Hào Quang Ngành Y: Thập Niên 70 Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:23:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mặc dù vẻ ly kỳ khó tin, nhưng những chuyện ly kỳ gặp quá nhiều , cũng còn thấy lạ lùng nữa.”

 

“Những thứ tra ?"

 

Hạ Lý Lí khỏi chút tò mò, trong đó đa đều là những chuyện bí mật, thám t.ử thể điều tra rõ ràng mười mươi như .

 

“Nói thật, đa đều là do thăm dò mà , đời bức tường nào lọt gió, chỉ cần tiền là dễ việc."

 

Thám t.ử tư khỏi chút tự hào, nghề của bọn họ, quan trọng nhất chính là nhân mạch, mà nhân mạch của rộng, tuy giá cả đắt, nhưng đắt tự nhiên cái lý của đắt.

 

“Anh thể xác định đây là thật một trăm phần trăm ?"

 

Thám t.ử lắc đầu:

 

“Không thể, nhưng tám mươi phần trăm thì vẫn ."

 

thì lúc nào cũng những chuyện ngoài ý xảy , loại chuyện , cũng dám cam đoan chắc chắn.

 

Hiện tại việc Hạ Lý Lí cần , chính là chứng thực chuyện :

 

“Được, bất kể là thật giả, đều cung cấp thông tin hữu ích, tiền thù lao còn đưa cho ."

 

Thám t.ử tư cầm một xấp tiền mặt, mày mở mắt :

 

“Sau nếu còn chuyện gì nhất định tìm nhé, giá cả chắc chắn sẽ ưu đãi, chỗ là tư liệu khác của Hàn Kiều, đều đưa cho cô cả."

 

Thám t.ử vui vẻ rời , Hạ Lý Lí thì lật xem những tư liệu , đa chuyện trong đây cô đều , nhưng chuyện thám t.ử lúc nãy, cô quả thật là đầu thấy, hơn nữa trong lòng cô nảy sinh một loại suy đoán, chỉ là loại suy đoán còn kiểm chứng.

 

rõ chân tướng chuyện , chỉ Hàn Minh Viễn và Đường Yến hai , từ phản ứng của Hàn Kiều, cô đại khái là chuyện .

 

Hạ Lý Lí hiện tại chỉ thể bắt đầu từ chỗ Hàn Minh Viễn , Hàn Minh Viễn , nể mặt chắc là sẽ gặp mặt chứ, Hạ Lý Lí sờ sờ cằm suy nghĩ.

 

Ân Lệ Thù cảm thấy hôm nay xui xẻo, từ khi dự tiệc sinh nhật của Hàn Kiều về, cô liền chuyện thuận tâm, hôm nay may mắn mất chìa khóa.

 

Mấy khác trong ký túc xá đều mặt, Phùng Tiệp cũng ngoài giúp dạy kèm , hơn nữa bên ngoài còn đang mưa tầm tã, cô ký túc xá, chỗ trong thư viện cũng đầy, tìm nơi thanh tịnh để học bài, nhiều chuyện đen đủi xảy cô như .

 

Lúc cô căng tin lấy cơm, phần cơm cuối cùng cũng bạn học phía lấy mất, còn cách nào khác, cô chỉ thể ăn màn thầu trắng, thật là khổ sở cực kỳ.

 

Ngồi trong đình nghỉ mát của trường ăn màn thầu trắng, cô thở dài một , đúng lúc thấy trong loa phát thanh đang gọi, đ-ánh rơi một chùm chìa khóa, thể đến phòng phát thanh để nhận , nhặt chìa khóa vẫn còn ở đó.

 

Ân Lệ Thù bỗng giật một cái, chẳng lẽ là chìa khóa của cô?

 

Bất kể , hiện tại vẫn nên một chuyến để xác nhận.

 

Cho đến khi thấy cửa phòng phát thanh một đàn ông cao lớn mặc áo gió, vẻ mặt nghiêm nghị ở đó, tay còn cầm chùm chìa khóa bện bằng dây đỏ hình nút bình an.

 

Cô hưng phấn hét lên:

 

“Là chìa khóa của !"

 

Người đàn ông nhíu mày:

 

“Làm cô chắc chắn đây là chìa khóa của cô?"

 

“Đây đúng là của , tổng cộng ba chiếc chìa khóa, trong đó một chiếc là chìa khóa ký túc xá của chúng , đó còn một cái nút bình an màu đỏ!"

 

Người đàn ông chắc chắn cô:

 

“Cô mới thấy , tính."

 

Hiển nhiên là tin lời giải thích của Ân Lệ Thù.

 

“Nếu tin, thể mang chìa khóa hỏi dì quản lý ký túc xá của chúng , dì thể chứng giúp !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hao-quang-nganh-y-thap-nien-70-nghich-chuyen-can-khon/chuong-282.html.]

 

Ân Lệ Thù quả quyết giải thích.

 

Người đàn ông theo đến cửa ký túc xá nữ, khi trao đổi một phen, nữ quản lý ký túc xá đồng ý cùng Ân Lệ Thù mở cửa ký túc xá.

 

Người đàn ông ở cửa tòa nhà ký túc xá, về hướng bọn họ rời , lẩm bẩm tự :

 

“Hóa , đây chính là ký túc xá cô ở... thật là đơn sơ."

 

Nữ quản lý ký túc xá đó liền giải thích với đàn ông:

 

“Đây đúng là chìa khóa của bạn học , cảm ơn mang chìa khóa đến."

 

Ân Lệ Thù đắm chìm trong niềm vui tìm đồ mất, nãy bận giải thích, nên cũng kỹ tướng mạo của đàn ông.

 

Lúc , mưa tạnh, ánh mặt trời từ tầng mây chiếu xuống, cô mới phát hiện, đàn ông lớn lên vô cùng tuấn mỹ, dáng cao lớn, ngũ quan lập thể, là một soái ca hiếm .

 

Ân Lệ Thù khỏi chút thẹn thùng:

 

“Bạn học , thật sự cảm ơn , giúp một việc lớn ."

 

Đường Nghi Niên mặt cảm xúc :

 

“Cô thấy trẻ như , giống sinh viên ở đây ?"

 

“Chẳng lẽ sinh viên ở đây ?"

 

nghiệp lâu , ở một trường đại học nước ngoài, chỉ là qua đây tìm bạn mà thôi."

 

Trong lòng Ân Lệ Thù cảm thấy thất lạc, sinh viên ở đây, thì thể “gần quan ban lộc" .

 

Tuy nhiên, còn thể hỏi thêm một chút về phương thức liên lạc của đàn ông:

 

“Là bạn gái ?"

 

Đường Nghi Niên lắc đầu:

 

“Chỉ là một bạn bình thường mà thôi, bạn gái, nhặt một chùm chìa khóa, liền giao cho nơi nhận đồ thất lạc của phòng phát thanh, tìm thấy cô , cũng nên rời ."

 

Ân Lệ Thù xong, bạn gái, nhịn bắt đầu vui thầm:

 

“Anh , thật sự giúp việc lớn , để phương thức liên lạc , đợi lúc nào rảnh mời ăn cơm."

 

“Cô thể để máy nhắn tin của ..."

 

Máy nhắn tin là món đồ thời thượng mới thịnh hành một tháng , thời đại máy nhắn tin đều là tiền, hơn nữa từ cách ăn mặc của đối phương cũng thể thấy, tuyệt đối dân thường bình thường.

 

Ân Lệ Thù cũng ngờ thể lấy phương thức liên lạc của đơn giản như , trong lòng khỏi chút hưng phấn nho nhỏ.

 

Chẳng lẽ đàn ông cũng ý nghĩ giống cô ?

 

“Vẫn nên xưng hô với như thế nào nhỉ?"

 

Cô thẹn thùng tiếp tục .

 

họ Đường..."

 

Ân Lệ Thù giống như thiếu nữ lúc mới yêu, ngốc nghếch theo bóng lưng đàn ông rời .

 

Đường Nghi Niên vẫn là bộ dạng lạnh lùng đó, nhưng trong lòng , cá c.ắ.n câu , quen Ân Lệ Thù, sự việc liền trở nên đơn giản hơn nhiều.

 

Nhà họ Đường bọn họ ở trong nước còn một nhánh phụ, từng cũng là nhờ kinh doanh mà phất lên, chỉ là thời cuộc biến động, đó liền dần dần sa sút, chỉ còn một đứa con gái gả nhà họ Hàn, lúc bản gia tìm thấy bọn họ, là chuyện của mấy năm .

 

 

Loading...