HÀN YÊN TỊCH - CHƯƠNG 6: BÓNG CUNG - ÁNH PHỦ

Cập nhật lúc: 2026-01-23 08:58:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cung Từ Hoa, đèn l.ồ.ng đỏ treo dày đặc, ánh sáng hắt lên gương mặt Hoàng hậu.

bất động hồi lâu, đôi mắt sắc như d.a.o vẫn tin tin tức truyền tới: kẻ tưởng c.h.ế.t năm xưa, nay đường đường chính chính trở về, còn phong Dực Vương.

Chiếc chén ngọc trong tay rơi xuống nền gạch, vỡ tan.

“Tại …? Hắn thể còn sống… thể!” – giọng Hoàng hậu run rẩy, lập tức biến thành gào thét.

Tạ Phúc quỳ rạp đất, đầu dám ngẩng lên.

Một lát , tiếng thở gấp của Hoàng hậu dần lắng . Bà hít một dài, đôi mắt tối sầm như vực sâu.

“Phải loại bỏ mầm họa . Trước khi kịp bén rễ, nhổ tận gốc.”

Ngay trong đêm, bà triệu cha – Thừa tướng đương triều – cung. Trong phòng kín, hai cha con bàn mưu: một mặt tung lời gièm pha, khiến triều thần nghi kỵ Dực Vương; một mặt ngấm ngầm chuẩn thế lực, chờ cơ hội tay.

Trong bóng tối, ngọn nến hắt lên hai gương mặt, ánh sáng chập chờn, âm mưu cuộn xoáy như bão tố.

Cùng lúc , ở một góc thành khác, phủ mới ban của Dực Vương mở cửa.

Phủ xa hoa lộng lẫy, nhưng khí thế trang nghiêm, tường ngói mới dựng còn thơm mùi gỗ.

Thiên Khải bước , tay nhẹ chạm cột gỗ, ánh mắt trầm tĩnh. Chàng y phục vương gia, bỏ áo nâu tăng nhân.

Nơi tiền viện, Tịch Vân trong bộ y phục đen, lặng lẽ theo . Nàng cô nương dịu dàng trong sân chùa nữa, mà là “lưỡi kiếm trong bóng tối”.

“Đây từ nay là nơi ở của chúng .” – Thiên Khải khẽ , giọng ẩn một nỗi xúc động khó tả.

Tịch Vân , trong lòng dâng lên một sự bình yên xen lẫn quyết liệt. Nàng , phủ Dực Vương chẳng bao giờ là nơi an , mà là chiến trường ngầm đầy rẫy mưu mô. chỉ cần thể phía , nàng sẵn lòng dấn .

Trên cao, trăng sáng chiếu xuống, phủ Dực Vương sáng rực giữa màn đêm, như một ngọn đèn mới thắp lên giữa cơn giông tố đang chực chờ ngoài .

______

Buổi chầu sớm, trống vang ba hồi, quần thần tề tựu.

Thiên Khải bước hàng. Chàng quỳ xuống dập đầu Hoàng thượng, dáng vẻ ung dung, gương mặt sáng lạn, khiến ít ngước .

ngay khi nghi lễ kết thúc, một vị lão thần bước , giọng khàn khàn:

“Hoàng thượng, hạ thần lời.”

Hoàng thượng gật:

“Khanh cứ .”

Lão thần dập đầu:

“Dực Vương phận mập mờ. Quý phi năm xưa biếm lãnh cung, tin đồn sảy thai. Nay đột nhiên mang ngọc bội đến nhận , chẳng lẽ chỉ dựa mảnh ngọc vỡ mà tin ngay? Nếu kẻ giả mạo, há chẳng là trò cho thiên hạ?”

Cả triều rộ lên, kẻ hưởng ứng:

“Phải đó, hoàng thất quốc gia thể sơ suất.”

“Thần đồn, ngọc bội trong Tàng bảo các vốn thất lạc mấy năm, chắc miếng ngọc là thật?”

Tiếng bàn tán dồn dập, ánh mắt nghi ngờ hướng cả Thiên Khải.

Hoàng hậu rèm trướng, tay mân mê chén , khóe môi khẽ nhếch. Lời gièm pha vốn do bà và cha tung , nay lan khắp triều, như gió thêm dầu lửa.

Thiên Khải vẫn quỳ, lưng thẳng, đôi mắt sáng d.a.o động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/han-yen-tich/chuong-6-bong-cung-anh-phu.html.]

Hoàng thượng chau mày, ánh mắt thoáng lưỡng lự. Chính ông cũng hiểu, ngọc bội là chứng cứ, nhưng chỉ một mảnh vỡ, chẳng đủ niềm tin vững chắc bao lời công kích.

Lúc , Thái hoàng thái hậu chống gậy bước , giọng già nua nhưng đanh thép:

“Ngọc bội thể giả, nhưng cốt cách, khí phách con thì . Các ngươi xem, trong hoàng t.ử bao năm nay, ai khí tượng đường hoàng như Dực Vương? Có ai ánh mắt sáng rõ, lời lẽ vững vàng như nó?”

sang thẳng Hoàng thượng:

“Đại cục giang sơn thể dựa kẻ ốm yếu nhu nhược. Nếu hoàng gia dung nạp huyết mạch của chính , thì chẳng tự c.h.ặ.t đứt long mạch ?”

Cả triều im lặng.

Hoàng thượng thở dài, giọng nặng trĩu:

“Trẫm lời Thái hoàng thái hậu. Dực Vương, ngươi chứng minh chỉ dựa ngọc bội, mà bằng tài năng thực sự, để triều thần tâm phục.”

Thiên Khải cúi đầu, giọng trầm chắc:

“Thần nguyện lấy chính mà chứng minh.”

Ánh mắt như lưỡi kiếm, chiếu sáng khắp điện vàng. Trong bóng tối rèm, bàn tay Hoàng hậu siết c.h.ặ.t, móng tay bấm da thịt — tức giận, nhưng cũng thấy kẻ đối đầu quả thật dễ gạt bỏ.

_____

Sau buổi chầu, Thiên Khải lặng lẽ đến cung Thọ Ninh. Hương trầm nhè nhẹ, hành lang vắng bóng , chỉ mấy cung nữ già theo hầu.

Chàng quỳ xuống, dập đầu ba cái:

“Nhi thần tạ ơn Thái hoàng thái hậu che chở trong điện sáng nay.”

Thái hoàng thái hậu ghế gỗ lim, tay cầm chén , ánh mắt hiền từ nhưng thấu suốt. Bà khẽ , bảo Thiên Khải dậy:

“Con là huyết mạch hoàng gia, ai gia gì hơn ngoài việc sự thật.”

Thiên Khải ngẩng lên, thẳng đôi mắt phủ lớp sương mờ của tuổi tác, giọng trầm thấp:

tin tưởng nhi thần? Hoàng cung đầy rẫy sự dối trá, dám đặt niềm tin chỉ dựa một kẻ mới trở về?”

Thái hoàng thái hậu thật lâu, khẽ thở dài:

“Con giống mẫu phi của .”

“Giống… mẫu phi?” – Thiên Khải khẽ giật .

Bà gật đầu, ánh mắt xa xăm:

“Năm xưa, trong phi tần của Hoàng thượng, chỉ Quý phi là ưng mắt . Nàng hiền từ, lễ phép, tranh giành quyền sủng. Khi bệnh, kẻ khác đều mang tới nhân sâm quý hiếm, vàng bạc châu báu, hoặc những lời thăm hỏi sáo rỗng. Chỉ nàng, ngày đêm túc trực bên giường, tự tay sắc t.h.u.ố.c, chườm khăn. Đôi mắt nàng khi , trong trẻo, dịu dàng… cũng chính là ánh mắt thấy khuôn mặt con hôm nay.”

Thiên Khải lặng , bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo. Trái tim dâng lên một ngọn lửa ấm áp — như nối liền với bóng hình mẫu từng gặp gỡ từ khi chào đời.

Thái hoàng thái hậu đặt chén xuống, giọng nghiêm mà dịu:

“Con là m.á.u mủ của nàng. Năm xưa ai gia dù Quý phi oan nhưng lực bất tòng tâm. Hy vọng con, Quý phi sẽ nhắm mắt an nghỉ.”

Bà đưa mắt ngoài cửa sổ, nơi cây đào cuối thu trút gần hết lá:

“Đường con , chẳng hề dễ dàng. chỉ cần nhớ, con hề đơn độc.”

Thiên Khải cúi đầu thật sâu, giọng run lên:

“Nhi thần xin ghi tạc trong tim.”

Khoảnh khắc , thấy rõ — ngoài hận thù và mưu kế, còn tình thương chân thành giữ bước tiếp con đường đầy rẫy chông gai .

Loading...