HÀN YÊN TỊCH - CHƯƠNG 7: ÂM MƯU TRONG ĐÊM

Cập nhật lúc: 2026-01-23 09:10:19
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Dực Vương mới ban, cột kèo gỗ còn thơm mùi mới, sân đá trải rộng, hồ sen ở hậu viện vẫn kịp nở hoa.

Những ngày đầu, Thiên Khải đích cùng quản sự sắp xếp thứ. Chàng xa hoa phung phí, chỉ giữ sự thanh nhã, giản dị. Trong đại sảnh bày nhiều vàng ngọc, chỉ treo vài bức thư pháp và giá sách.

Tịch Vân trong bộ y phục đen, mặt nạ bạc vẫn che nửa khuôn mặt, lặng lẽ theo . Tuy lộ diện với phận thật, nàng vẫn âm thầm quản lý một việc nhỏ: từ bố trí chỗ ở cho hạ nhân, đến việc mua thảo d.ư.ợ.c, chuẩn ám hiệu phòng khi biến.

Một buổi chiều, nắng xiên qua tán cây, phủ sân viện ánh vàng nhạt. Thiên Khải án thư, chải mái tóc dài đến ngang lưng. Động tác của còn vụng về, loay hoay cả buổi.

Tịch Vân ngang, dừng , ánh mắt d.a.o động. Nàng tiến đến, khẽ :

“Để .”

Thiên Khải sững , trao lược cho nàng.

Bàn tay nhỏ nhắn nâng mái tóc dài, động tác nhẹ nhàng mà quen thuộc lạ thường. Mỗi lược chạm qua, lòng như yên ả, tiếng gió bên ngoài cũng lắng .

“Huynh… khác xưa .” – Tịch Vân khẽ .

“Khác thế nào?” – Thiên Khải nhạt.

“Không còn là vị hòa thượng áo nâu quét sân chùa. Huynh giờ là một Vương gia, là mà cả triều dè chừng.”

Thiên Khải xoay đầu , ánh mắt chạm mắt nàng qua lớp mặt nạ bạc:

với , mặt , vẫn chỉ là quét lá sân chùa năm . Không hơn kém.”

Tịch Vân khựng , lòng dâng lên cảm xúc ấm áp khó . Nàng nhanh ch.óng cúi xuống, giấu nụ lớp mặt nạ.

Trong phủ, những ngày đầu bình yên, giản dị: sáng cùng binh lính luyện võ, chiều bàn luận chính sự, đêm đến Tịch Vân lặng lẽ tuần tra quanh viện.

Cả hai rõ, sự bình yên chỉ là tạm bợ. chính vì thế, mỗi khoảnh khắc càng trở nên đáng quý.

Trăng treo cao, ánh sáng rọi xuống phủ Dực Vương, như phủ thêm một lớp an lành mỏng manh lên con đường đầy sóng gió đang chờ phía .

_____

Trong cung Từ Hoa, ngọc thạch rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Hoàng hậu bật dậy, gương mặt trắng bệch vì tức giận. Bà gào lên với đám thái giám đang run rẩy quỳ chân:

“Đã nhiều tháng, còn tìm thấy con tiện nhân đó? Tịch Vân biến ? Cả kinh thành rộng lớn, các ngươi vô dụng đến thế ?”

Tạ Phúc dập đầu:

“Nương nương bớt giận. Tịch Vân năm xưa vốn là giỏi nhất trong đám sát thủ, nay mất tích, ắt hẳn kẻ ngấm ngầm che giấu. xin yên tâm, thuộc hạ phái mai phục khắp nơi, chỉ cần nàng lộ mặt, chắc chắn sẽ bắt về.”

Hoàng hậu siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, móng tay in hằn cả gỗ lim. Đôi mắt bà ánh lên tia độc ác:

“Chỉ con d.a.o mới đủ sắc để cắt đứt mầm họa Dực Vương. Nếu nó phản bội sẽ nghiền nát nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/han-yen-tich/chuong-7-am-muu-trong-dem.html.]

Không khí trong điện đặc quánh, mùi oán hận như lan khắp phòng.

Một lát , Thừa tướng bước . Giọng ông trầm thấp, đầy toan tính:

“Nương nương, cứ mải mong chờ một kẻ biệt tích chẳng bằng tự tay dọn đường. Lần tới, Hoàng thượng sẽ tổ chức đại điển săn b.ắ.n trong rừng. Ở nơi , cung nỏ vạn vạn, ngựa chen , chỉ cần bố trí mai phục, ai phân biệt cung tên từ tay ai b.ắ.n ? Lúc , Dực Vương trúng tiễn ngã xuống, dù nghi ngờ, cũng chẳng tìm thấy chứng cứ.”

Đôi mắt Hoàng hậu sáng lên, nhếch môi lạnh:

“Được, để cả triều đình thấy, kẻ ngoi lên từ cõi c.h.ế.t chẳng qua cũng chỉ là một x.á.c c.h.ế.t khác mà thôi.”

Ngoài khung cửa, gió rít qua hành lang, cuốn theo tiếng độc địa của bà, như báo một cơn bão m.á.u đang chờ nơi rừng sâu.

____

Trường săn thu, lá vàng phủ kín lối, ánh nắng lọt qua tán cây lấp lóa như dát vàng.

Hôm nay, triều đình mở đại điển săn b.ắ.n – là thú vui của hoàng thất, là dịp để phô trương sức mạnh văn võ bá quan.

Tiếng trống dồn dập vang lên. Hàng trăm kỵ mã tề chỉnh xuất phát, tiếng vó ngựa rầm rập át cả tiếng gió.

Thiên Khải mặc y phục săn màu xanh đen, dáng thẳng tắp, cưỡi ngựa dẫn đầu hàng ngũ các vương t.ử. Chàng nổi bật giữa đám đông: gương mặt sáng lạn, ánh mắt kiên định, khí chất khiến ai cũng chú ý.

Phía , một kỵ sĩ áo choàng đen, đeo mặt nạ bạc lặng lẽ theo sát – đó chính là Tịch Vân, ẩn trong đoàn tùy tùng. Đôi mắt nàng liên tục quét quanh, từng ngọn cây, từng tán lá đều lọt khỏi sự cảnh giác. Từ khi Hoàng hậu chắc chắn chịu yên, nàng hiểu đây sẽ là một ngày đổ m.á.u.

Trong rừng sâu, tiếng hươu nai vang vọng. Đoàn tản , mũi tên liên tục rời cung, tiếng reo hò dứt. sự náo nhiệt , những đôi mắt rình rập trong bụi rậm, những cánh cung kéo căng, đều nhắm thú rừng, mà thẳng hướng Dực Vương.

Tịch Vân cảm nhận rõ sát khí. Nàng siết c.h.ặ.t dây cương, ngựa lao , song song với Thiên Khải.

“Cẩn thận!” – giọng nàng vang lên trong gió.

Cùng lúc, một tiếng vút! khí. Mũi tên đen từ trong bụi lao , nhắm thẳng n.g.ự.c Thiên Khải.

Chàng xoay , định giương cung phản kích thì… một ảnh hắc y v.út tới, kiếm lóe sáng, gạt phăng mũi tên trong gang tấc.

Là Tịch Vân.

Đôi mắt nàng lớp mặt nạ bạc rực lên, thủ linh hoạt như dã thú. Trong nháy mắt, nàng phi ngựa lao bụi cây, vung kiếm c.h.é.m gãy cung của kẻ ám sát, m.á.u b.ắ.n tung lên lá vàng.

Thiên Khải siết c.h.ặ.t dây cương, con ngựa hí dài, cũng phóng theo. trong khoảnh khắc ngắn ngủi , ánh mắt hai gặp : giữa hỗn loạn, vẫn sự tin tưởng lặng thầm.

Trên đài cao dựng tạm trong rừng, Hoàng hậu kiệu, che mặt bằng khăn sa, đôi mắt lạnh băng xuống.

Khi thấy tên thứ nhất thất thủ, khóe môi bà khẽ nhếch:

“Hừ… còn nhiều lưỡi tên đang chờ. Dù là quỷ thần, cũng đừng hòng thoát .”

Ngọn gió thổi qua, mùi m.á.u tanh hòa cùng mùi lá rụng. Trường săn vốn là lễ vui, phút chốc biến thành chiến trường.

Loading...