HÀN HÀ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:33:20
Lượt xem: 621

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy hồi lâu đáp, càng lộ vẻ hứng thú:

 

“Thêm nữa, cũng vì chuyện trường ngựa, Tôn gia vẫn thường xuyên tới gây khó dễ cho ngươi.”

 

“Nữ t.ử mà tiểu t.ử họ Tôn một lòng ái mộ chỉ hướng về phía . Nếu ngươi chịu ở bên , thể ban cho ngươi thêm một ân điển.”

 

“Ta sẽ khiến Tôn gia bò rạp như ch.ó chân ngươi. Trước ngươi chịu bao nhiêu nh.ụ.c m.ạ từ họ, thể để ngươi trả gấp bội, thế nào?”

 

Giọng trầm thấp, như ác linh trong truyền thuyết chuyên dụ sa ngã.

 

5

 

Đáng tiếc sớm hạ quyết tâm, sẽ chấp niệm bất kỳ ân oán ngoài nào. 

 

Mục tiêu của kiên định và duy nhất.

 

“Thái t.ử điện hạ, xin thứ cho dân nữ vẫn từ chối.”

 

Cuối cùng sắc mặt trầm xuống:

 

“Ngươi sợ g.i.ế.c ngươi ngay tại đây ?”

 

Ta bình thản đáp:

 

“Danh tiếng của truyền đến tai điện hạ, thì trong dân gian tất nhiên còn lan rộng hơn.

 

“Nếu c.h.ế.t ở đây, hoặc cứ thế biến mất, e rằng quan phủ tra xét tường tận cũng khó.

 

“Điện hạ đang bận lo chẩn tai phát cháo, dân nữ dám gây thêm phiền phức cho điện hạ.”

 

Ta đang đ.á.n.h cược.

 

Vị Thái t.ử vốn chỉ quen lui tới chốn thanh sắc khuyển mã, vì đột nhiên coi trọng thanh danh dân gian mà đây từng để ý? 

 

thà mạo hiểm nguy cơ nhiễm dịch bệnh, cũng nhất định đích xuống phố xá lộ diện, để tất cả rằng chính Thái t.ử đang ở đây phát cháo cho bá tánh?

 

Ta thể bí mật chốn triều đình, nhưng hiểu rằng sự việc khác thường tất điều quái lạ.

 

Ắt hẳn gặp rắc rối nào đó, buộc mà tranh thủ những con bài khác .

 

Quả nhiên, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, nhưng cuối cùng vẫn phất tay áo.

 

Ta cảm nhận áp lực phía lưng biến mất.

 

Trước khi rời , đầu với một câu:

 

“Ngươi sẽ đến bên cạnh .”

 

Sau nhiều nỗ lực, dịch bệnh trong dân gian cuối cùng cũng khống chế phần nào.

 

Việc qua , thể trở về những ngày ở Vạn Tế Đường học tập từng bước một như .

 

Trong đợt dịch , sự dốc lòng dốc sức của , đều tận mắt chứng kiến. Ta dần dần thể tự đảm đương một phía.

 

Một ngày nọ, đang phơi d.ư.ợ.c liệu trong hậu viện.

 

Tình Hà thần thần bí bí bước , phía bệnh nhân, bảo khám.

 

Ta nghi ngờ gì, thu dọn gọn gàng mang hòm t.h.u.ố.c .

 

Không ngờ đến là Tôn Gia Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/han-ha/5.html.]

 

Ta vốn chẳng còn để tâm đến , nhưng lúc cũng khỏi sững .

 

Vị thám hoa lang phong lưu tuấn tú năm xưa, nay sắc mặt trắng bệch, quầng thâm mắt nặng nề. 

 

Cả toát vẻ sa sút, nào còn phong thái tiêu sái ngoái khuynh đảo ngày .

 

Tình Hà nháy mắt với , liền hiểu, nha đầu nhân cơ hội xả giận.

 

Ta thầm thở dài, nhiều, đặt hòm t.h.u.ố.c xuống bắt đầu bắt mạch hỏi bệnh.

 

Tôn Gia Ngọc đột nhiên :

 

“Ta… nhớ cô. Cô là cô nương hôm đó ở trường ngựa cứu , tự thương. Quả thật tâm thiện.”

 

Nghe buồn nôn một trận.

 

Tình Hà tức tối :

 

“Vị công t.ử cũng nên , nàng vẫn luôn mẫu ngài nh.ụ.c m.ạ quấy rối. Nay công t.ử tới đây, mẫu một lời xin ?”

 

Tôn Gia Ngọc lắp bắp:

 

“Ta chuyện liên quan đến cô nương… chỉ là gia mẫu từ nhỏ cùng nương tựa lẫn , hành sự vội vàng cũng là vì một lòng nghĩ cho , nỡ trách cứ.”

 

Ta gì.

 

Không ai hiểu rõ hơn việc Tôn mẫu đối với nhi t.ử ngoan ngoãn lời đến mức nào. 

 

Chỉ cần Tôn Gia Ngọc một tiếng , lão nương của dám trái ý? Chỉ e trong lòng tự cũng oán khí mà thôi.

 

Ta kiểm tra vết thương của , rõ ràng là dùng t.h.u.ố.c đàng hoàng còn lao lực quá độ. 

 

Nếu điều trị cẩn thận, e rằng sẽ ảnh hưởng đến bộ kinh mạch nửa .

 

Ta tính toán liệu trình và d.ư.ợ.c liệu, báo tiền khám.

 

Không ngờ Tôn Gia Ngọc lập tức biến sắc, bật dậy, đỏ mặt quát hỏi:

 

“Người đều Vạn Tế Đường là nơi cứu đời cứu dân, cũng đến tiền khám những thứ tục vật như !

 

“Ta vốn nghĩ cô tâm thiện, kết giao cũng tệ, nào ngờ cô ngoài mặt một đằng trong một nẻo, e rằng hôm đó cứu cũng là mục đích khác!”

 

Nghe gần như tức đến nổ tung.

 

Có lẽ đến Vạn Tế Đường, chữa bệnh là giả, nhận Tề Thanh Hàm trong lòng, tìm một kẻ dự phòng mới là thật!

 

6

 

Ta , :

 

“Vạn Tế Đường khám chữa miễn phí cho dân nghèo là thật, nhưng công t.ử hiển nhiên vẫn đến mức , vì yêu cầu miễn tiền khám cho ?”

 

“Công t.ử đừng nhà nghèo. Tình hình trong các ngõ ngách phố phường, Vạn Tế Đường chúng đều nắm rõ. Khi dịch bệnh hoành hành, công t.ử vẫn còn tài lực mua trâm bộ diêu tặng cô nương, mới qua bao lâu, đến chỗ chúng tiền ?”

 

Cuối cùng, Tôn Gia Ngọc vẫn trả tiền.

 

Người sách từng nho nhã lễ độ cũng cuộc sống đè nát chút thể diện cuối cùng, c.h.ử.i rủa bước khỏi cổng Vạn Tế Đường.

 

Tình Hà với , từ náo loạn ở lều phát cháo, vì tỏ chí khí, nhất quyết từ chức ở tiệm bạc, nhưng mãi tìm việc khác thích hợp.

 

“Bộ y phục sợ là chút thể diện cuối cùng . Ngay cả mấy hôm mẫu mắc dịch bệnh cũng chẳng thấy nỡ đem quần áo trang sức cầm. Cứ cách vài ngày mặc bộ đó cổng tướng phủ lượn lờ.”

Loading...