Hắc Nguyệt Quang của Tổng Tài Bệnh Kiều trở về rồi - Chương 39: Em rất nhớ anh

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:31:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thì đó chính là dấu hiệu báo việc cô sẽ rời .

 

Sau , chỉ một , mỗi khi tỉnh giấc giữa đêm khuya ác mộng đ.á.n.h thức, Phó Lâm Xuyên đều hối hận. Nếu trong rơi xuống đó nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nếu dũng cảm đến .

 

Hoặc trong đêm mưa , nếu buông tay cô , để cô rời .

 

Liệu cô biến mất ?

 

Khi thấy phụ nữ gương mặt giống hệt Tiểu Khê xuất hiện, gần như phát điên. Anh bóp c.h.ặ.t cổ cô , g.i.ế.c c.h.ế.t cô nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t, ánh mắt của cô vẫn chỉ sợ hãi và xa lạ.

 

Ngay lúc đó, tỉnh táo nhận , cho dù g.i.ế.c cô , Tiểu Khê của cũng thể về.

 

Tiểu Khê của … vĩnh viễn cũng về nữa.

 

Cuối cùng cô vẫn bỏ , một ở nơi vực sâu địa ngục .

 

Anh mất kiểm soát, đập vỡ tất cả thứ trong tầm tay, quát bảo phụ nữ cút . Cô sợ hãi rời khỏi đó nhưng khi rõ ràng vẫn tràn ngập cam lòng và oán hận.

 

Đêm đó, tự nhốt trong căn phòng tối đen, nỗi sợ hãi nguyên thủy của cơ thể dần dần nhấn chìm nhưng vẫn thể che lấp cơn đau ở nơi sâu nhất .

 

Từ đó về , mỗi đêm, chỉ cần bắt đầu nhớ đến cô, liền tự nhốt trong gian tối tăm kín bưng.

 

Dần dần, còn sợ nữa, thậm chí còn chậm rãi yêu thích bóng đêm.

 

Bởi vì trong bóng tối, thể kiêng dè mà nhớ đến cô, nhớ cái ôm của cô, nhớ mùi hương của cô, nhớ nụ hôn của cô, nhớ lời cô từng với : “Phó Lâm Xuyên, dũng cảm.”

 

Từ khi cô bước cuộc đời , tất cả những điểm yếu của đều chữa lành từng chút một.

 

Không còn sợ độ cao, còn sợ bóng tối nhưng tất cả hội tụ thành một điểm yếu chí mạng duy nhất.

 

Sợ cô rời khỏi .

 

Ánh mắt Phó Lâm Xuyên dần trở nên u tối và sâu thẳm. Anh thẳng đôi mắt đầy trêu chọc , cuối cùng cũng kìm mà ôm chầm lấy cô giống như nắm lấy một bóng hình hư ảo suốt năm năm, rốt cuộc tại khoảnh khắc hóa thành thực thể.

 

Đường Tri Ức ôm c.h.ặ.t, sững .

 

Bàn tay đang kéo cà vạt của cũng vô thức buông lỏng, Phó Lâm Xuyên nhân cơ hội đó siết c.h.ặ.t nốt cách cuối cùng giữa hai , như thể nghiền cô tận xương cốt .

 

“Tiểu Khê, nhớ em.”

 

Bị ôm c.h.ặ.t đến mức gần như thở nổi, Đường Tri Ức dường như cũng quên mất việc giãy giụa. Bàn tay trượt xuống của cô chậm rãi đặt lên lưng , các ngón tay khẽ co .

 

Giây tiếp theo, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, vòng hai tay ôm lấy lưng đáp cái ôm đó.

 

Không ôm bao lâu, hai mới chịu tách .

 

Đường Tri Ức tựa n.g.ự.c hít thở, Phó Lâm Xuyên nhẹ nhàng ôm lấy lưng cô đỡ cho cô vững, khi chuyện, nhịp rung của l.ồ.ng n.g.ự.c vang lên bên tai cô.

 

“Xin , kiểm soát lực.”

 

Đường Tri Ức hình như cảm thấy đang , ngẩng đầu lên thấy khóe môi cong lên.

 

cô vẫn cảm thấy đang , cô tin trực giác của . Cô kéo giãn cách với , tay vẫn đặt .

 

Cô nghiêng đầu, tiếp tục ngẩng lên , gương mặt biểu cảm: “Vậy coi như bồi thường, Phó tổng nên đưa về nhà ?”

 

Phó Lâm Xuyên nhớ đoạn tin nhắn thoại từ điện thoại cô, gật đầu đồng ý:“Tất nhiên là .”

 

Thậm chí còn hạ giọng, ghé tai cô thêm một câu: “Nếu Đường tiểu thư cần, ngày nào cũng thể.”

 

Cô đẩy : “Vậy thì cần.”

 

Rồi cô ngoài , Phó Lâm Xuyên theo .

 

Hai từ cửa chính hướng về bãi đỗ xe, vẫn còn một nhóm phóng viên giải trí rời .

 

Nhiếp ảnh gia đang chụp cảnh ngẩng đầu lên thấy một đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề, khí chất cao quý trầm , dung mạo và vóc dáng hề thua kém bất kỳ minh tinh hạng A nào.

 

Bên cạnh là một cô gái trẻ với mái tóc bay nhẹ, khí chất lạnh lùng, nhan sắc kém .

 

Hai sóng vai bước giống như một cặp đôi minh tinh dạo phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-39-em-rat-nho-anh.html.]

 

Không, nhan sắc thậm chí còn nổi bật hơn nhiều cặp đôi minh tinh khác. Quan trọng hơn là khí chất của họ và bầu khí giữa hai … khi đàn ông nghiêng mặt chuyện với phụ nữ, lớp băng giá dường như tan chảy trong khoảnh khắc.

 

Anh vô thức bấm máy, lưu khoảnh khắc đến nghẹt thở .

 

cách xa nên hai đều chú ý tới bên .

 

Rõ ràng là xe của Phó Lâm Xuyê, nhưng Đường Tri Ức phía như thể chủ xe. Đến cửa bãi đỗ xe ngầm, cô mới dừng bước nghiêng đầu chỉ bên trong.

 

“Đợi .”

 

Phó Lâm Xuyên bước , khi tới bên cạnh xe thì trợ lý và tài xế chờ sẵn.

 

Anh mở cửa ghế lái, báo : “Hai bắt taxi về , xe để tự lái một lát.”

 

Hà Mạch liếc mắt thấy bóng dáng cao gầy mảnh khảnh ở cửa bãi xe, gật đầu, tiện thể kéo luôn bác tài vẫn còn ngơ ngác xuống xe.

 

Hai phút , Đường Tri Ức thấy Phó Lâm Xuyên tự lái xe cũng chút bất ngờ: “Tài xế của ?”

 

Phó Lâm Xuyên mặt đổi sắc: “Có việc, về .”

 

Đường Tri Ức vẫn cảm thấy : “Vậy trợ lý cận của thì ?”

 

Phó Lâm Xuyên: “Đưa tài xế về .”

 

Đường Tri Ức: “?”

 

Dù thấy kỳ quái nhưng xe của Phó Lâm Xuyên đỗ lâu ở cửa bãi xe dễ gây tắc đường, phía , nên Đường Tri Ức vẫn lên xe, tự giác ghế phụ.

 

Xe bắt đầu chạy về hướng khu Cẩm Tú Hoa Đình. Trên đường, giữa hai rơi im lặng.

 

Đường Tri Ức ngẩn nghĩ về những lời Phó Lâm Xuyên với cô trong sân vận động.

 

Anh hề quên cô, còn rằng nhớ cô. Điều đó cũng nghĩa là, Phó Lâm Xuyên đợi cô suốt năm năm, trong năm năm đó vẫn luôn yêu cô.

 

Vậy năm năm sống như thế nào?

 

Anh nhận “nguyên chủ” là cô từ lúc nào? Khi phát hiện yêu chỉ một đêm đổi sang một linh hồn khác, phản ứng của là gì? Chuyện hoang đường như , chấp nhận nó ?

 

Có lẽ nghĩ cô đến một nơi khác, tìm cô? thể để tìm?

 

Hay là, nghĩ cô c.h.ế.t, thì

 

Đường Tri Ức đột nhiên dám nghĩ tiếp nữa.

 

Năm năm , bản khi thoát khỏi thế giới giả cũng từng mơ hồ suốt mấy năm, nhưng ít nhất cô còn thể dùng lý trí ép phân biệt giữa mộng cảnh và hiện thực, còn đó luôn chống đỡ tinh thần cho cô.

 

Còn thì ? Một thiếu niên từng kéo khỏi bóng tối, cứu rỗi, bỏ rơi tàn nhẫn… sống thế nào?

 

Xe chạy khu dân cư, đến bãi đỗ xe thì dừng . Phó Lâm Xuyên tắt máy xuống xe, Đường Tri Ức lơ đãng theo .

 

Cho đến khi hai thang máy, lên tầng, khỏi thang máy, vẫn với một câu.

 

Khi đến cửa nhà của hai , Đường Tri Ức cuối cùng cũng lên tiếng gọi : “Phó Lâm Xuyên.”

 

Phó Lâm Xuyên mặt cô, yên lặng cô.

 

Cô ngẩng đầu hỏi , giọng rõ ràng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lạnh lùng.

 

“Năm năm , sống thế nào?”

 

Phó Lâm Xuyên .

 

Thật Đường Tri Ức thể đoán một phần, chỉ là cô vẫn bằng chính miệng .

 

Phó Lâm Xuyên và cô quá giống . Cô hiểu rõ, cho dù cô hỏi, cũng sẽ .

 

cô đổi giọng, khi bình tĩnh hơn mới tiếp: “Phó Lâm Xuyên, lúc nãy trong sân vận động, vẫn trả lời câu hỏi của .”

 

“Vì hôn ?”

 

 

Loading...