Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 465: Tặng Phụ Thân Linh Vật
Cập nhật lúc: 2026-04-29 23:40:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ còn gửi ba thứ nữ đến, đây là đặt nương con ? Cho nên mới bảo con đừng tiếp xúc với Tần gia , Tần gia họ tuy gan gì con, nhưng bám lấy con thì vẫn thể, ai bảo trong Dao nhi con chảy một nửa dòng m.á.u của Tần gia họ.”
Lâm Dật Hiên đến , trong mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ và coi thường.
Mộc Dao tự nhiên bỏ qua vẻ coi thường và khinh bỉ trong mắt Lâm Dật Hiên, nhưng cũng thôi, với tác phong của Tần gia, thể coi trọng mới lạ.
Mộc Dao đối với lời của Lâm Dật Hiên một chút cũng lo lắng, tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, vẻ mặt quan tâm, “Phụ lo xa , trong con tuy chảy một nửa dòng m.á.u của Tần gia, nhưng là con gái của Lâm gia, hơn nữa với tu vi hiện tại của con, Tần gia nào gan gì con? Chọc giận một chưởng đ.á.n.h qua là , quản nó là nhà của nương ?”
Mộc Dao đây là khoác, Tần gia chẳng qua chỉ là một gia tộc nhỏ, tu vi cao nhất e rằng cũng chỉ là Nguyên Anh.
Lâm Dật Hiên vui vẻ ha hả, “Lời của Dao nhi bá khí, giống con gái của Lâm gia chúng , nhưng Dao nhi một điều cần , những khác của Tần gia Dao nhi thể như , nhưng nhị trưởng lão của Tần gia, cũng chính là ngoại tổ phụ và cữu cữu của con, con tuyệt đối như , nếu sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của con.”
“Yên tâm , chút chừng mực con vẫn ,” Mộc Dao .
Sau đó dường như nhớ điều gì, tiếp tục : “ , phụ , con một câu vượt quá phận sự, vẫn là đừng dùng lô đỉnh tu luyện nữa, lô đỉnh tuy thể giúp tu sĩ nhanh ch.óng nâng cao tu vi, nhưng nhược điểm cũng ít, dễ gây linh lực hư phù, giống như phụ bây giờ .”
Mộc Dao đến , sắc mặt chút nghiêm túc, Lâm Dật Hiên dù cũng là phụ của nàng, nàng vẫn hy vọng ông .
Lâm Dật Hiên sắc mặt chút lúng túng, một lúc lâu gì, ông nhược điểm của việc dùng lô đỉnh, chỉ là lợi ích cũng rõ ràng, bao nhiêu tu sĩ thể chống sự cám dỗ, đặc biệt là khi tu vi tiến triển chậm chạp thì càng như .
“Chuyện Dao nhi vẫn là đừng quản nữa, phụ chừng mực.” Lâm Dật Hiên thấp giọng .
Mộc Dao trong lòng khẽ thở dài, Lâm Dật Hiên như , nàng đối phương lọt lời khuyên của nàng, lô đỉnh đối với nam tu chỉ là sự cám dỗ thể nâng cao tu vi, đồng thời còn sự cám dỗ của mỹ sắc nữa, chỉ là lời Mộc Dao tiện vạch trần mà thôi.
Mộc Dao suy nghĩ một chút, liền từ trong trữ vật giới chỉ lấy sáu hộp ngọc đặt lên mặt bàn, : “Phụ , mấy hộp ngọc bên trong lượt đựng Bồ Đề hoa và Ngộ Đạo , là con tình cờ , con nghĩ đối với tu vi hiện tại của phụ chắc sẽ ích, coi như là một chút tâm ý của con gái.”
Bồ Đề hoa tuy tác dụng lớn bằng Bồ Đề dịch, nhưng ở tu chân giới cũng là thứ vô cùng quý hiếm khó , nếu là đây Mộc Dao chắc chắn dám lấy , nhưng bây giờ bản nàng tu vi Nguyên Anh, liền nhiều lo ngại như .
Tu vi khi Nguyên Anh, ngoài việc nâng cao tu vi linh lực, phần nhiều là cảm ngộ đạo pháp, Bồ Đề hoa và Bồ Đề dịch là Ngộ Đạo những thứ đều là thứ để cảm ngộ đạo pháp, tu sĩ từ Nguyên Anh kỳ trở lên ai sẽ chê nhiều.
Lâm Dật Hiên lập tức kinh ngạc, ánh mắt lướt qua mấy hộp ngọc bàn, thấy sáu hộp ngọc bộ đều dán phong ấn, căn bản thấy đồ vật bên trong.
Đưa tay chỉ sáu hộp ngọc mặt, vẻ mặt chấn động : “Dao nhi thật ? Trong hộp ngọc đựng thật sự là Bồ Đề hoa và lá Ngộ Đạo ? Không lừa chứ?”
Mộc Dao thấy Lâm Dật Hiên như , lắc đầu khổ: “Con rảnh rỗi lấy chuyện lừa phụ gì? Phụ mở xem là .”
Lâm Dật Hiên gật đầu, “Cũng , xem hồ đồ ?” Nói liền đưa tay nhẹ nhàng vung lên, chỉ thấy phong ấn vốn dán bề mặt hộp ngọc lập tức gỡ .
Tiếp theo, Lâm Dật Hiên lượt mở mấy hộp ngọc , khi ông rõ vật phẩm bên trong, vẻ chấn động trong mắt càng thêm sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-trinh-tu-tien-cua-thu-nu-phe-linh-can/chuong-465-tang-phu-than-linh-vat.html.]
Chỉ một cái liếc mắt thấy ông “cạch!” một tiếng, đồng loạt đậy những hộp ngọc , và nhanh ch.óng bố trí một đạo kết giới xung quanh, để tránh khác phát hiện.
Sau đó như bảo bối mà nhanh ch.óng cất những hộp ngọc , miệng còn quên oán trách: “Con cũng thật là, đồ quý giá như cứ thế tùy tiện lấy , lỡ khác phát hiện thì ?”
Mộc Dao lời oán trách của Lâm Dật Hiên, mặt đỏ bừng, đúng là nàng sơ suất, thế là chủ động nhận , “Con , là chú ý, sẽ như nữa.”
Lâm Dật Hiên đưa tay điểm lên đầu nàng, mắng: “Con đó, Nguyên Anh , còn cẩn thận như , đây nếu là ở bên ngoài, ngoài thấy, sẽ truy sát thế nào, ở tu chân giới chuyện g.i.ế.c đoạt bảo xảy hề ít, ngay cả ở Lâm gia cũng an , Lâm gia là thế nào Dao nhi thể , tuyệt đối như , ?”
“Biết , phụ thật lắm lời.” Mộc Dao chút hổ .
Lâm Dật Hiên mắng một câu, “Ta lắm lời là vì cho con , bây giờ ngược còn chê lắm lời.”
“Biết , !” Mộc Dao lập tức chút mất kiên nhẫn.
Lâm Dật Hiên thấy nàng thật sự hiểu, cũng nhiều nữa, nàng thể tu đến Nguyên Anh, những chuyện chắc hẳn đều hiểu.
Tiếp theo Lâm Dật Hiên dường như nhớ điều gì, hừ hừ hai tiếng, cố ý nghiêm mặt : “Dao nhi, Tiêu Mạch Tán trong Ngọc nhi lúc đầu là con hạ ?”
Mộc Dao ngẩn , khi phản ứng Lâm Dật Hiên đang gì, ha ha gượng hai tiếng, “Phụ , gì chuyện đó, lúc đầu con mới Trúc Cơ sơ kỳ, thứ như Tiêu Mạch Tán, con thể ?”
Tuy chuyện đúng là nàng , nhưng nàng tuyệt đối sẽ thừa nhận. Hơn nữa Ngọc Phiên Thiên đúng là đáng đời, Ngọc Phiên Thiên phế nương nàng , thì nàng phế ả , công bằng.
“Con đừng thừa nhận, lâu khi con rời , kinh mạch của Ngọc nhi bắt đầu teo tắc nghẽn, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, kinh mạch trong Ngọc nhi vỡ nát, bây giờ tuy vẫn giữ tu vi, nhưng thể sử dụng linh lực, khác gì phế, những năm nay ả ngày nào cũng nguyền rủa con đấy? Nói ả bây giờ như đều là do con hại, còn cầu xin triệu con về, băm con thành vạn mảnh đấy?”
Lâm Dật Hiên đến , giọng điệu rõ ràng mang theo một chút vui vẻ, thể thấy Lâm Dật Hiên tuy chuyện là do Mộc Dao , nhưng bao nhiêu tức giận.
Mộc Dao tự nhiên , lén lút thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhịn : “Nếu như , đang ở đây, để ả bản lĩnh thì đến báo thù , hừ, lúc đầu ám toán nương nghĩ đến sẽ kết cục gì? Coi khác dễ ám toán như , trực tiếp g.i.ế.c ả là rẻ cho ả .”
Mộc Dao lời chút kiêng dè, một chút cũng sợ Lâm Dật Hiên tức giận.
Lâm Dật Hiên cũng chỉ , lúc đầu tình trạng t.h.ả.m thương của Ngọc Phiên Thiên, đúng là tức giận, nhưng thời gian trôi qua, tức giận lớn đến cũng nguôi ngoai, hơn nữa giá trị của Ngọc Phiên Thiên và Dao nhi căn bản thể so sánh.
Ông tự nhiên sẽ vì một mà trừng phạt đứa con gái tiền đồ vô lượng, hơn nữa bản Ngọc Phiên Thiên cũng , thì ông càng sẽ trừng phạt, bây giờ chuyện , chẳng qua là cho nàng , chuyện mà thôi.
(Hết chương)