HẢI ĐƯỜNG QUY - 8
Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:02:56
Lượt xem: 1,710
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ, nàng đặt tay lên vai :
“Thấy tòa Cửu Lâm tháp ?”
“Vâng.”
“Nó xây mấy trăm năm, nhưng phá… chỉ một ngày là xong. Ngươi dãy núi phía — sừng sững bất động, quanh năm xanh . Muốn khen… khen như thế.”
Ta nửa hiểu nửa :
“Vậy… là nữ nhân như núi.”
“Thô tục.” — nàng cau mày nữ quan — “Đến lúc mời phu t.ử dạy dỗ nó .”
—
Năm sáu tuổi, mẫu bệnh nặng, liệt giường.
Trưởng công chúa mời vô danh y, nhưng mẫu vẫn qua đời.
Sau đó, phụ nạp thêm bốn năm vài phần giống mẫu phủ.
Ông lập chính thất mới, chỉ nạp .
Triều thần đều khen ông tình sâu nghĩa trọng.
trong phủ, con cái của thất lượt đời.
Cộng thêm việc “mù”, phụ chỉ sai đến thăm, chính ít khi tới viện của .
Ông , thấy … sẽ nhớ đến mẫu , chi bằng gặp.
Đoan Dương trưởng công chúa… coi như trân bảo.
Luôn sai đón dự yến tiệc lớn nhỏ.
17
Cho đến một dự cung yến.
Trong yến tiệc, tiếng tơ trúc quá mức buồn tẻ, liền lén ngoài, định tìm Cửu công chúa chơi.
Không ngờ thấy trong noãn các, Thừa tướng và Hoàng hậu ôm lấy .
Son môi môi Hoàng hậu nhòe.
Thừa tướng cũng y quan xộc xệch.
Một là mẫu nghi thiên hạ, một là quyền thần đầu trăm quan.
Khi còn nhỏ, hiểu rõ trong các rốt cuộc xảy chuyện gì.
Chỉ , khi họ thấy , sắc mặt vô cùng khó coi.
Trong lòng bỗng một thanh âm mơ hồ nhắc nhở —
Lúc … nên hành lễ vấn an.
Ta giữ vẻ bình thản, rời .
Gương mặt đờ đẫn, xuyên qua hành lang, hướng về nơi tổ chức cung yến.
Cho đến khi phía đuổi theo.
Đám như hung thần ác sát chặn .
Người đầu là một cô cô bên cạnh Hoàng hậu, rằng Hoàng hậu nương nương mời đến noãn các.
Ta vốn định theo bà .
một nữ t.ử y phục hoa lệ, phong thái phong lưu chắn mặt .
Chính là Đoan Dương trưởng công chúa.
Tuy nàng tận mắt thấy, nhưng trận thế , cũng đoán chuyện .
“Đứa nhỏ mấy hôm thương ở mắt, thể thấy. Chỉ là một kẻ mù thôi, Hoàng hậu nương nương còn giữ buông ?”
Vị cô cô phần do dự.
Trưởng công chúa cúi xuống mắt .
“Nào, cho bổn cung , ngươi thấy gì?”
Nàng khẽ chớp mắt với .
Đối diện ánh mắt , sững , dối đầu tiên trong đời:
“Ta… thấy.”
Người của Hoàng hậu bán tín bán nghi, nhưng vì trưởng công chúa ở đó, cũng dám lớn chuyện.
Có lẽ trận đối đầu , trưởng công chúa và Hoàng hậu đều ngầm hiểu.
chỉ mù thật lâu dài, mới thể giữ tính mạng.
Về , thái y trong cung đến chẩn bệnh, xác nhận thật sự “mù”.
Vị lúc mới yên tâm.
Đoan Dương trưởng công chúa từng trong cơn say hỏi :
“A Chi… oán ? Rõ ràng một đôi mắt như , che phủ bụi trần, thể như những nữ t.ử bình thường.”
Nàng là một nữ nhân rực rỡ như hoa gấm.
mỗi say rượu… luôn mang theo nỗi buồn khó .
Nếu trưởng công chúa, thể giữ mạng sống.
Phủ Trung thừa nhỏ bé, quy củ khắp nơi.
Còn phủ công chúa rộng lớn… nơi nào cũng thể tùy ý.
Trưởng công chúa sợ buồn chán, nên thường sai đón đến phủ.
Nói là dạy dỗ, kỳ thực nàng cũng chẳng dạy điều gì theo lễ nghi.
Nàng tự dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Nói rằng những điều “tam tòng tứ đức” trong ‘Nữ giới’ đều là lời vô nghĩa — thích thì đoạt lấy, nếu đoạt … thì hãy ở nơi cao hơn.
Sau đó, từng hỏi nàng một câu đại nghịch bất đạo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hai-duong-quy/8.html.]
“Vậy trưởng công chúa… ý hỏi đỉnh thiên hạ ?”
Nàng im lặng, hồi lâu, mới chậm rãi :
“Nếu còn sống… sẽ tranh. Còn hiện tại… như cũng đủ .”
Ta mãi quên ánh mắt khi của nàng — thê lương mà bi thương.
—
Đoan Dương trưởng công chúa ngày ngày chìm trong thanh sắc.
vì … dựng nên một thanh danh vô cùng .
Người đời đều , Bùi gia nữ —
Tính tình hiền thục, ôn nhu đoan chính, thi thư lễ nghi, gì thông.
Dẫu mù lòa, nhưng phụ là Ngự sử trung thừa, trưởng công chúa ưu ái.
Danh tiếng vang dội.
Sau khi cập kê, đến cầu nhiều.
Trưởng công chúa bảo cứ từ từ lựa chọn.
“Nếu thật sự … thì lập phủ, tuyển một ở rể.”
Ta đối với tình ái nam nữ, khai trí quá sớm, nên ngược chẳng mấy hứng thú.
Cho đến khi… gặp Tạ T.ử Việt.
Rồi trong vô tình… đem lòng thích Tạ Quân.
18
Đất Tập Châu, phong cảnh hữu tình.
Nghe , thuở nhỏ Tạ Quân lớn lên ở nơi .
Đây là tháng thứ tư chúng đến chốn .
Dưới mái hiên, tiếng mưa rơi lách tách.
Trong sân trồng đầy hải đường.
Gió thổi qua, hoa rơi hòa cùng tiếng mưa, xào xạc rơi xuống, êm tai.
Tạ Quân , thấy y phục thường thêu hoa hải đường, đoán rằng hẳn yêu sắc hoa hải đường trong đêm xuân.
Trong tiểu đình giữa sân, Tạ Quân đang vẽ một bức tranh.
Trong đôi mắt trong trẻo … tràn đầy nhu tình.
Ta bước tới, dường như .
Đến khi tiếng bước chân, luống cuống đổ nghiên mực, sợ bẩn tranh, vội đưa tay cứu, thấy đến gần, liền chẳng màng bức họa nữa —
Tùy tay lấy sách che , đỡ xuống.
Một phen động tác rối ren, còn tự va góc bàn Bát Tiên, khẽ rên một tiếng.
Ta giả vờ :
“Phu quân đang gì?”
Hắn hạ mắt:
“Đang… phê chú công văn.”
“Công văn .”
Ta quấn lấy :
“Công văn gì ? Tạ lang cho .”
Tạ Quân dường như ngờ cố chấp như .
Trên mặt hiện rõ vẻ lúng túng, hồi lâu mới miễn cưỡng dời quyển sách .
Bên … là bức họa.
Nét b.út tinh tế, trong tranh — rõ ràng chính là .
Hắn khẽ :
“Vẽ , vốn định luyện thêm, mới đưa nàng xem.”
Bốn tháng , Tạ Quân điều đến Tập Châu, nhậm chức Tri châu.
Chúng rời xa kinh thành, cũng rời xa những ân oán thị phi.
đón thêm… ít “phiền toái”.
Khi thì Tạ Quân đồng liêu chèn ép, về nhà tìm an ủi, dỗ dành, hôn nhẹ, mới khiến nguôi ngoai.
Khi thì trêu chọc t.ửu lượng kém, nhất định kéo cùng uống rượu để luyện.
Thường thì say, say.
Hắn liền ôm c.h.ặ.t lấy buông:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Kim Chi ngoan, rượu uống thấy lạnh? Nàng ôm một chút… đừng buông, ?”
Thật là… ai biến phu quân đoan chính của thành bộ dạng mê thế ?
Ta còn đang trầm tư.
Bên tai vang lên giọng Tạ Quân:
“Cùng Kim Chi… hạ thưởng liên, thu thưởng cúc — điều mong, chỉ .”
Ta chút hiểu, đầu hỏi:
“Vậy còn xuân thì ?”
Hiện tại… chính là mùa xuân.
Ngay đó, bên eo truyền đến ấm nóng.
Tạ Quân vòng tay ôm lấy , cúi xuống hôn, giọng khàn khàn mơ hồ:
“Xuân … tâm nguyện toại thành.”
-HẾT-