Cô túm lấy một tiểu đạo sĩ hỏi:
“Quan chủ ở đây nhà ?"
“Có ạ?
Có chuyện gì ?"
“ tìm ông việc."
“Tìm quan chủ xem bói ?
Một quẻ năm nghìn tệ, đưa tiền , mới đưa cô gặp ông ."
Tiểu đạo sĩ đưa tay , để Hạ Lý Lí với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Tống Tri Hành rút điện thoại , “WeChat ?"
“Đương nhiên là ."
Tiểu đạo sĩ lấy từ trong túi một mã QR, “Quét !"
Trong cái chòi nhỏ xa, vang lên tiếng thông báo điện thoại, “WeChat nhận năm nghìn tệ."
“Này, sư phụ ở đằng , hai trực tiếp qua đó tìm ông xem quẻ ?"
Hạ Lý Lí cảm thấy khóe miệng đang giật giật, năm nghìn tệ, đó là khái niệm gì chứ, đơn giản là đang cướp tiền mà, ngày xưa cô xem bói là mi-ễn ph-í.
lúc trong lòng cô cũng chỉ dám giận mà dám gì, dù cô cũng việc nhờ vả.
“Cảm ơn , về tớ sẽ trả cho ."
Hạ Lý Lí vội vàng tới chỗ cái chòi nhỏ, bèn thấy một ông lão râu trắng đang cho cá ăn.
Tống Tri Hành thì theo Hạ Lý Lí, hóa cô lặn lội đường xa tới đây chỉ để xem bói thôi ?
“Đạo trưởng, con chuyện hỏi ngài?"
Đạo trưởng đầu , Hạ Lý Lí giật nảy , đây chẳng là Niệm Bạch phiên bản về già ?
Mặc dù tướng mạo con khi về già sẽ sự khác biệt lớn so với khi còn trẻ, nhưng cô vẫn lờ mờ nhận dáng vẻ của ông.
Cô kìm kinh hô:
“Niệm Bạch?"
“Thí chủ tên là Niệm Bạch , cũng nhiều lời vô ích nữa, thực vẫn luôn đợi cô tới tìm đấy."
Trong lòng Hạ Lý Lí dâng lên một nỗi xúc động, lẽ nào sự thật đúng như những gì cô nghĩ ?
Lẽ nào cô thật sự vẫn thể trở về thế giới trong sách ?
câu tiếp theo dội cho cô một gáo nước lạnh, “Hai là đến xem nhân duyên đúng ?
Vừa nãy xem tướng mạo hai , đúng là một cặp trời sinh đấy, ở bên nhất định sẽ hạnh phúc viên mãn."
Niệm Bạch lẽ nào là hàng giả ?
Hạ Lý Lí thầm oán hận trong lòng, “Không , con ..."
Tống Tri Hành thì giành hỏi :
“Thật sự là như ạ?"
“Chỉ điều, con đường để hai ở bên khó , trải qua nhiều gian nan thử thách, nếu hai tâm ý tương thông, chịu từ bỏ, thì kết quả của hai sẽ là nhất, nhưng nếu..."
Ông cố tình bỏ lửng câu , nhấp một ngụm .
“Nếu hai quên mất ý định ban đầu trong lòng , mê hoặc, thì hai chỉ thể quên giữa chốn hồng trần thôi."
Tống Tri Hành đăm chiêu gật đầu, nhanh nhận , Hạ Lý Lí vẫn đang bên cạnh .
Anh nhỏ giọng giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hao-quang-nganh-y-thap-nien-70-nghich-chuyen-can-khon/chuong-339.html.]
“Tớ chỉ xem lời ông thật thôi?"
Giờ xem , lẽ là thật, bởi vì ngay từ cái đầu tiên thấy Hạ Lý Lí, Tống Tri Hành cảm giác, giữa họ nhất định sẽ xảy một câu chuyện.
Hạ Lý Lí thì vẫn hỏi những vấn đề khác, “Trước đây con mơ một giấc mơ, con giấc mơ đó rốt cuộc là thật giả, thưa đạo trưởng, ngài thể chỉ điểm cho con ?"
“Giả cũng là thật, thật cũng là giả, cô nó trở thành hiện thực ?"
Hạ Lý Lí im lặng, ở thế giới , cô bố đẻ, nhưng ở thế giới , cũng nhiều thứ khiến cô bận lòng.
“Con cũng nữa, con chỉ là... chỉ là nhớ thế giới đó thôi."
Nói xong, cô bắt đầu nước mắt giàn giụa.
Cứ tiếp tục thế , lẽ cô sẽ biến thành một tâm thần mất.
Niệm Bạch lớn ha hả, “Sẽ nhanh thôi, cô sẽ hiểu tại trải qua tất cả những chuyện ."
Nói xong, bóng dáng ông dần biến mất trong khu rừng trúc nhỏ.
Tống Tri Hành lấy khăn giấy , lau nước mắt cho cô, “Tớ mơ thấy giấc mơ như thế nào, nhưng đó cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi, ngoài đời thực vẫn còn nhiều điều , chẳng ?"
Hạ Lý Lí ngẩng đầu lên, đưa tay chạm gò má của Tống Tri Hành.
Anh tại cô hành động như , “Cậu... thích tớ ?"
Tống Tri Hành luống cuống tay chân, đó nghiêm túc :
“Mặc dù thế thể thấy đáng tin, nhưng tớ cứ cảm thấy, hình như vốn dĩ thuộc về tớ ."
Chương 153 Trở về thế giới cũ (4)
Rõ ràng cảm thấy mới quen hai ngày, nhưng thứ cứ như thể cách xa cả một đời.
Hạ Lý Lí bỏ tay xuống, khi chuyện rõ ràng, cô quyết định trêu chọc nữa.
Khi họ xuống núi, trời tối sầm .
Tống Tri Hành đề nghị:
“Trời sắp tối , là chúng qua biệt thự bên tạm bợ một đêm ?
Ở đó nhiều phòng."
“Ừm."
Thế là hai dự định ở tạm một đêm tại biệt thự.
Đợi đến khi Hạ Lý Lí tới căn biệt thự , mới phát hiện ở đây một đêm căn bản là tạm bợ...
Thậm chí ở đây còn hồ bơi, chắc là thường xuyên đến dọn dẹp, nước trong hồ cũng trong vắt thấy đáy.
“Khi thời tiết quá nóng, nhà tớ sẽ đến đây nghỉ dưỡng."
Tống Tri Hành khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, “Cậu sofa xem tivi một lát , để tớ nấu cơm cho."
Vừa nãy họ ghé qua siêu thị một chuyến, mua một ít thực phẩm về, Tống Tri Hành đang nhóm than chuẩn lò nướng, dụng cụ ở đây đầy đủ hết, nướng thịt thì thật là quá lãng phí.
Hạ Lý Lí sofa, trong đầu vẫn đang hồi tưởng những lời mà Niệm Bạch phiên bản già .
Giả cũng là thật, thật cũng là giả?
Rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả đây?
Bây giờ cô thể phân biệt nổi nữa , cứ thế chắc cô phát điên mất.
thấy Tống Tri Hành ngoài cửa sổ đang nỗ lực nhóm than, do thời tiết quá nóng, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ bảo hộ lao động.
Những đường nét cơ bắp rắn chắc hiện hảo mặt cô.
Sau khi chuẩn xong lò nướng, bắt đầu nướng thịt, tiện thể còn liếc cô trong phòng khách, thấy Hạ Lý Lí đang chằm chằm với ánh mắt rực cháy.
Điều khiến cả trở nên mất tự nhiên, “Sắp ăn , đợi thêm một lát nữa thôi."