5
Phong cảnh Đông Hồ , từ xa thấy hoa phường của Tạ gia, Tạ Minh Thâm một nơi đầu thuyền, mày kiếm nhíu c.h.ặ.t. Người từng phong thái như lan như ngọc, ung dung bình thản, nay mặt cũng lộ vài phần nôn nóng.
Ta một lúc, khi ánh mắt quét tới liền xoay tránh .
“Tiểu thư, mời bên .” Tiếng tiểu tư bên cạnh vang lên, dẫn sương phòng.
Ta khỏi thêm vài , khẽ : “Dung mạo ngươi bình thường, giọng trong trẻo như .”
Trong lòng sớm suy đoán, nên khi bước hoa sảnh, kéo mạnh qua, ép rèm mà dây dưa, chỉ theo bản năng đối diện đôi mắt mang ý của .
Ta xưa nay nỡ tàn nhẫn với , lúc chỉ đưa tay chạm lên gò má dịch dung của , khẽ hỏi: “Tiêu công t.ử hôm nay diễn trò gì đây?”
“Suỵt.” Đầu ngón tay đặt lên môi , cả áp sát, hung hăng chiếm lấy môi , trong giọng còn mang vị chua: “Nàng hề nhớ ? Vừa còn nam nhân khác đến xuất thần.”
Ta mặc hồ nháo, một phen môi răng quấn quýt, thở rối loạn, kéo theo cành hoa ngoài rèm khẽ rung.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
lúc , giọng Tạ Minh Thâm vang lên, bên cạnh còn tiếng lẩm bẩm của Thập Lục: “Công t.ử, ngài nhầm ? Người bên thấy Tống tiểu thư.”
“Chính là Hàm Chương, mỗi nàng giận đều như , luôn để tìm nàng dỗ dành mới chịu.”
“Còn giận dỗi gì nữa… thấy Tống tiểu thư giờ căn bản còn ý với ngài.” Thập Lục hôm qua đ.á.n.h ở nhà , hôm nay nhắc đến là bất mãn.
Chỉ cách một tấm rèm, thấy bước chân Tạ Minh Thâm dừng . Hắn im lặng hồi lâu : “Không thể nào, Hàm Chương yêu bao năm, nàng thể rời . Năm đó tiễn nàng rời Giang Quận, nàng từng ngoài gả cho ai. Ngoài , nàng còn thể chọn ai?”
Lần , giọng Tạ Minh Thâm thêm vài phần chắc chắn.
khiến tim đập như trống dồn, quả nhiên ngay giây , cành hoa rung động, đang đè bắt đầu yên phận.
Ta đôi mày nhíu c.h.ặ.t của Tiêu Tự, lời của Tạ Minh Thâm khiến ghen dữ dội.
Chỉ là động tĩnh bên ngày càng lớn, cuối cùng kinh động đến Tạ Minh Thâm bên ngoài.
“Ai ở đó?” Giọng cảnh giác của vang lên, ngay đó rèm kéo mạnh.
phía rèm chỉ là trống rỗng, gió nhẹ lay động, chậu lan lười biếng khẽ rung lá, trong khí còn vương chút ấm áp mơ hồ.
6
Tạ Minh Thâm khẽ nhíu mày, Thập Lục bên cạnh lên tiếng: “Chủ t.ử, đừng đa nghi nữa, bây giờ vẫn nên nghĩ cách giữ thể diện , của Tống gia đến giờ còn tới dự yến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ham-chuong/3.html.]
Thập Lục từ nhỏ lớn lên cùng Tạ Minh Thâm, lời chẳng bao giờ dễ , nhưng luôn đ.á.n.h trúng điều để tâm nhất.
Sắc mặt Tạ Minh Thâm mắt thường cũng thấy u ám , hàng mày dài nhíu c.h.ặ.t, đúng lúc , tiếng tiểu tư thông báo vang lên.
“Vừa thấy lão gia và phu nhân Tống gia lên thuyền, Tống cô nương thì thấy, nhưng e là cũng xa.”
Chỉ trong khoảnh khắc, Tạ Minh Thâm liền giãn mày, trở về dáng vẻ công t.ử thanh phong minh nguyệt.
“Ban nãy nhầm, đó quả thật là Hàm Chương.” Hắn mỉm , còn Thập Lục thì im lặng, hôm qua đ.á.n.h một trận ở Tống gia, thật sự lạc quan nổi với đoạn nhân duyên .
Tạ Minh Thâm chẳng để tâm, thần sắc thư thái mà rời .
Để ôm trong lòng, trốn khóm lan bên cửa sổ, tim đập như trống.
Nhận sự căng thẳng của , đang khống chế khẽ , thở ấm nóng phả lên cổ, khiến lạnh sống lưng.
Hắn : “Sao , sợ tiểu tâm can của nàng phát hiện chuyện chúng tư tình đến thế ?”
Trong lời chua xót che giấu, Tiêu Tự vốn là cường thế, khi danh phận, luôn bày dáng chính cung mà cảnh cáo, xua đuổi Đường Việt và Tiết Kiều.
Ba tháng , đồng ý đưa về Giang Quận bái kiến cha .
Cả càng đắc ý, chỉ quản hai , nay còn quản luôn cả .
Mà sợ , lúc , lớp dịch dung mặt Tiêu Tự biến mất, gương mặt —tuấn mỹ phong thần, khi mang giận dữ, giữa mày mắt càng thêm phần phong vận.
Mỗi khi mang oán ý như , đến khi kịp nhận , thường chủ động hôn lên .
Tiêu Tự cúi mắt bàn tay nâng trong lòng, đó còn vương dấu hôn ướt át, tuy vẫn hừ lạnh một tiếng, nhưng giận dữ mặt tan quá nửa, chỉ cố giữ thể diện chờ dỗ dành.
Ta dĩ nhiên cho bậc thang, chủ động tựa lòng , giọng mềm xuống: “Ca ca.”
Hắn chịu nổi nhất là khi gọi như , ánh mắt lập tức dịu , vòng tay ôm cũng siết c.h.ặ.t hơn.
Ta liền thừa thắng xông lên, : “Chàng mà, trở về đề cập chuyện từ hôn với , là tự mê tỉnh.”
Lại một tiếng hừ lạnh, nhưng cơn giận hướng về Tạ Minh Thâm, giọng Tiêu Tự hạ thấp: “Chuyện của nàng, là tiểu t.ử vô sỉ mà dây dưa với nàng.”
Nói , bàn tay ấm áp vuốt qua má , Tiêu Tự nhẹ nhàng vén lọn tóc rối tai, giọng ôn nhu: “Đừng sợ, Tiểu Hàm Chương, ca ca sẽ nàng trút giận, chỉ là… ngoài vẫn còn lũ ong bướm điều lao tới, nàng cũng nên cho ca ca một lời giải thích.”
Nghe , tim khẽ giật, chỉ đành vội chuyển đề tài.