HẠNH LÂM XUÂN NOÃN - 11
Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:08:21
Lượt xem: 515
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chàng bỗng : “Có hỏi tới chuyện lời đồn.”
“Chàng đáp thế nào?”
“Ta , lời đồn dừng ở trí. Rồi tiếp tục luận họa.”
Ta : “Đáp lắm.”
Chàng ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu lên gương mặt .
Chàng :;“Bên phụ , hẳn là thể giao phó .”
“Ừ.”
Xe ngựa qua phố dài, ven đường bàn tán:
“Đó chẳng là thế t.ử Vĩnh Xương Hầu phủ ? Nhìn khí sắc tệ a.”
“ , giống sắp c.h.ế.t.”
“Lời đồn thật hại …”
35
Tên của Tiêu Khác dần truyền rộng trong giới văn nhân kinh thành.
Ai cũng thế t.ử Vĩnh Xương Hầu phủ tuy thể yếu, nhưng họa nghệ tinh xảo, thơ cũng linh khí.
Tam thúc công gặp ai cũng khen, còn mời tham gia thi hội Xuân Hoa cuối tháng.
Đó là thịnh hội văn nhân mỗi năm một ở kinh thành, mời đều chút danh tiếng.
Khi thiệp mời đưa tới Hầu phủ, Hầu gia lúc ở đó.
Ông tấm thiệp tinh xảo: “Con ?”
“Muốn.”
“Thân thể chịu nổi ?”
“Uyển Cẩn , .”
Hầu gia sang .
Ta : “Thi hội chỉ nửa ngày, ồn ào. Con dâu sẽ điều dưỡng , bảo đảm thế t.ử hôm đó tinh thần sung túc.”
Cuối cùng Hầu gia : “Vậy thì .”
36
Tiêu Khác một bài tiểu thi ứng cảnh đề xuân, thanh nhã hàm súc.
“Có quá mộc mạc ? Nghe ở thi hội thường từ ngữ hào phóng.”
“Mộc mạc cái của mộc mạc. Thân thể của thích hợp kích động, thơ vẽ tranh đều nên lấy chính. Thanh đạm nhã nhặn, ngược càng tỏ ung dung.”
37
Xuân Hoa thi hội tổ chức tại Lưu Phương Viên ở phía đông thành.
Tam thúc công hớn hở giới thiệu:
“Đây chính là Tiêu thế chất mà từng nhắc tới.”
Tam thúc công đắc ý: “Đừng thấy nó còn trẻ, hội họa và thơ ca đều tệ.”
Tiêu Khác chắp tay hành lễ.
Giữa vườn dựng một đài cao, bày sẵn bàn ghế, b.út mực.
Quy trình thi hội khá đơn giản: tiên thưởng luận thơ, đó tại chỗ vẽ tranh đề thơ, cuối cùng chọn tác phẩm xuất sắc.
Tiêu Khác chọn một chỗ gần mép.
Ta hành lang phía cách đó xa, thể thấy .
Sau khi thi hội bắt đầu, khí dần dần náo nhiệt.
Có ngẫu hứng thơ, giọng điệu hào sảng; vung mực vẽ tranh, khí thế bàng bạc.
Đến lượt Tiêu Khác, dậy, mở bức tranh chuẩn sẵn.
Xa xa là núi non phác mực nhạt, gần là cây cối rợp bóng đậm, một gian nhà tranh ẩn trong rừng, cửa suối chảy róc rách.
Ý cảnh yên tĩnh.
Chàng nhấc b.út bốn câu:
Xuân sơn tân vũ hậu.
Đài sắc nhập liêm thanh.
Trúc ảnh d.a.o thư án.
Tuyền thanh bạn độc kinh.
Nét chữ thanh tú, kết hợp với bức họa, mang một phong vị riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hanh-lam-xuan-noan/11.html.]
Có khen: “Một câu ‘tiếng suối bầu bạn kinh’, thật thanh nhã.”
“Tranh cũng , nhạt mà vị.”
Tam thúc công vuốt râu .
Tiêu Khác trở chỗ cũ.
Ta bảo Lục La lặng lẽ đưa qua một chén nhân sâm, nhận lấy, uống chậm rãi.
38
Trước khi thi hội kết thúc, mấy vị lão lượt bình phẩm tác phẩm.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Nhắc đến Tiêu Khác, một vị lão râu tóc bạc trắng :
“Bức Sơn cư thu minh của Tiêu thế t.ử, cảnh tranh thanh u, thơ cũng đạm nhã. Điều hiếm là tranh và thơ hỗ trợ lẫn , là tác phẩm của tâm cảnh tĩnh lặng.”
Một vị khác tiếp lời:
“Văn nhân ngày nay phần nhiều cầu kỳ, cầu hiểm, quên mất vẻ của sự đạm bạc. Tác phẩm của thế t.ử, trái khiến nhớ đến câu ‘hái cúc hàng rào đông’ của Đào Uyên Minh.”
Đánh giá cao.
Tiêu Khác dậy cảm tạ.
Khi thi hội tan, ít tiến tới bắt chuyện với Tiêu Khác.
Chàng đều lễ độ đáp lời, kiêu nhún.
Tam thúc công cùng , giới thiệu khen ngợi.
Tiêu Khác từ đầu đến cuối đều giữ nụ đúng mực.
Ta hỏi: “Mệt lắm ?”
“Ừ. đáng.”
Xe ngựa trở về Hầu phủ, trời xế chiều.
Hầu gia đợi sẵn ở chính sảnh.
Thấy chúng trở về, ông :
“Ta , hôm nay biểu hiện tệ.”
“Tạ phụ .”
“Mệt thì nghỉ . Con chăm sóc nó .”
Ta khom : “Là bổn phận của con dâu.”
39
Về tới sân viện, Tiêu Khác gọi :
“Uyển Cẩn.”
“Ừ?”
“Hôm nay ở thi hội, bỗng nhiên cảm thấy… còn là kẻ ốm yếu chỉ thể giường nữa. Ta là Tiêu Khác, thế t.ử của Vĩnh Xương Hầu phủ, vẽ tranh, thơ, thể .”
“Chàng vốn dĩ là như .”
Chàng lắc đầu: “Không, . Trước chỉ là một cái danh, một cái tên thể biến mất bất cứ lúc nào. bây giờ, dường như thật sự sống .”
Chàng bước đến mặt .
“Đây đều là nhờ nàng. Nếu nàng, thể bước khỏi viện .”
“Là tự bước . Ta chỉ đẩy một cái.”
“Không, nàng cho một con đường.”
40
Sau thi hội, Hầu gia thỉnh thoảng gọi Tiêu Khác đến thư phòng, chuyện triều chính.
Ngày Lập Hạ, Trần thái y đến tái khám.
Lão bắt mạch ba , xem rêu lưỡi:
“Kỳ tích… đúng là kỳ tích.”
Hầu phu nhân căng thẳng hỏi: “Thế nào?”
“Mạch tượng định, khí huyết dần đầy. Thân thể của thế t.ử coi như vững. Chỉ cần tiếp tục điều dưỡng, sẽ khác gì thường.”
Hầu phu nhân đỏ hoe vành mắt.
Tiễn Trần thái y , Hầu phu nhân nắm tay , giọng nghẹn ngào:
“Cẩn nhi, thật là nhờ con…”
Ta : “Là thế t.ử tự cố gắng.”
“Không con, nó cố gắng đến mức .”