HẠNH LÂM XUÂN NOÃN - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:06:26
Lượt xem: 535

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Khác yên lặng đó, thỉnh thoảng vài câu với vị đường bên cạnh.

 

Ta để ý thấy Hầu gia mấy về phía .

 

Trong mắt vẻ kinh ngạc.

 

Có lẽ lâu ông thấy trưởng t.ử thể lâu giữa đám đông như .

 

Yến tiệc quá nửa, Tiêu Khác đưa tay day day thái dương.

 

Ta khẽ hỏi: “Mệt ?”

 

“Có chút.”

 

“Vậy chúng xin lui. Ta với mẫu .”

 

Hầu phu nhân xong, sắc mặt Tiêu Khác gật đầu:

 

“Đi , nghỉ ngơi cho .”

 

Chúng dậy cáo từ.

 

Lúc rời , bước chân Tiêu Khác vững, lưng thẳng eo ngay, mãi đến khi khỏi chính sảnh, rẽ hành lang quanh sân, mới thở phào một .

 

Ta hỏi: “Ổn chứ?”

 

“Ừ. Cảm ơn nàng.”

 

“Cảm ơn gì?”

 

“Vừa nãy… nàng giúp .”

 

“Ta sự thật thôi. Tranh của vốn dĩ vẽ .”

 

Ánh trăng sáng, chiếu lên gương mặt .

 

“Lần đầu tiên , ở gia yến, giúp .”

 

Ta : “Sau sẽ còn nhiều nữa.”

 

“Thẩm Uyển Cẩn.” 

 

Chàng hỏi: “Nàng gả cho , hối hận ?”

 

Ta nghĩ một chút: “Không hối hận.”

 

“Vì ?”

 

“Vì xem là công cụ xung hỷ. Chàng xem là đại phu, là thể chuyện.”

 

“Ta cũng .”

 

Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa quế.

 

Chúng sóng vai về.

 

18

 

Sau Trung thu, thời tiết chuyển lạnh nhanh.

 

Hôm qua còn chỉ mát sáng tối, hôm nay nổi gió bấc, thổi song cửa kêu rào rạt.

 

Ta bảo tiểu trù phòng chuẩn thêm gừng táo đỏ, khoác thêm cho Tiêu Khác một chiếc áo bông mỏng tay.

 

“Không cần cẩn thận thế , khá hơn nhiều .”

 

“Khá hơn càng cẩn thận. Người bệnh lâu ngày mới hồi phục, sợ nhất là tái phát.”

 

19

 

Ngày hôm , hai má Tiêu Khác ửng lên một màu đỏ bất thường, thở gấp gáp, ánh mắt chút tán loạn. 

 

Ta đưa tay sờ lên trán, nóng đến rát tay.

 

“Bắt đầu từ khi nào?”

 

Giọng khàn khàn: “Nửa đêm về thì thấy khó chịu.”

 

Ta bắt mạch cho

 

Mạch phù, khẩn sác, là mạch tượng ngoại cảm phong hàn. 

 

Lại xem rêu lưỡi, mỏng trắng mà nhờn.

 

“Bị nhiễm lạnh . Hôm qua gió thổi ?”

 

“Buổi chiều hành lang một lúc.”

 

Ta bất lực: “Trời lạnh thế , mặc thêm áo?”

 

Chàng khép mắt : “Quên mất.”

 

Ta sai Lục La lấy nước ấm, kê một toa t.h.u.ố.c.

 

Hầu phu nhân vội vàng tới.

 

“Có chuyện gì ? Đêm qua chẳng vẫn còn ?”

 

“Bị nhiễm lạnh . Đã kê toa, uống t.h.u.ố.c hai ngày hẳn là thể hạ sốt.”

 

Hầu phu nhân khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Tiêu Khác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-lam-xuan-noan/7.html.]

 

“Trần thái y tới phủ, để ông tới xem thử .”

 

“Thưa mẫu , triệu chứng của thế t.ử nặng, dùng t.h.u.ố.c ôn hòa là . Toa t.h.u.ố.c của Trần thái y xưa nay đều thiên về mạnh.”

 

“Mạnh thì mới khỏi nhanh. Khác nhi sốt thành thế , thể kéo dài.”

 

Trần thái y nhanh tới.

 

Một lão giả ngoài sáu mươi, để râu dê, khi bắt mạch liền :

 

“Phong hàn nhập thể, nên dùng ma hoàng, quế chi phát hãn giải biểu, thêm thạch cao thanh nhiệt.”

 

Ta mà nhíu mày:

 

“Thế t.ử thể hư, dùng toa t.h.u.ố.c mạnh như , e là chịu nổi.”

 

“Thế t.ử phi.” 

 

Trần thái y vuốt râu: “Lão phu hành y bốn mươi năm, chữa phong hàn một nghìn thì cũng tám trăm ca. Toa t.h.u.ố.c đúng bệnh, uống thể hạ sốt.”

 

Hầu phu nhân sang :

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Để Trần thái y kê toa .”

 

Thuốc sắc xong, một bát đen sì.

 

Tiêu Khác miễn cưỡng uống xuống, chẳng bao lâu liền bắt đầu mồ hôi.

 

Áo lót đều ướt đẫm.

 

Ta ở bên cạnh trông chừng, lau mồ hôi cho , quần áo.

 

Đến chiều tối, sốt quả thực lui, nhưng cả đều kiệt quệ, ngay cả sức nhấc tay cũng

 

Nhìn dáng vẻ suy nhược của Tiêu Khác, trong lòng nghẹn .

 

Đây là hạ sốt bằng cái giá hao tổn nguyên khí, trị ngọn mà trị gốc.

 

Ban đêm, Tiêu Khác bắt đầu sốt.

 

Lần sốt còn dữ dội hơn, nóng hầm hập, ý thức mơ hồ.

 

Trần thái y tới xem, :

 

“Thuốc hết tác dụng , uống thêm một thang nữa.”

 

“Không thể uống thêm. Thể trạng hư nhược, chịu nổi, phát hãn nữa sẽ tổn thương âm.”

 

“Thế t.ử phi là đang nghi ngờ y thuật của lão phu ?”

 

Sắc mặt Trần thái y .

 

“Không dám. là thê t.ử của , cũng là hậu duệ của nghề y. Ta nền tảng thể của , toa t.h.u.ố.c như thích hợp với .”

 

“Vậy ngươi ?”

 

“Ta dùng toa t.h.u.ố.c ôn hòa, phối hợp hạ nhiệt vật lý. Nếu đến chiều mai mà nhiệt vẫn lui, khi đó hãy đổi sang toa t.h.u.ố.c của Trần thái y.”

 

Trần thái y hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ .

 

20

 

Ta kê toa t.h.u.ố.c. 

 

Đồng thời dặn dò bên luôn chuẩn nước nóng, dùng khăn vải lau cho Tiêu Khác. 

 

Lau hết lượt đến lượt khác, giúp tản nhiệt.

 

Tiêu Khác sốt đến mê man, môi khô nứt.

 

Ta chấm nước ấm, ướt môi .

 

Chàng lẩm bẩm: “Lạnh…”

 

Ta đắp thêm cho một tấm chăn mỏng, nắm lấy tay .

 

Tay nóng, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

 

“Không .” 

 

Ta khẽ : “Ta ở đây.”

 

Chàng siết c.h.ặ.t t.a.y , rút .

 

Nửa đêm về , nhiệt của Tiêu Khác bắt đầu hạ.

 

Đến lúc trời sáng, tuy vẫn còn sốt nhẹ, nhưng thần trí tỉnh táo.

 

Chàng mở mắt, thấy đang nắm tay , sững một chút buông :

 

“Xin …”

 

“Không . Tay khỏe lắm, là điềm .”

 

21

 

Hai ngày tiếp theo, gần như rời nửa bước.

 

Cơn sốt của Tiêu Khác lui, nhưng vẫn yếu, cần tĩnh dưỡng.

 

Loading...