Hắc hóa nam chủ tổng tưởng kịch bản ta - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:19:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ sinh trong lớp đều , bạn cùng bàn Tô Yên một đáng thương, bèn cố kéo cô xuống xem bóng rổ.

 

Chillllllll girl !

À, , thuần thuần túy túy là ngắm Khương Nhiên.

 

Ân, tất cả nữ sinh trong lớp, tất cả đều tới ngắm Khương Nhiên.

 

Bởi vì hai xuống sớm, thậm chí còn cướp một vị trí .

 

Trên cơ bản hai xuống, xung quanh nữ sinh vây kín mít.

 

Tiếng thét chói tai của nữ sinh, hệ thống Tiểu Hoa đều che bản .

 

Tô Yên hiểu, chỉ thể xem náo nhiệt.

 

Bàn tay bạn cùng bàn nắm chặt cánh tay Tô Yên đau đớn: "A a a a! Khương Nhiên! Quá trai!!!"

 

Trong sân, một cú ném ba điểm thuần thục rổ.

 

Khương Nhiên mặc áo 7 thở phì phò, ở một bên trong sân bóng.

 

Tầm mắt chút để ý đảo qua nơi ghế , trong lúc vô tình liếc thấy Tô Yên đang an tĩnh giữa một rừng nữ sinh thét chói tai.

 

Nhiều như , liếc mắt một cái cũng thể thấy cô.

 

Con ngươi hiện lên một mạt cảm xúc, l.i.ế.m khóe môim

 

Nguyên bản, khát.

 

thấy cố, cảm thấy, khát.

 

Người đối điện chạy tới trực tiếp cướp bóng mặt Khương Nhiên.

 

Khương Nhiên phản ứng gì.

 

Rầm một tiếng, bên ghi một điểm.

 

Trình Tinh Dương thò qua, vỗ cánh tay Khương Nhiên: "Nghĩ cái gì ? Đều bên ghi điểm!"

 

Khương Nhiên phục hồi tinh thần , cướp bóng.

 

Mười phút .

 

Trình Tinh Dương giữa sân bóng.

 

Nhìn Khương Nhiên sai lầm thứ năm.

 

Táp lưỡi.

 

Mà vị đồng chí mắc thứ sáu , những tỉnh , ngược còn phát tính tình.

 

Cả mặt đều là sự kiên nhẫn và lệ khí.

 

Phản ứng , giống khi Khương Nhiên đ.á.n.h .

 

Bây giờ ai dám thò gần, bảo đảm c.h.ế.t thây.

 

Trình Tinh Dương nguyên bản trêu chọc một câu, nhưng bực bội, quyết đoán trốn phía .

 

Khương Nhiên cực lực khắc chế sự bực bội trong lòng, nhưng đôi mắt ngăn mà cứ ngó nơi khán đài.

 

Rốt cuộc, nhịn xuống.

 

Phịch một tiếng, đập bóng xuống đất.

 

Đi thẳng tới khán đài.

 

Hắn tới, nữ sinh xung quanh hét to tới nỗi hận thể hét bay luôn nóc nhà.

 

Không ngừng về phía .

 

Vậy nên Tô Yên đẩy lùi phía , khi sắp đám đông bao phủ.

 

Một cánh tay nóng bòn, xuyên qua , nắm chặt cổ tay cô, dùng sức lôi kéo.

 

Trực tiếp kéo cô tới mặt .

 

Bởi vì đột nhiên hành động, tất cảvnữ sinh đều sửng sốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-7.html.]

Không chỉ những nữ sinh đó im lặng, mấy trong sân cũng chơi nữa, chạy thẳng về phía bên .

 

Tô Yên chớp chớp mắt, cô còn mở miệng chuyện thấu giọng ngang ngược của nào đo: "Cậu thể với ?!"

 

Tô Yên: "······"

 

Sắc mặt Khương Nhiên , nhưng xong, bộ dáng ngoan ngoãn mềm mại của , hối hận.

 

Hắn sửa sang ngữ khí của .

 

Tuy rằng ngang ngược, nhưng cung giống ôn nhu: "Cười một cái!"

 

Sau đó, Tô Yên thành thành thật thật mà nở cụ .

 

Nhìn cô , sự bực bội trong lòng Khương Nhiên hình như giảm một chút.

 

Nhìn từ xuống đ.á.n.h giá cô, liếc tới cánh tay.

 

Miệng vết thương đóng vảy, vốn dĩ cũng nghiêm trọng, quá hai ngày thì .

 

Hắn cổ áo cô đeo nơ bướm màu đen.

 

Vươn tay, túm túm nơ bướm của cô: "Cà vạt của ?"

 

Tô Yên l.i.ế.m khóe môi, đó mềm mại : "Ở cặp sách."

 

"Giặt sạch sẽ?"

 

"Ân."

 

Nhìn cô lời ngoan ngoãn như vậh, ý trong lòng thể hiểu mà nảy sinh.

 

Duỗi tay, thể hiểu túm nơ bướm của cô: "Giặt sạch sẽ còn mang trả? Cậu giữ gì?"

 

Ngữ khú dần dần bình tĩnh , khôi phục ngữ điệu lười nhác bình thường.

 

Dựa gần cô, ý vị thâm trường:

 

"Giữ ?"

 

Giọng đè thấp , bởi vì Tô Yên ở gần cho nên nữ sinh xung quanh thấy gì.

 

Những ánh mắt ghen ghét, thét chói tai, hâm mộ, nóng rực, đồng thời chĩa Tô Yên.

 

cách xa một chút, bởi vì quá gần, cách nào rõ biểu tình mặt .

 

Kết quả, nơ bướm cổ cầm, mới lui phía một bước, lôi trở chỗ cũ.

 

Giọng của cô bình thản, mềm mại: " ở lớp nào."

 

Cô chỉ tên Khương Nhiên, nhưng cho cô ở lớp nào.

 

Khương Nhiên cô, bộ dáng nghiêm túc của cô, trong lòng hiểu tin tưởng những lời cô .

 

Hắn gật gật đầu, lông mày nhíu lai, ngay đó khôi phục : "Lớp 10 năm hai, buổi chiều khi tan học, thấy nó. Nếu ····"

 

Hắn , túm túm nơ bướm cổ cô.

 

Tô Yên cảm thấy ··· khả năng nhớ thương nơ bướm của .

 

Quả nhiên, câu tiếp theo chính là:

 

"Nếu thấy, nơ bướm của cô, chính là bồi thường."

 

Cô hé miệng chuyện nhưng tiếng thét chói tai của nữ sinh xung quanh ngăn cô . Chỉ đàng thành thật gật đầu: "Nhớ rõ."

 

Như , mới buông lỏng tay.

 

Trên mặt kiên nhẫn thu liễm, xoay về phía sân bóng.

 

Trình Tinh Dương thoáng qua Khương Nhiên.

 

Phát hiện đôi mắt hạ xuống, biểu tình khí thế đều lập tức giảm bớt.

 

Không còm bộ dáng hỏa khí ngập trời mấy ngày hôm .

 

Hắn hỏi một câu: "Có chơi nữa ?"

 

 

Loading...