HẠNH LÂM XUÂN NOÃN - 4
Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:04:07
Lượt xem: 692
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những phương là Trần thái y kê, ông là lâu năm của Thái y viện.”
“Đại phu cũng tùy mà trị. Mạch tượng của còn bắt kỹ, nhưng chỉ sắc mặt và triệu chứng, cũng là hư chịu nổi bổ. Cứ bổ như nữa, chỉ càng tổn thương nguyên khí.”
Ta đưa phương t.h.u.ố.c xong cho xem.
“Trước tiên uống cái ba ngày. Điều hòa tỳ vị , mới hấp thu d.ư.ợ.c tính.”
Chàng nhận lấy phương t.h.u.ố.c.
“Nàng chắc chắn cách hiệu quả ?”
“Không chắc. tổ phụ từng dạy, bệnh lâu ngày thể hư, dưỡng tỳ vị , mới bổ khí huyết. Đây là nền tảng của y lý.”
“Người trong phủ đều quen dùng t.h.u.ố.c mạnh, mong sớm khá lên.”
“Bệnh đến như núi đổ, bệnh như kéo tơ. Thân thể của , thể nóng vội.”
8
“Hôm nay tiên bắt mạch cho .”
“Bây giờ ?”
“Ừm, tay trái.”
Chàng đưa cổ tay .
Xương cổ tay nhô rõ, da các mạch m.á.u xanh hiện lên rành.
Ta đặt ba ngón tay lên, tĩnh tâm cảm nhận.
Mạch tượng yếu, trầm tế vô lực, là hư chứng điển hình.
Nhịp loạn, lúc nhanh lúc chậm, đặc biệt tâm mạch định.
Chàng hỏi: “Thế nào?”
“Tiên thiên bất túc, hậu thiên thất dưỡng. vấn đề chỉ ở thể.”
“Chàng suy nghĩ quá nhiều, uất kết trong lòng. Lâu ngày tháng năm, tổn hại gan tỳ. Lại thêm dùng t.h.u.ố.c quá mạnh, hư chịu nổi bổ, trái còn hao tổn nguyên khí.”
Ngón tay co .
“Đổi tay .”
Can khí uất kết, tâm hỏa hư vượng.
Ta buông tay:
“Buổi tối ngủ ngon, thường gặp ác mộng, tỉnh dậy thì hoảng hốt. Ban ngày tinh thần , nhưng nhạy cảm với động tĩnh xung quanh. Ta đúng ?”
Chàng lên tiếng: “.”
“Sao với đại phu?”
“Nói thì ích gì? Bọn họ sẽ kê thêm t.h.u.ố.c an thần, khiến ngủ sâu hơn. khi tỉnh dậy vẫn như , thở , sức.”
“Có lúc cảm thấy, ý nghĩa của việc còn sống chính là uống t.h.u.ố.c, chờ c.h.ế.t.”
Ta : “Chàng là gánh nặng.”
“Ta , là đại phu. Trong mắt , thế t.ử, cũng gánh nặng. Chàng chỉ là một bệnh nhân mà cần chữa khỏi.”
“ chỉ dựa t.h.u.ố.c thì đủ. Chàng phối hợp. Tâm tình thả lỏng, đừng lúc nào cũng đè nén trong lòng. Ta lời thì dễ, thì khó. ít nhất, thể thử.”
Ánh mắt lướt qua mặt bàn.
Ở góc bàn đè một bức tranh.
Chỉ vẽ một nửa: Núi xa mờ ảo, nước gần trong veo, một chiếc thuyền con đậu bên bờ.
Bút pháp tính là tinh xảo, nhưng ý cảnh.
Bên cạnh còn trải một quyển sách.
Bên lề chú thích, nét chữ thanh nhã, là cảm nhận về một câu thơ.
Ta hỏi: “Đây là vẽ?”
Chàng theo ánh mắt , chút lúng túng:
“Vẽ cho vui thôi, vẽ xong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-lam-xuan-noan/4.html.]
“Vẽ . Nước vẽ đặc biệt hồn.”
Tai ửng đỏ: “…Thật ?”
“Ừm.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Chàng đột nhiên : “Hồi nhỏ họa sư.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ… một kẻ ốm yếu, còn sống bao lâu, còn nghĩ mấy chuyện gì.”
“Nghĩ những chuyện thì ? Chỉ cần còn sống một ngày, là thể vẽ một ngày, một ngày sách, nghĩ một ngày về những việc .”
“Chàng thấy đang mơ giữa ban ngày ?”
“Tổ phụ , con nếu đến mơ cũng dám mơ, thì chẳng khác nào c.h.ế.t . Thân thể , nhưng đầu óc hỏng, tay cũng còn động . Vì thể vẽ? Không thể ?”
Ta rút từ chồng sách bàn một quyển y thư.
Ta hỏi: “Quyển ?”
“Đọc . Lúc ngủ thì lật xem. Có chỗ hiểu, nhưng thấy thú vị.”
Ta mở sách , bên trong chú giải.
“Chỗ , mạch tượng như dòng nước, chậm nhanh đều nguyên do, ý đúng. Mạch tượng là thứ c.h.ế.t, nó sẽ đổi, giống như tâm trạng của con cũng đổi .”
Mắt sáng lên: “Nàng cũng nghĩ ?”
“Chữa bệnh chữa tâm .”
Ta khép sách : “Tâm trạng lên, mạch tượng tự nhiên sẽ thuận hơn. Dược hiệu cũng dễ hấp thu hơn.”
“Được.”
“Được cái gì?”
“Ta phối hợp với nàng. Nàng chữa thế nào, theo thế . …”
“Đừng để quá nhiều , nhất là bên Trần thái y. Bọn họ mà nàng đổi phương t.h.u.ố.c, sẽ tới tìm phiền phức.”
“Ta hiểu. Đơn d.ư.ợ.c thiện vẫn sẽ trình mẫu xem, nhưng liều lượng và phối ngũ sẽ điều chỉnh. Bề ngoài vẫn là những vị t.h.u.ố.c , nhưng thực tế sẽ đổi.”
“Nàng ?”
“Được. Tổ phụ từng dạy vài cách, những d.ư.ợ.c liệu d.ư.ợ.c tính gần thể thế, hình dáng mùi vị tương tự, nhưng hiệu quả thì khác.”
“Vậy từ hôm nay trở .”
Chàng : “Mạng của giao cho nàng một nửa.”
“Chỉ cần bỏ cuộc.”
Ta : “Ta sẽ buông tay.”
Bữa trưa mang tới.
Cháo củ mài nấu mềm nhuyễn, cá vược thanh đạm, rau chân vịt xanh mướt.
Dược thiện là một bát nhỏ canh phục linh bạch truật, mùi t.h.u.ố.c nặng.
Tiêu Khác bát canh, động đũa.
Ta hỏi: “Chàng sợ hạ độc ?”
Chàng lắc đầu, cầm muỗng lên, chậm rãi uống một ngụm, uống ngụm thứ hai.
“Thế nào?”
“…Không khó uống. Dễ nuốt hơn t.h.u.ố.c .”
Ta : “Dược thiện vốn dĩ nên khó uống.”
Chàng ăn hết một bát cháo, uống thêm nửa bát canh.
Buổi chiều, tới nhà bếp.
“Thế t.ử phi, lượng dùng như thế quá nhẹ ?”
“Nhẹ mới phù hợp với tình trạng hiện tại của . Vương ma ma cứ yên tâm, nếu xảy vấn đề gì, sẽ gánh chịu.”
Lúc bà mới thêm nữa.
Đến bữa tối, Tiêu Khác ho ít hẳn.