Vì một chút mong đợi ngọt ngào , bà tình nguyện gắng gượng với căn bệnh hung tý .
Khám xong, rời khỏi nhà bà.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một quả trứng gà đập thẳng trán .
Lòng đỏ trào , bốc lên mùi tanh khó ngửi.
Ta ngẩng đầu , nhận đó là phụ của một cô nương từng giúp Vạn Tế Đường.
Cô nương qua tuổi cập kê ông hứa gả cho một tên đồ tể ngoài bốn mươi.
Nghe nàng đưa , ông gào lên rằng nàng ngu dốt như , nhất định chẳng nên trò trống gì. Đợi đến khi Vạn Tế Đường đuổi , ông vẫn sẽ đem nàng gả .
Lời truyền đến tai cô nương, dọa nàng học đến gần như phát cuồng, mấy mệt lả mà ngất xỉu.
Bất đắc dĩ, lặng lẽ với nàng rằng, dù thiên tư đủ, nếu rơi cảnh ngộ như nàng, Vạn Tế Đường tự cách âm thầm đưa các nàng rời khỏi kinh thành.
Nàng quả thực là hợp học y.
Vì thế ngay từ đầu tháng , nàng hạ quyết tâm, mang theo chút lộ phí của , chuyên trách đưa xuống phương Nam.
Phụ nàng tìm thấy , buộc trả sính lễ, vì thế ôm hận với .
Lần xông pha đầu, nhân lúc lòng trắng trứng che mờ tầm mắt , ông nhổ mạnh một bãi nước bọt mặt .
Đám đông như bầy cừu tìm con đầu đàn, nhao nhao bắt chước, nhặt những lá rau thối đất ném về phía .
Bà lão trong nhà bỗng lảo đảo chạy , như gà bảo vệ con, giơ hai tay lên, cố lấy che cho .
Dù bà còng xuống chỉ chạm tới n.g.ự.c .
Ta kinh hãi, sợ cảnh tượng mắt kích thích bệnh tình của bà, vội vàng đỡ bà nhà.
Bà chịu.
Đôi mắt khô đục còn chảy nổi nước mắt, chỉ nơi khóe mắt đọng chút ẩm ướt.
Bà dùng hết sức hét về phía đám đông:
“Hàn Hà là ! Vạn Tế Đường đều là !”
“Không ai quản , khổ cả đời , là Hàn Hà và Vạn Tế Đường cho chút ngọt ngào…”
“Các ngươi gì ? Đây là cái gì ?”
“Đây là cái thế đạo gì !”
Ta ôm c.h.ặ.t bà lòng, đầu tiên trong tim nảy sinh d.a.o động.
Có lẽ thật sự nên rời khỏi Vạn Tế Đường, nên để những chuyện dơ bẩn ảnh hưởng đến nhiều trong đường hơn nữa.
Trong đó vất vả lắm mới xuất sư, cũng đang liều mạng vì tương lai.
Trên đời , cần Vạn Tế Đường nhất định nhiều hơn cần nhiều.
Đám đông từ lúc nào tản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/han-ha/8.html.]
Tình Hà và Vọng Tụ xuất hiện mắt .
Còn vài bách tính từng chữa trị.
Ta nhớ họ, ai là kẻ cô cô thế.
Có lẽ trông lúc thật sự t.h.ả.m hại, đến Tình Hà vốn luôn bộc trực cũng đỏ hoe mắt.
Ta để mặc họ đưa về đường, dọn dẹp sạch sẽ xong, một gặp chủ sự.
Ta xin từ chức, nguyện rời khỏi Vạn Tế Đường.
Bà lên tiếng, chỉ bước tới phủi mái tóc , gỡ xuống nửa mảnh lá rau còn sót sạch.
Cảm xúc dồn nén bấy lâu theo nửa mảnh lá rau rơi xuống, chẳng hiểu bỗng chốc bùng phát.
Ta cố nén tiếng, chỉ cúi đầu rơi lệ.
Chủ sự dường như do dự một chút, vẫn đưa tay ôm lòng.
Cuối cùng kìm mà bật thành tiếng.
Bà vỗ lưng , kiên nhẫn chờ xong :
“Những hộ gia đình ngươi phụ trách khám chữa, ngươi cần quản nữa, sẽ tìm tiếp nhận, nhất định sắp xếp thỏa cho ngươi, cứ yên tâm.”
“Khoảng thời gian ngươi tạm thời đừng ngoài, an tâm ở trong đường, nghỉ ngơi một chút cũng , việc khác gì đó cũng , tùy ngươi.”
“Hàn Hà, chúng y giả, khám bệnh chỉ trị ngọn, mà còn trị gốc.”
“Có những vết lở thối đào thật sâu, mới thể đào sạch.”
“Ngươi cứ chờ.”
Ta mơ hồ trở về phòng , ngủ ngày ngủ đêm phân biệt suốt mấy ngày liền.
Dưỡng đủ tinh thần xong, lâu giường.
Suy nghĩ mấy canh giờ, vẫn cảm thấy nhất định rời .
Đang thu xếp hành lý, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng đẩy bật .
Tình Hà lao tới ôm chầm lấy :
“Hàn Hà! Ngươi ! Chúng !
“Thái t.ử giáng chức !”
10
Tích trữ muối lậu, bán quan buôn tước, thiên vị trái pháp luật, coi mạng như cỏ rác…
Hết bản tấu chương đến bản tấu chương khác vạch tội Thái t.ử như tuyết rơi dồn dập đổ xuống ngự án của hoàng thượng.
Mà nguồn cơn của làn sóng chấn động triều dã , bắt đầu từ cổng một biệt viện của Thái t.ử, nơi chỉ trong một đêm bỗng xuất hiện mấy chục t.h.i t.h.ể thiếu nữ tuổi xuân.
Có t.h.i t.h.ể chỉ còn trơ bộ xương trắng âm u, t.h.i t.h.ể mới đến mức khiến rợn .