HÀM CHƯƠNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-30 23:19:50
Lượt xem: 81

Thuở thiếu thời, Tạ Minh Thâm ghét nhất việc cứ lẽo đẽo theo .

 

Hắn thường với : “Hàm Chương, nàng cứ bám lấy , lấy hôn ước mà vin , chẳng qua là vì nàng từng gặp nam nhân hơn mà thôi.”

 

Thế , đuổi khỏi Giang Quận.

 

Ba năm về.

 

Đến ngày du ngoạn trở .

 

Tạ Minh Thâm trở nên trầm hơn nhiều, cũng hiểu cái của .

 

Trong ánh mắt , thêm vài phần thâm tình.

 

Khi bốn mắt giao , với : “Hàm Chương, đến cưới nàng.”

 

, theo lời dặn năm xưa của .

 

Không chỉ gặp nam nhân hơn, mà còn gặp tới ba , nợ tình chồng chất.

 

, đối diện với thâm tình của Tạ Minh Thâm lúc , chỉ lạnh lùng cự tuyệt.

 

Ta : “Tạ Minh Thâm, thế gian ngoài quả thực .”

 

“Cho nên, đến để từ hôn.”

 

1

 

Dẫu là đầu xuân, sương tuyết giữa đất trời vẫn tan hết.

 

Gió mờ mịt thổi qua, dẫu vẫn rõ thần sắc khựng mặt Tạ Minh Thâm.

 

Đối diện với , bao năm nay luôn ung dung tự tại.

 

Đến lúc xong lời , dường như thể tin nổi.

 

Lại khẽ hỏi thêm một : “Hàm Chương, nàng gì?”

 

Gió rối tung mái tóc , nam t.ử trong mắt xưa nay luôn cao lớn, chỉ thể ngước mà đuổi theo, giờ khắc trong mắt đầu lộ vẻ hoảng loạn.

 

Ta định thần , ghi nhớ dáng vẻ .

 

Ngọc trắng cũng tì vết, nghĩ, quyết định của quả nhiên sai.

 

Vì thế nhịn mà bật , : “Tạ công t.ử, từ hôn. Như ý ngươi mong, thấy thế gian hơn, cũng gặp nam t.ử hơn.”

 

Không chỉ một âm thầm bổ sung trong lòng, nhưng nghĩ đến mấy vị còn tranh thứ bậc danh phận, khỏi đau đầu.

 

Một câu “Tạ công t.ử”, từ đây vạch hố sâu ngăn cách giữa đôi —những kẻ từng là thanh mai trúc mã.

 

Tạ Minh Thâm lùi nửa bước, dường như điều gì, nhưng cuối cùng chỉ lạnh sắc mặt, gượng chống chút kiêu ngạo mà : “Năm đó là nàng nhất quyết đòi gả cho , hôm nay từ hôn, nhất nàng đừng hối hận.”

 

Dáng vẻ càng khí độ của trở nên nhỏ hẹp, hình ảnh trong lòng cũng càng thêm xí.

 

Ta khỏi thở dài trong lòng, nam nhân quả thật nên đem so sánh—càng so càng kém cỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ham-chuong/1.html.]

 

Chỉ là Tạ Minh Thâm rốt cuộc suy nghĩ trong lòng .

 

Sau khi về đến nhà, cha đều đang ở chính đường, mặt bày mấy cái rương khắc gia huy của Tạ thị.

 

Thấy trở về, mặt họ đầy vẻ khó xử.

 

“Đây là Tạ đại sai khiêng tới, chỉ là con giận dỗi , nên mang chút đồ đến dỗ con.” Cha , mày nhíu c.h.ặ.t như kẹp c.h.ế.t hai con ruồi, hỏi : “Hàm Chương, con rõ ràng với Tạ đại ?”

 

2

 

Trước , cha từng xem Tạ Minh Thâm là rể hiền, nhưng ba năm , để ép rời khỏi Giang Quận, dùng quyền thế của Tạ tộc gây áp lực lên cửa hàng nhà , khiến thể theo mà rời , xem cái gọi là thế giới hơn.

 

Khiến và cha sinh ly ba năm, nay nhắc đến , sắc mặt cha còn .

 

Mẹ đầy vẻ chán ghét: “Tạ gia vẻ, mang mấy thứ rách nát đến, tưởng Tống gia chúng hiếm lạ lắm ? Nếu sợ tiện nghi cho tiểu t.ử đó, cha con sớm lấy bạc ném mặt .”

 

Thấy hai kích động, vội tiến lên đỡ đang định dậy, tự tay rót đưa cho họ.

 

Sau đó những chiếc rương do Tạ Minh Thâm sai mang đến.

 

Mẹ là đồ rách, nhưng bên trong nào ngọc khí, trang sức, cổ vật, tranh chữ, thứ nào cũng tầm thường.

 

Ta suy đoán tâm tư hiện giờ của Tạ Minh Thâm, nghĩ đến đó nhịn bật .

 

Hắn đại khái là tin thật sự từ hôn.

 

Vẫn cho rằng chỉ đang giận dỗi .

 

Những chuyện như đây cũng từng .

 

Chỉ là , Tạ Minh Thâm nhiều lắm cũng chỉ sai mang đến chút bánh trái, đèn hoa linh tinh.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

luôn tin rằng thể rời khỏi .

 

Còn bày trận thế như , thật khiến khó đoán.

 

Ý nghĩ còn dứt, ngoài cửa tiếng động.

 

Là hộ vệ cận của Tạ Minh Thâm—Thập Lục. Khi nãy theo hộ tống suốt đường, về nhà, lén lút nấp mái hiên quan sát. Lúc thấy thấy lễ vật của Tạ Minh Thâm, mới thở phào, lớn tiếng : “Đại công t.ử , cô nương nay khác xưa, xứng đáng với những thứ .”

 

Hắn đến những kỳ ngộ gặp trong những năm du ngoạn bên ngoài, nay danh tiếng cũng vang xa.

 

Người ngoài gọi là “nữ Chu Lang của Giang Quận”.

 

Ý tâm tư thông tuệ, dung mạo cũng xuất chúng.

 

Có danh tiếng bên ngoài, nay trở về đãi ngộ cũng khác, ít tiểu thư quan gia xem thường , nay đều gửi thiệp mời du ngoạn; trong mắt Tạ gia, địa vị của cũng theo đó mà tăng cao.

 

Thấy mặt mấy phần vui vẻ, Thập Lục cũng chút sốt ruột, khi với , giọng điệu mang thêm vài phần răn dạy.

 

Hắn : “Tống cô nương, đại công t.ử coi trọng cô, nay sẵn lòng chiều theo tính tình của cô, nhưng cô thể mãi tùy hứng như , như thế .”

 

Nghe đến đây, trong lòng khỏi bất đắc dĩ.

 

Loading...