Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 110: Sư Huynh Nhắc Nhở

Cập nhật lúc: 2026-04-29 23:30:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Dao chỉ . Bởi vì trong tiểu thuyết nguyên tác đều xoay quanh nữ chính mà , cho nên b.út mực dành cho Trì Thanh Hàn nhiều. Nàng chỉ trong những phi thăng của Côn Luân cuối cùng dường như một tên là Trì Thanh Hàn.

“Sư nếu bái thủ tọa thầy, cần cẩn thận chú ý một .”

Chân Thanh Vân thấy Mộc Dao khá ngoan ngoãn, dung mạo xinh thoát tục, nhịn lên tiếng nhắc nhở một câu.

“Ai , tại , chẳng lẽ Sư tôn còn đối phó .” Mộc Dao nghi hoặc hỏi.

“Đương nhiên . Nếu sư là nam tu hoặc dung mạo bình thường một chút, cũng cần nhắc nhở . Người chính là sư tỷ của thủ tọa, Sở Nhân Nhân. Sở Nhân Nhân cũng chính là thủ tọa của Thiên Vũ phong, một trong nội tam thập lục phong.”

Chân Thanh Vân chút ấp úng .

Lần xong Mộc Dao càng thêm mù mịt. Chuyện thì liên quan gì đến nam tu nữ tu, xinh xinh chứ.

“Chân sư , vị Sở Nhân Nhân nếu là sư tỷ của Sư tôn, tỷ vấn đề gì , tại chú ý tỷ ?” Mộc Dao tiếp tục hỏi.

Bất quá lập tức trong lòng Mộc Dao xoay chuyển. Không lẽ vị thủ tọa Thiên Vũ phong Sở Nhân Nhân thích Sư tôn của nàng đấy chứ, cho nên đối với phàm là nữ tu nào tiếp cận Sư tôn nàng đều địch ý.

Lại Sư tôn dung mạo tuấn mỹ như , khả năng là vô cùng lớn. Hơn nữa sư tỷ yêu sư cũng là chuyện thể nào. Trong tiểu thuyết chẳng đều như ? Mộc Dao , thực nàng đoán đúng bộ.

“Chuyện , những chuyện liên quan đến đời tư cá nhân của thủ tọa, cũng tiện quá nhiều. Sau trường hợp nào mặt thủ tọa Thiên Vũ phong Sở Nhân Nhân, sư cứ tránh xa thủ tọa một chút, đảm bảo sẽ sai .”

Chân Thanh Vân tiện quá nhiều, chỉ nhắc nhở một cách ẩn ý.

Chân Thanh Vân chỉ cần nghĩ đến kết cục thê t.h.ả.m của những nữ t.ử ý đồ câu dẫn thủ tọa, liền nhịn rùng một cái. Nữ nhân ghen tuông lên mới là sự khủng khiếp thực sự, phân biệt gì tu vi tuổi tác .

Mộc Dao gật đầu, tỏ vẻ sẽ ghi nhớ trong lòng.

Mộc Dao hiện tại cơ bản thể khẳng định vị thủ tọa Thiên Vũ phong tên Sở Nhân Nhân tám phần là thích Sư tôn của nàng . Bất quá những chuyện thì liên quan gì đến nàng. Nàng chỉ là t.ử truyền của Sư tôn, cho dù ghen tuông thế nào cũng ghen đến đầu nàng chứ.

Mộc Dao , trong tương lai xa, nàng sẽ vì sự ghen tuông đố kỵ của Sở Nhân Nhân mà nếm đủ đau khổ, thậm chí suýt chút nữa mất mạng.

Mộc Dao và Chân Thanh Vân hai trò chuyện, nhanh đến đỉnh Thiên Thanh phong.

Mộc Dao ngẩng đầu, đập mắt là một tòa cung điện nguy nga khổng lồ. Chính giữa phía cung điện treo một bức hoành phi khổng lồ, hoành phi ba chữ lớn “Thanh Tâm Điện”.

Mộc Dao lúc về phía ba chữ lớn “Thanh Tâm Điện” hoành phi, chỉ cảm thấy b.út lực ngàn cân, lăng lệ hào sảng.

Nàng chẳng qua chỉ thêm một lát, sự lăng lệ hào sảng vốn dường như hóa thành thực chất, chớp mắt nuốt chửng linh hồn Mộc Dao .

Hai mắt Mộc Dao lạnh lẽo, dường như vạn đạo băng kiếm b.ắ.n về phía nàng. Nàng chạy, nhưng hai chân giống như đóng đinh tại chỗ , nửa bước cũng thể nhúc nhích.

Mộc Dao lập tức đầy mặt vẻ kinh hoàng. Mồ hôi lạnh chớp mắt thấm ướt , cả nhịn run rẩy, sắc mặt chớp mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.

“Lâm sư mau tỉnh , mấy chữ đó thể .”

Chân Thanh Vân thấy ánh mắt Lâm sư dần trở nên đờ đẫn. Bất quá chỉ trong khoảnh khắc, mồ hôi lạnh vã , sắc mặt càng trắng bệch dọa . Thế là vội vàng lên tiếng nhắc nhở, đáng tiếc vẫn chậm một bước.

“Haizz, đều tại , nên nhắc nhở Lâm sư sớm hơn. Nay cho đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-trinh-tu-tien-cua-thu-nu-phe-linh-can/chuong-110-su-huynh-nhac-nho.html.]

Ngay lúc Chân Thanh Vân đang sốt ruột bốc hỏa, “kẽo kẹt” một tiếng động nhẹ, cánh cửa lớn của Thanh Tâm điện từ bên trong chậm rãi tự động mở .

“Vút.” Lập tức một đạo băng khí hùng hậu trực tiếp từ bên trong đại điện b.ắ.n , b.ắ.n thẳng mi tâm Mộc Dao.

Toàn Mộc Dao chấn động, một trận mát mẻ sảng khoái chảy khắp , chớp mắt đ.á.n.h thức ý thức của nàng.

Từ từ mở mắt , cảm giác quá đáng sợ. Giống như linh hồn sắp nuốt chửng . Mộc Dao mồ hôi lạnh thấm ướt, giống như vớt từ nước lên . Trong lòng một trận sợ hãi, dám ba chữ lớn đáng sợ bức hoành phi của đại điện nữa.

Mộc Dao đợi khi tâm trạng bình phục, đưa tay nặn cho một cái Thanh Khiết Thuật, đó chỉnh đốn một chút, mới khiến bản thoạt đến nỗi chật vật như . Ngẩng đầu liền chạm dáng vẻ lo lắng bất an của Chân sư .

“Lâm sư , chứ. Vừa đều tại , nên nhắc nhở sớm hơn. Chữ hoành phi là do đích thủ tọa đề, bên trong ẩn chứa đạo pháp và tu vi của thủ tọa. Bởi vì cực kỳ hiếm t.ử đến đây, cho nên quên nhắc nhở sư những chữ đó thể . Vừa nếu thủ tọa tay, sư nguy hiểm .”

Chân Thanh Vân tự trách chút sợ hãi .

“Không trách Chân sư , là do sư nên tùy ý lung tung.” Mộc Dao để ý .

Là tự nàng , thể trách chứ? Hóa là Sư tôn tay. Thảo nào đạo linh lực chảy khắp đó giống hệt với đạo linh khí đ.á.n.h thức nàng lúc suýt chút nữa nhập ma hôm qua. Bất quá mới hai ngày, Sư tôn cứu nàng hai . Mộc Dao khẽ chút động lòng.

“Lâm sư , chỉ đưa đến đây thôi. Thủ tọa đang ở bên trong, tự .” Chân Thanh Vân xoay với Mộc Dao.

Mộc Dao gật đầu, đó lời cảm tạ với Chân Thanh Vân một câu, mới cất bước bước đại điện.

Sau khi Mộc Dao bước đại điện, đập mắt là phía chính diện của đại điện, một bóng áo trắng chắp tay lưng tựa như trích tiên.

Mộc Dao tiến lên vài bước, đó khuỵu gối quỳ xuống đất, cúi bái một cái.

“Đệ t.ử bái kiến Sư tôn. Đa tạ Sư tôn hai tay cứu giúp, t.ử vô cùng cảm kích.” Giọng nữ trong trẻo êm tai.

“Đứng lên , ở đây chỉ hai thầy trò , cần hành những hư lễ .”

Một giọng thanh lãnh mà đầy từ tính chớp mắt truyền tai Mộc Dao.

“Vâng, Sư tôn.” Mộc Dao khẽ rủ hàng mi, đáp lời một tiếng, đó mới từ từ dậy.

Trì Thanh Hàn chậm rãi xoay . Dung nhan tuấn mỹ thanh lãnh tựa trích tiên vốn , chớp mắt xuất hiện trong mắt Mộc Dao.

Mặc dù hôm qua Mộc Dao gần khuôn mặt tuấn mỹ đến mức tựa như thiên nhân của Sư tôn, nhưng vẫn một nữa khiến nàng hít thở thông. Ông trời dùng sự quỷ phủ thần công thế nào, mới thể tạo một khuôn mặt mỹ đến cực điểm như .

Mộc Dao bất quá chỉ một lát, khẽ chút thất thần. Lập tức nhận đúng, chớp mắt liền thu hồi ánh mắt, cúi đầu im lặng.

Sự thất thần ngắn ngủi của Mộc Dao thoát khỏi ánh mắt của Trì Thanh Hàn. Bất quá nay vẻ ngoài của Mộc Dao cũng chỉ là một tiểu nha đầu mười hai tuổi mà thôi. Lòng yêu cái ai mà chẳng , y tự nhiên sẽ để trong lòng. Ánh mắt dừng đồ đang rủ mắt giữa đại điện một lát.

Mới chậm rãi mở miệng : “Vi sư nếu thu ngươi đồ , ngươi chính là t.ử truyền của vi sư. Sau tự nhiên cũng sẽ dốc lòng dạy dỗ ngươi. Bất luận ngươi vấn đề gì, đều thể đến tìm vi sư. Ngươi cứ theo vi sư sống đỉnh núi . Gần Thanh Tâm điện một tòa động phủ đang bỏ trống, ngươi tùy ý an trí là . Có thiếu thứ gì cứ trực tiếp tìm Chân Thanh Vân.”

Giọng thanh lãnh như suối trong vang lên trong đại điện.

 

 

Loading...