Hắc Nguyệt Quang của Tổng Tài Bệnh Kiều trở về rồi - Chương 21: Muốn để trong mắt cô ấy chỉ nhìn thấy mình

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:31:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi gửi xong tin nhắn, Phó Lâm Xuyên mới chợt thấy câu của dường như thích hợp lắm.

 

Như quá lộ liễu ? Anh do dự nên thu hồi , nhưng cảm thấy thu hồi thì quá cố ý, đến khi thật sự thu hồi thì quá thời gian.

 

Tin nhắn gửi xong, bên cũng trả lời thêm. Anh đặt điện thoại sang một bên, chuẩn vệ sinh cá nhân.

 

đặt xuống bao lâu, bên gửi tới một tin nhắn, lập tức cầm điện thoại lên xem.

 

【Khê:Ngủ ngon.】

 

Khóe miệng khẽ cong lên, cũng trả lời một câu ngủ ngon.

 

Đêm đó, Phó Lâm Xuyên hiếm khi mơ một giấc mơ.

 

Trong mơ là cảnh Đường Tri Ức đến nhà đón . Anh trong bóng tối, còn cô mang theo ánh sáng bước về phía , đưa tay với . Anh cũng đưa một tay về phía cô, chờ cô nắm lấy.

 

ngay khoảnh khắc cô sắp chạm tay , đột nhiên phía cô vang lên giọng của một nam sinh khác, gọi tên cô, gọi cô .

 

Sau đó Đường Tri Ức tiếp tục tiến về phía nữa, mà xoay về phía , mặc cho gọi thế nào cũng vô ích.

 

Hình ảnh cuối cùng dừng ở bóng lưng Đường Tri Ức sóng vai rời cùng nam sinh , giống hệt cảnh tượng chiều hôm qua họ rời .

 

Anh chịu từ bỏ, liên tục gọi cô, mong cô thể đầu một , nhưng cho đến cuối cùng, cổ họng khàn cả , cô vẫn , chỉ còn bóng tối còn sót nuốt chửng.

 

Không!

 

Phó Lâm Xuyên bừng tỉnh khỏi giấc mơ, mới phát hiện lưng đẫm mồ hôi.

 

Bên ngoài trời vẫn còn tối, nhưng trong phòng một ngọn đèn từng tắt, chiếu sáng cả căn phòng.

 

Thế nhưng cảm thấy dường như vẫn đang ở trong bóng tối.

 

Anh lấy điện thoại xem giờ, bốn giờ sáng, vẫn còn thể ngủ thêm một chút. Anh xuống nhưng thể dễ dàng chìm giấc ngủ.

 

Nhìn rèm cửa khép kín và chiếc đèn tường màu cam tường, trong đầu tự chủ hiện lên cảnh tượng trong mơ.

 

Anh đó chỉ là mơ nhưng trong thực tế, liệu Đường Tri Ức đầu ?

 

Suy nghĩ bắt đầu bay xa. Lần đầu tiên họ gặp , dường như cũng là cô chủ động. Cô chủ động che ô cho , chủ động uống chung cốc nước của , chủ động đề nghị ăn cơm cùng , chủ động thêm phương thức liên lạc, chủ động đến nhà đón .

 

Thoạt , cô đối với dường như chút khác biệt, nhưng mỗi chủ động xong, cô cũng thể lạnh nhạt rời .

 

Trong mắt cô, và bạn cùng bàn của cô, và nam sinh hôm qua đến tìm cô, thật sự gì khác ? Từ khi quen đến nay, cô đối với ai cũng luôn mỉm , sẽ chủ động giúp đỡ khác, nhưng cũng từ chối sự chủ động của khác.

 

Đó là ưu điểm của cô, cũng là khuyết điểm của cô.

 

Là mối đe dọa rằng bất cứ lúc nào cũng thể mất cô, nhưng đồng thời cũng là con đường để thể tiến gần đến cô.

 

Rõ ràng đang ở ánh đèn, nhưng màu mắt dần dần hòa bóng tối ngoài cửa sổ.

 

Lần đầu tiên, bắt đầu nảy sinh ý nghĩ độc chiếm một thứ gì đó.

 

Muốn để cô, trong mắt chỉ thấy .

 

Ngày hôm đến lớp, vẫn như thường lệ yên lặng bài. Cho đến khi bạn cùng bàn Từ Hoan lớp, đột nhiên nghiêng đầu, bình tĩnh hỏi: “Cậu thể giúp tìm hiểu xem, hôm qua nam sinh quan hệ gì với Đường Tri Ức ?”

 

Từ Hoan thấy bạn cùng bàn của cuối cùng cũng tỉnh ngộ, lập tức mang dáng vẻ như một ông bố già đầy mãn nguyện, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Không vấn đề gì, cứ giao cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-21-muon-de-trong-mat-co-ay-chi-nhin-thay-minh.html.]

 

Tính cách hướng ngoại, học ở lớp mũi nhọn, gần như lớp nào cũng vài quen.

 

Từ Hoan hành động nhanh, giờ chơi tiết hai, hỏi thăm xong từ bên ngoài trở về, xuống kể cho Phó Lâm Xuyên những gì .

 

“Nam sinh đó tên là Mộ Thiên Thiên, là một bạn nam trong lớp cũ của học sinh mới. Nói cũng lạ, đó họ vốn chẳng mấy giao tình, dù cùng lớp nhưng cũng chuyện mấy câu, nhiều lắm chỉ quen mặt.

 

Không chỉ riêng học sinh mới, thực trong lớp họ nhiều cũng với Mộ Thiên Thiên. Vì thường xuyên xin nghỉ, hơn nữa hễ tan học hết giờ là chẳng thấy bóng dáng .

 

Theo lời bạn cùng lớp , thích âm nhạc, gia đình khá giả, nhạc cụ gì cũng từng học qua, còn lén thuê một căn phòng nhỏ chuyên để bày nhạc cụ. Bình thường cứ tan học là chui phòng nhạc đó mày mò sáng tác.

 

Còn học sinh mới thì một tháng , chẳng đột nhiên bắt đầu qua với , hơn nữa còn coi như tri kỷ.

 

Từ đó trở , việc việc gì cũng quấn lấy học sinh mới, kéo cô nhạc của , nhờ cô cho nhận xét, còn chủ động dạy nhạc cụ cho cô miễn phí.”

 

Phó Lâm Xuyên chú ý đến một mốc thời gian. “Một tháng ? Vì là một tháng ?”

 

Nói đến đây, Từ Hoan cũng thấy kỳ lạ: “Điểm đúng là kỳ quái. Hơn nữa, theo lời trong lớp họ , học sinh mới một tháng đột nhiên giống như biến thành khác , hình tượng và khí chất đổi .

 

Cũng là từ một tháng , thành tích học tập đột nhiên lên, giáo viên hỏi câu nào cũng trả lời , mà đến kỳ thi giữa kỳ thì từ ngoài năm trăm hạng nhảy vọt thẳng lên hạng hai khối! Cô cũng chính vì thi tiến bộ quá lớn nên mới đặc cách chuyển sang lớp chúng .”

 

Nói xong lẩm bẩm: “Cũng một tháng rốt cuộc trải qua chuyện gì, thể đổi lớn như . Cứ như trong tiểu thuyết khác đoạt xác .”

 

“Đoạt xác?” Phó Lâm Xuyên xa lạ với từ .

 

“À, đúng , chắc bao giờ tiểu thuyết.” Từ Hoan tự động đổi chủ đề, chợt nhớ điều gì đó liền kích động.

 

! Không lâu một tháng đó, học sinh mới còn từng tỏ tình với nữa đấy!”

 

Phó Lâm Xuyên nhíu mày, tin: “Sao thể?”

 

“Được , ấn tượng nữa .” Từ Hoan dang tay.

 

“Lần chính là cái dáng vẻ nhớ chuyện của tức giận bỏ đó.”

 

Thấy biểu cảm của giống đang đùa, Phó Lâm Xuyên cảm thấy khả năng là thật.

 

Anh nghiêng đầu sang cô gái tóc dài bên , cô đang một tay chống đầu, một tay lặng lẽ lật sách.

 

… thật sự từng tỏ tình với ?

 

“Cậu còn nhớ gì nữa? Nói rõ hơn .”

 

Thời gian cũng hơn một tháng, thêm việc những cô gái tỏ tình với Phó Lâm Xuyên quá nhiều, khi đó Đường Tri Ức cũng điểm gì đặc biệt khiến ghi nhớ. Từ Hoan nghĩ lâu, mới mơ hồ nhớ một chút.

 

“Lúc đó ,” Từ Hoan nghĩ : “Lúc đó học sinh mới như bây giờ, đeo một cặp kính đen dày cộp, chẳng khí chất gì, chung là khiến một cái là quên như bây giờ.

 

Khi đưa thư tình cho , đầu cũng dám ngẩng lên. Lý do còn nhớ, thứ nhất là vì trí nhớ , thứ hai là vì khi từ chối cô , cô hỏi còn nhớ lúc khai giảng… từng giúp một nữ sinh ở , nhưng nhớ. Sau đó cô giống như đả kích gì đó, chạy .”

 

Phó Lâm Xuyên càng , mày càng nhíu c.h.ặ.t.

 

Những gì , gần như điểm nào giống với Đường Tri Ức mà đang thấy bây giờ.

 

Cùng là một , thể đột nhiên đổi lớn đến ?

 

Nguyên nhân của sự đổi , liên quan đến ?

 

 

Loading...