HẠNH LÂM XUÂN NOÃN - 6

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:06:00
Lượt xem: 595

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhét cho nó ít bạc vụn.

 

“Học hành cho . Chuyện trong nhà, .”

 

Cảnh Duệ gật đầu thật mạnh:

 

“A tỷ, tỷ cũng chăm sóc bản thật .”

 

Tiễn Cảnh Duệ , viện.

 

Tiêu Khác đang vẽ tranh, thấy tiếng bước chân cũng ngẩng đầu lên:

 

“Đi ?”

 

“Ừ.”

 

“Đệ nàng thông minh, chịu học, nhất định sẽ nên việc.”

 

Ta bước tới xem tranh của .

 

Vẫn là sơn thủy, nhưng vẽ cảnh xuân: Hoa núi rực rỡ, suối chảy róc rách, tràn đầy sức sống.

 

Ta : “Vẽ lắm.”

 

Chàng đặt b.út xuống:

 

“Nàng gả đây, chỉ vì gia đình, đúng ?”

 

“Nàng cũng chứng minh bản . Chứng minh y thuật Thẩm gia học uổng, chứng minh nàng thể chữa khỏi cho .”

 

Ta phủ nhận.

 

“Vậy chúng cùng chứng minh.”

 

Ánh nắng rơi lên gương mặt .

 

Vẫn còn tái nhợt, nhưng còn u ám nữa.

 

“Được.”

 

15

 

Chớp mắt sắp đến Trung thu, thể Tiêu Khác định hơn.

 

Hầu phu nhân đến thăm thường xuyên hơn, mỗi đều nắm tay Tiêu Khác lâu, với :

 

“Con tâm .”

 

Liễu di nương còn lảng vảng quanh viện nữa.

 

Vương ma ma lén với , nha bên cạnh Liễu di nương cứ hỏi đông hỏi tây.

 

“Thế t.ử phi cứ yên tâm.” 

 

Vương ma ma hạ giọng: “Tiền thưởng cho dày, chúng trong lòng đều rõ.”

 

Hầu phủ bắt đầu chuẩn gia yến.

 

Chính sảnh sẽ bày tiệc, các phòng đều dự, ngay cả mấy vị thúc công lâu lộ diện cũng sẽ tới.

 

Tiêu Khác trầm mặc.

 

Ta hỏi: “Không ?”

 

“Không .” 

 

Chàng ngừng một chút: “Mà là sợ , phụ mất mặt.”

 

“Mất mặt gì chứ?”

 

“Những năm gia yến, một lúc là rời tiệc. Ho khan, thở nổi, cuối cùng đều đỡ xuống. Sắc mặt phụ khó coi.”

 

“Năm nay khác . Chàng thể .”

 

“Nhỡ như…”

 

“Không nhỡ như. Mấy ngày sẽ điều chỉnh d.ư.ợ.c thiện, để hôm đó tinh thần của nhất. Nếu thật sự thoải mái, chúng sẽ lui sớm, nhưng cũng là lui một cách đàng hoàng.”

 

Chàng do dự một lát gật đầu: “Được.”

 

16

 

Ngày Trung thu, tới nhà bếp, đích trông chừng bữa điểm tâm sớm: Cháo bách hợp hạt sen, thanh đạm dưỡng phổi, một đĩa bánh khoai mài, kiện tỳ ích khí.

 

Khi tỉnh dậy, chuẩn sẵn y phục cho hôm nay.

 

Trường sam màu trắng ngà, bên ngoài khoác áo xanh nhạt, sắc màu tươi sáng, tôn lên trông tinh thần hơn.

 

“Mặc sáng thế ?”

 

Chàng chút ngạc nhiên.

 

“Ngày lễ mà. Da trắng, mặc màu sáng .”

 

Sau bữa sáng, bảo uống chén t.h.u.ố.c đặc chế.

 

Bổ khí dưỡng âm, quá ôn táo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-lam-xuan-noan/6.html.]

 

“Uống từ từ thôi.” 

 

Ta : “Lát nữa ở gia yến nếu thấy ngột ngạt thì uống chút nước ấm, đừng động tới rượu.”

 

“Biết .”

 

Buổi trưa ngủ một lát.

 

Chiều tối, gia yến bắt đầu.

 

Trong chính sảnh đèn đuốc sáng trưng, bày ba bàn tròn lớn.

 

Các phòng lượt tới đông đủ, rôm rả, vô cùng náo nhiệt.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Khi và Tiêu Khác bước , ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng .

 

Hầu gia ở vị trí chủ tọa, thấy chúng thì gật đầu:

 

“Đến thì .”

 

Hầu phu nhân vẫy tay gọi chúng qua, ở bàn bên cạnh bà.

 

Vừa xuống :

 

“Ồ, hôm nay khí sắc của thế t.ử trông tệ nha.”

 

Là Liễu di nương.

 

Bên cạnh bà một thiếu niên, đường nét mày mắt vài phần giống Tiêu Khác, nhưng sắc sảo hơn, trong ánh mắt mang theo chút kiêu ngạo.

 

Là thứ Tiêu Thước.

 

Tiêu Khác gật đầu: “Đa tạ quan tâm.”

 

Tiêu Thước dậy, chắp tay hành lễ với Hầu gia:

 

“Phụ , mấy hôm con một cây cung , hôm nay đặc biệt mang tới, cho các vị thúc công xem thử.”

 

Trên mặt Hầu gia lộ vẻ tươi :

 

“Được, mang tới xem.”

 

Tiêu Thước cho đem một cây cung, cung bằng gỗ mun, căng dây gân bò, chế tác tinh xảo.

 

Hắn thử ngay tại chỗ, kéo tròn dây cung, động tác gọn gàng dứt khoát.

 

“Hay! Thân thủ của Thước nhi, càng lúc càng giống Hầu gia thuở trẻ!”

 

Hầu gia sảng khoái.

 

Liễu di nương đúng lúc lên tiếng:

 

“Thước nhi cũng chỉ luyện bừa thôi, nào bằng thế t.ử, sách vẽ tranh, đó mới là bản lĩnh thật sự.”

 

Lời thì như tự khiêm , tiện thể rộng lượng khen Tiêu Khác một câu.

 

trong Hầu phủ trọng võ, điều chẳng xem là gì.

 

Quả nhiên tiếp lời:

 

“Đọc sách vẽ tranh thì , nhưng Hầu phủ chúng rốt cuộc cũng là nhà võ tướng. Thế t.ử thể yếu, luyện võ, cũng thật đáng tiếc.”

 

Không khí trong sảnh trở nên vi tế.

 

Tiêu Khác cụp mắt xuống.

 

Ta đặt đũa xuống:

 

“Nhà võ tướng cũng chỉ một con đường luyện võ. Tổ phụ thường , đạo văn võ, co giãn lúc. Gần đây thế t.ử chuyên tâm nghiên cứu binh thư sử tịch, tinh thần cần dưỡng, nên hao tổn quá mức.”

 

“Huống chi mấy hôm thế t.ử vẽ một bức Thu Sơn đồ, ngay cả mẫu xem cũng khen ý cảnh.”

 

Hầu phu nhân gật đầu đúng lúc:

 

“Phải, bức tranh đó của Khác nhi vẽ . Núi non hùng vĩ, nét b.út trầm .”

 

Tam thúc công yêu thích thư họa lập tức hứng thú:

 

“Ồ? Khác nhi còn vẽ sơn thủy ? Ngày khác mang tới cho xem.”

 

Tiêu Khác đáp: “Nếu tam thúc công chê, ngày mai cháu sẽ sai mang qua.”

 

“Hay ! Tiêu gia chúng , rốt cuộc cũng múa b.út văn .”

 

Câu chuyện cứ thế lái sang hướng khác.

 

17

 

Yến tiệc tiếp tục, Tiêu Khác ăn nhiều, nhưng ho, cũng lộ vẻ mệt mỏi.

 

Ta thỉnh thoảng rót thêm cho chút nước ấm.

 

Rượu qua ba tuần, bầu khí càng náo nhiệt hơn.

 

bắt đầu chơi trò hành t.ửu lệnh, Tiêu Thước đối đáp trôi chảy, dẫn tới từng tràng vỗ tay tán thưởng.

 

Loading...