Tạ Trục Vân thêm nào nữa.
Những lời , rốt cuộc cũng kịp .
Đến khi vội vàng trở về phủ, thấy cánh tay khi rút tên vẫn còn lưu vết móng vuốt nhàn nhạt, liền sững .
Hắn cuối cùng cũng chuyện t.ử tế với .
gượng gạo:
“Hôm nay là nóng nảy, nhưng ngươi cũng nên tay với Ngưng Vãn. Nàng tính tình kiêu ngạo, cũng cố ý tổn thương ngươi, ngươi đừng chấp nhặt với nàng.”
Hắn nghĩ, ít nhất cũng sẽ tỏ giận dỗi.