HÀN HÀ - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:32:33
Lượt xem: 778
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cứu giúp nhiều sinh mệnh đang giãy giụa trong khổ nạn hơn nữa.
Dẫu chỉ còn một tia hy vọng, cũng giúp họ từng chút một gỡ rối, đem nó phơi bày ánh mặt trời.
Ta nghĩ, đó cũng là lời đáp trả nhất cho những khổ nạn từng chịu ở kiếp .
Trên đường đến Vạn Tế Đường, ghé qua hiệu cầm đồ, đem vài món trang sức cầm lấy tiền mặt.
Đi ngang qua một tiệm bạc, thấy Tề Thanh Hàm đang chỉ mặt tiền , với Tôn Gia Ngọc bên cạnh:
“Tiệm là một trong những món hồi môn mẫu chuẩn cho .
“Gia Ngọc ca ca, nay tay e khó mà hồi phục, chi bằng đến đây gảy bàn tính ? Ta sẽ bảo chưởng quầy sắp xếp cho một ghi sổ, như sẽ khiến tay chịu quá nhiều gánh nặng.”
Nghe , nhịn khẽ bật .
Theo quy chế triều , thám hoa lang ít nhất cũng thể một chức Hàn Lâm biên tu chính thất phẩm.
Một tiểu thư tướng phủ báo ân, vô cách.
Nàng để Tôn Gia Ngọc việc gảy bàn tính?
Chẳng qua chỉ dùng cái giá thấp nhất, để đời nàng kẻ vong ân bội nghĩa mà thôi.
Tôn Gia Ngọc một ngày gác tính sổ, đời liền một ngày khen Tề đại tiểu thư hiểu lý ơn.
Cũng như kiếp Tôn Gia Ngọc chọn cưới .
Là dâng lên chân kim bạch ngân, nuôi một thê t.ử thể bước chân khỏi cửa trong nhà?
Lời lãi thiệt hơn, rõ ràng lắm.
Nghĩ , thật đúng là mệnh cách hợp với việc gảy bàn tính.
Sự qua loa của Tề Thanh Hàm đối với Tôn Gia Ngọc lộ rõ mặt.
Chỉ tên si tình ngốc nghếch vẫn hề :
“Không ! Thanh Hàm, thể ở chốn thị tứ mất mặt nàng?
“Nàng yên tâm, là thám hoa do bệ hạ khâm điểm, nhất định sẽ dựa thực lực của khiến nàng sống những ngày tháng !”
Trên mặt Tề Thanh Hàm lộ vẻ mất kiên nhẫn, nhận .
Với cách xử sự một mực thẳng đuột , nếu dung mạo xuất chúng, danh hiệu thám hoa lang chắc đến lượt .
Trong cảnh , còn dựa bản tìm một việc , chỉ e khó càng thêm khó.
Vạn Tế Đường lo ăn ở, nhưng tuyệt nơi thể ăn .
Học đồ một khi cho là thiên phú với nghề , sẽ lưu tình mà mời rời .
Phàm là học đồ Vạn Tế Đường, mỗi ngày theo sư phụ học ít nhất sáu canh giờ.
Trời sáng dậy học thuộc sách.
Ăn qua loa bữa sáng xong, theo phu t.ử thành công khóa.
Khi thì học nhận d.ư.ợ.c thảo, khi thì theo sư phụ ngoài khám bệnh.
Đông chạy tây , quần quật sớm hôm, thường bận đến mức chẳng kịp uống một ngụm nước.
Bởi Vạn Tế Đường cứu chữa bần dân thu chẩn kim là thiết luật, nên đến chữa bệnh, phần lớn thật sự là kẻ một xu dính túi.
Ở trong đường quán kiếm chẳng bao nhiêu tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/han-ha/3.html.]
Phần lớn học đồ đều nhắm đến việc khi học thành sẽ xin rời , lấy phận đại phu bình thường mà mưu sinh.
Hoặc linh y lang bạt bốn phương, hoặc mở một y quán d.ư.ợ.c đường.
Còn những bằng lòng ở lâu dài, một giống như , trong lòng mang một chấp niệm tiện với ngoài.
Số khác thì vốn áo cơm vô ưu, chỉ thuần túy yêu thích y đạo.
Chẳng hạn như Tình Hà.
Nàng tự xưng đến từ thâm sơn, trời sinh giỏi nhận bách thảo.
Trong nhà cũng thiếu một sức lao động, nên chiều theo ý nàng, cho nàng thành, Vạn Tế Đường học sâu thêm.
Tình Hà theo sư phụ nhiều năm, nay phụ trách bộ việc thu mua d.ư.ợ.c liệu của Vạn Tế Đường.
Ngoài một bản lĩnh nhận hàng tinh tường, miệng lưỡi nàng cũng vô cùng lợi hại.
Một ngày nọ, Tôn mẫu ngóng tin tức của từ , còn chạy tới cổng Vạn Tế Đường, chống nạnh đó mà c.h.ử.i om sòm:
“Nha đầu tên Hàn Hà chỉ là đứa thuần ngựa, mùi phân ngựa! Để nó việc cứu , các ngươi thấy bẩn ?”
“Hôm nó thấy nhi t.ử nguy mà cứu! Là đồ lương tâm, nó thể chữa c.h.ế.t hết các ngươi đấy!”
4
Tình Hà đang cùng phơi t.h.u.ố.c, thấy động tĩnh liền xắn tay áo xông ngoài:
“Ôi chao, đây chẳng là mẫu của vị thám hoa lang lừng danh đó ! Nhi t.ử bà tài cao tám đấu, mẫu thô bỉ thế ? Chẳng mất mặt nhi t.ử bà lắm !”
“Mấy ngày nay bận ở nhà dạy dỗ tức phụ tương lai ? Suốt ngày rêu rao rằng khi nhi t.ử bà cứu, đụng chạm thể nên còn trong sạch nữa, sống là Tôn gia, c.h.ế.t là ma Tôn gia, còn sinh con cho các , ít nhất ba đứa cơ đấy!”
“Sao thế, tức phụ tương lai chạy mất ? Hôm nay rảnh rỗi đổi chỗ quậy phá ? Cũng xem đây là nơi nào!”
Tình Hà , vung tay một cái.
Mấy tiểu d.ư.ợ.c đồng lập tức cầm chổi chạy , đuổi Tôn mẫu khỏi phạm vi cửa Vạn Tế Đường ba trượng.
Nàng đắc ý . Ta cung kính rót cho nàng một chén dâng lên, quên khen một câu:
“Quả là ngươi, lưỡi bén, tin tức còn bén hơn.”
Nàng uống cạn một , :
“Tôn mẫu giày vò đến mức Tề gia đại tiểu thư cũng chẳng bước chân tới cửa nữa. Nhi t.ử bà ở nhà trách móc, bà nỡ trút giận lên cục thịt trong tim , nghĩ nghĩ cũng chỉ ngươi, quả hồng mềm dính dáng, là dễ bóp nhất.
“Sau bà còn dám tới, vẫn cứ mắng tiếp. Nếu ở đây, ngươi bảo hai tiểu đồng đuổi thẳng , chúng sợ bà !”
Ta gật đầu.
Hai đời nay, đây là đầu tiên chống lưng cho , trong lòng bỗng nghẹn .
“ Hàn Hà, ngươi hối hận ?”
“Hối hận điều gì?”
“Hối hận hôm cứu thám hoa lang đó! Nếu cứu là ngươi, giờ ngươi cũng là quan phu nhân !”
Ta đáp:
“Người chí riêng, vây hãm nơi nội trạch từng là điều mong .”
“Việc đang lúc , mới là điều khiến tương lai của còn hối hận.”
Thời tiết dần oi bức.
Sau vài trận mưa lớn, vùng ngoại ô kinh thành bùng phát dịch bệnh, dần lan trong thành.