Khi Khương Nhiên trường học, thấy hình ảnh như
Đôi mắt đảo qua dáng gầy nhỏ , khống chế mà qua.
Tô Yên tìm tìm, lùi dần về phía , thể đụng một .
Cô dậy, đầu .
Khương Nhiên hai tay đút túi, ở chỗ đó, bộ dạng lười nhác, cảm xúc mặt .
Cô khẽ l.i.ế.m khóe môi, chớp chớp mắt, tiếng mềm mại vang lên: "Thật xin , đụng ."
Khương Nhiên , đôi mắt híp .
Khom lưng thẳng cô.
Giọng trầm thấp lười nhác,"Ngoại trừ chuyện , chuyện khác xin ?"
Cô chớp chớp mắt, suy nghĩ trong chốc lát, thành thành thật thật hỏi: "Ví dụ là chuyện gì?"
Khương Nhiên biểu tình vô tội của cô, một bộ mờ mịt.
Hắn duỗi tay, nhéo bả vai cô, kéo gần đến mặt .
Tô Yên đột nhiên kịp phòng ngừa, bước chân lảo đảo tiến lên.
Mái tóc quét qua khóe môi tái nhợt của .
Lần , hai dính sát .
Một biểu tình nhỏ cũng đối phương thấy.
Lúc , Tô Yên bừng tỉnh nhớ tới, hình như ngày hôm qua tức giận vội vàng rời , còn đ.ấ.m vánh tường.
Tầm mắt của cô nhịn mà khẽ hướng về phía tay , cái tay đang quấn băng gạc, dáng vẻ chút nghiêm trọng.
Chillllllll girl !
Khẽ c.ắ.n môi đỏ, mềm mại lên tiếng: "Tay của , chứ?"
Khương Nhiên nhướng mày, còn tưởng rằng cô quên sạch sẽ chuyện hôm qua, xem còn nhớ rõ.
Ngữ khí lười nhác,"Em cảm thấy ?"
Tô Yên do dự một lát, rũ đầu xuống,"Thật xin ."
Nói xin , nhưng Khương Nhiên qua, biểu tình lắm.
Tay nắm chặt bả vai cô, càng ngày càng dùng sức,"Vì xin ?"
Tô Yên ngẩng đầu, nhỏ giọng nhu nhu,"Không , tớ nợ một lời xin ?"
Khương Nhiên cô cho tức đến nỗi bật , khóe môi sắc bén tái nhợt nở nụ , trong phút chốc, lệ khí giữa mày biến mất một chút.
Xem , vài lời, rõ với cô.
Bằng , chỉ sợ như thế nào cũng thể rõ.
" thích em, để em suy xét ba ngày. Thấy em vội vàng thi đua, vốn dĩ định thi xong hỏi . bây giờ, thể chờ nữa. Bây giờ em cho một đáp án."
Càng , ngữ khí càng nặng.
Sau khi xong, nhíu mày, bổ sung một câu,"Em chỉ thể trả lời một đáp án khẳng định."
Tô Yên chớp chớp mắt.
Đáp án khẳng định?
Đó chính là...
"Được?"
Khương Nhiên đột nhiên thấy câu trả lời dứt khoát của cô, sửng sốt.
Chờ khi phản ứng , mới cô gì.
Duỗi tay, vớt trong ngực, dùng sức ôm.
Ý bên khóe môi sắc bén càng ngày càng nhiều,"Ánh mắt tồi."
Edit: Mau ! Mang đại đao 18m của đây ! Là ai ? Là ai tỏ tình với Yên tỷ ???
Tô Yên ôm chặt, cô cảm thấy, trái tim đập nhanh hơn.
Nâng tay tay, chậm rãi nắm lấy góc áo của , tùy ý để ôm .
Một lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-42.html.]
Khương Nhiên còn đang ôm cô.
Tô Yên nhẹ nhàng đẩy một chút, giọng mềm mại,"Khương Nhiên?"
Nghe tiếng , lúc mới buông , đại khái, là bởi vì thấy Tô Yên đồng ý .
Cảm xúc và lý trí mà Khương Nhiên vứt bỏ đều .
Hắn mặt cỏ, nhướng mày lên,"Không ăn cơm, đến chỗ gì?"
Khi , nâng tay lên túm nơ bướm cổ áo Tô Yên.
Nơ bướm vốn dĩ chút xiêu xiêu vẹo vẹo.
Bởi vì hành động củaa , khiến cho nơ bướm càng thêm nghiêng ngả.
Cô thành thành thật thật trả lời,"Tớ mất khuyên tai."
Khương Nhiên nhíu mày,"Rất quan trọng?"
"Có chút."
Khi hai đang chuyện, bên cạnh, giọng của Nguyên Hân Lâm truyền đến,"Tô Yên"
Một giọng nam ôn nhu.
Tô Yên ngẩng đầu , cô còn gì, cảm thấy bả vai bóp đau.
Cô nghiêng đầu .
Khương Nhiên nãy còn mỉm lười nhác, đảo mắt nheo mắt , lười biếng hiểu chút nguy hiểm.
Cô theo bản năng vươn tay, cầm lấy tay .
Giọng mềm nhẹ mang theo nghi hoặc,"Khương Nhiên?"
Người nào đó thấy cô gọi, cúi đầu , che đậy sự khó chịu trong mắt.
Nguyên Hân Lâm đương nhiên cũng thấy Khương Nhiên.
Hơn nữa thấy Tô Yên và Khương Nhiên mật như , nhịn mà nắm chặt bài thi trong tay.
Cậu qua đó, mà bên ngoài mặt cỏ, ,"Tô Yên, tớ một bài hiểu, hỏi ."
Tô Yên nhớ Tiểu Hoa, hơn nữa... , cô thích giảng bài cho khác.
Vậy nên nghiêm túc lên tiếng,"Cậu thể hỏi thầy."
Nguyên Hân Lâm đại khái là nghĩ tới Tô Yên sẽ từ chối , nên sửng sốt.
Sau đó, Khương Nhiên đang bên cạnh Tô Yên, trong mắt hiểu .
Loại chuyện ác nào gây chuyện thị phi như Khương Nhiên, một nữ sinh ngoan ngoãn như Tô Yên tất nhiên sẽ sợ hãi.
Nguyên Hân Lâm nhíu, chằm chằm Tô Yên, lên tiếng:
"Cậu cần sợ bất kỳ nào."
Tô Yên gật gật đầu," ."
Cô vốn dĩ sợ bất kỳ nào a.
Nguyên Hân Lâm ,"Tô Yên, với tớ, thầy Hóa gặp ."
Ngữ khí chắc chắn.
Khương Nhiên nhạo một tiếng, dựa Tô Yên bật .
Còn mang giáo viên dọa, bộ dáng phòng .
Nhìn thấy cho khó chịu.
Tô Yên cũng nhẹ nhàng nhíu mày.
Khương Nhiên cúi đầu, thu biểu tình của cô trong mắt.
Thò gần, lên tiếng,"Không hiểu vì thầy gọi em?"
"Cậu ?"
"Cậu gạt em."
"Vì ?"