41
Trong nhà khách đến.
Là bằng hữu cũ của tổ phụ , từng cùng việc ở Thái Y Viện, nay về hưu ở nhà.
Ông gả Hầu phủ, nên đặc biệt tới thăm.
Hầu phu nhân đích tiếp đãi, dâng ở chính sảnh.
Triệu lão hơn bảy mươi tuổi, tinh thần vẫn .
Ông , cảm khái :
“Giống, thật giống tổ phụ cháu. Đặc biệt là ánh mắt , việc đều thấu suốt như .”
Ta mỉm : “Triệu gia gia quá khen .”
Sau khi trò chuyện đôi câu chuyện nhà, Triệu lão bỗng :
“Nói thì, mối hôn sự giữa tổ phụ cháu và Hầu phủ, còn là do se duyên đấy.”
Hầu phu nhân tò mò: “Ồ? Còn chuyện ?”
“Năm đó lão Hầu gia mắc bệnh cấp tính, của Thái Y Viện đều bó tay. Chính tìm tổ phụ cháu đến, dùng kim pháp gia truyền của ông , cứng rắn kéo từ cửa Quỷ Môn Quan trở về. Lão Hầu gia cảm kích, báo đáp. Tổ phụ cháu , đại phu là bổn phận, cần báo đáp.”
“Sau đó lão Hầu gia , thì kết thông gia .”
Triệu lão rời , Hầu phu nhân nắm tay , khẽ :
“Đây đều là duyên phận. Con gả đây, là phúc khí của chúng .”
“Cũng là phúc khí của con.”
42
Ta đang sắp xếp d.ư.ợ.c liệu trong kho.
Tiêu Khác bước , ở cửa, lâu.
Rồi tới, nắm lấy tay .
Tay còn lạnh băng như nữa.
“Uyển Cẩn.”
Giọng khẽ: “Chúng đừng minh hữu nữa, ?”
“Vậy gì?”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Làm phu thê. Phu thê thực sự.”
Tim đập nhanh một nhịp.
Ta hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”
“Không . Có lẽ là lúc nàng đầu bắt mạch cho , lẽ là lúc nàng vì mà tranh luận với Trần thái y, cũng lẽ là lúc nàng ngoài thi hội chờ .”
Ta gì.
Chàng chút căng thẳng: “Nàng bằng lòng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-lam-xuan-noan/12.html.]
Ta dáng vẻ hồi hộp của , bật : “Bằng lòng.”
Chàng cũng .
Chàng đưa tay ôm lấy .
43
Tiêu Khác bắt đầu chuẩn khoa cử.
Tuy thể còn thể khổ như thường, nhưng mỗi ngày xem sách hai canh giờ, chậm rãi tích lũy.
Ta xin phép Hầu phu nhân, mở một phòng nghĩa chẩn ngay bên cạnh Hầu phủ.
Ban đầu chỉ là những bệnh lặt vặt như đau đầu cảm mạo, về danh tiếng lan , đến cũng đông dần.
Liễu di nương còn tới gây phiền nữa.
Nghe Hầu gia chuyện với bà , đó bà liền ở ẩn trong viện, ít khi lộ diện.
Tiêu Thước đưa tới quân doanh rèn luyện, là mài giũa tính tình.
Cảnh Duệ thường đến gia học trong Hầu phủ giảng, học hành tiến bộ nhanh.
Nó , thi Thái Y Viện, kế thừa y bát của ông nội.
Vi Nhi cũng thường tới, theo học nhận d.ư.ợ.c liệu, học bắt mạch.
Cô bé lớn lên cũng đại phu.
Lại một mùa xuân nữa.
Trong sân, cây hạnh nở hoa, một mảng hồng trắng, .
Ta bày một chiếc bàn nhỏ gốc cây, giã t.h.u.ố.c.
Tiêu Khác bên cạnh sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu một cái, .
“Uyển Cẩn.”
“Ừ?”
“Cảm ơn nàng.”
“Sao nữa .”
Chàng đặt sách xuống: “Sống thật .”
Gió thổi qua, hoa hạnh lả tả rơi, rơi lên sách của , rơi cối t.h.u.ố.c của .
Chàng đưa tay, phủi cánh hoa vương tóc .
- Hoàn văn -