Trình Tinh Dương cũng cầm lấy một chai bia, mở ,"Khương Nhiên, thông qua chuyện tối nay, Tô Yên cũng là loại..." mặt hàng gì.
Còn dứt lời, Khương Nhiên liếc tới.
Đó, rõ ràng đều là do nữ sinh , đến bây giờ còn che chở, còn khuyên ?
Trình Tinh Dương khụ một tiếng, nữa.
Chỉ thể ở đó uống cùng Khương Nhiên.
"Ai?"
"Khương Nhiên, là ."
" là Tô Yên."
"Có việc?"
"Ô của còn ở đây, trả cho bằng cách nào?"
"Không cần trả cho , nếu ..."
Sáng hôm .
Tô Yên mở mắt, rời giường.
Chờ đến khi cô rửa mặt xong, ngoài cừa, bước chân bỗng dừng .
Hôm nay... hình như yên tĩnh.
Vừa nghĩ tới, cô duỗi tay theo bản năng sờ sờ lỗ tai .
Khi thấy lỗ tai bên trống rỗng, khuyên tai, cô mới phản ứng .
Ngày hôm qua trời mưa.
Trời mưa, tính tình của cô lắm.
Sau đó, bởi vì Tiểu Hoa quá ầm ĩ, trực tiếp ném ...
Tô Yên khẽ l.i.ế.m khóe môi, rũ mắt suy nghĩ.
Ngày hôm qua, cô ném khuyên tai ?
Bởi vì Tô Yên trời mưa sẽ cảm xúc của mất khống chế.
Cho nên cô đều lựa chọn đặt bản trong một gian kín, như , mỗi tiếng cử động sẽ sai.
Lúc nghĩ, nghiêng đầu, còn thấy chiếc ô màu đen dựng ở cửa.
Sau đó, hình ảnh ngày hôm qua hiện lên từng chút một.
Cái ô , là Khương Nhiên cho cô.
Cuối cùng, tức giận rời .
Ngày hôm qua, cô điều gì kích thích đến ?
Khẽ cau mày, lấy một cái kẹo sữa dâu từ trong túi ăn.
Cô nhớ rõ... bởi vì cảm xúc sắp mất khống chế, cho nên vẫn luôn đấu tranh, nhẫn nại.
Vậy nên đần độn, cũng chú ý tới gì với .
Nhấm nuốt viên kẹo sữa dâu, cầm lấy cái ô màu đen, đóng cửa, đó tới trường.
Đầu tiên tìm Tiểu Hoa về.
Tiểu Hoa hẳn là chuyện ngày hôm qua.
Vừa nghĩ tới trường.
Theo ký ức, Tô Yên tới một sân cỏ.
Cúi cẩn thận tìm.
Mặt cỏ cơn mưa, bùn đất trộn lẫn với mùi cỏ xanh, hạt mưa trong suốt ở lá, chậm rãi rơi bùn đất.
Tìm hơn mười phút, cũng tìm thấy.
lúc , tiếng chuông lớp vang lên.
Mặt cỏ lớn, khuyên tai nhẹ, thể nước mưa trôi tới chỗ khác.
Chỉ thể lang thang tìm kiếm mặt cỏ.
Bây giờ nếu học, giữa trưa tan học qua đây tìm.
Cô dừng , cuối cùng vẫn về phía khu dạy học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-40.html.]
Trùng hợp, Trình Tinh Dương và đám em , nghênh ngang ngoài lớp.
Tô Yên chú ý một chút, thấy Khương Nhiên.
Mà lúc , Trình Tinh Dương cũng phát hiện Tô Yên đang tới.
Sắc mặt của biến hóa, giống như thấy cô, thẳng tắp lướt qua cô về phía .
Tô Yên dừng bước, giọng mềm mại ấm áp,"Bạn học Trình Tinh Dương."
Nếu cô nhớ nhầm, tên Trình Tinh Dương.
Trình Tinh Dương đút tay trong túi, xoay , mặt vui đùa ầm ĩ,"Ai, đây là bạn học Tô Yên ? Có chuyện gì ?"
Tô Yên rũ mắt suy nghĩ một lát,
"Cậu thể cho điện thoại của Khương Nhiên ?"
Trình Tinh Dương sửng sốt : "Cậu và quan hệ như , cho ?"
"Không ."
"Hắn , hỏi ... cũng dám a."
Cậu hì hì .
Tô Yên , chuyện mang theo sự xa cách.
Chớp chớp mắt, trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn : "Đã phiền ."
Nói xong, xoay về phía khu dạy học.
Nụ mặt Trình Tinh Dương dần dần nhạt , phương hướng Tô Yên rời .
Thân hình mảnh khảnh, đeo một cái cặp sách ngoan ngoãn an tĩnh.
Cho đến khi một tới, ôm bả vai Trình Tinh Dương.
"Ai, tao thấy thế nào bạn học Tô Yên cũng giống một chân đạp hai thuyền."
Trình Tinh Dương mắng một trận,"Mày quên đêm qua Khương ca vì dị ứng cồn bệnh viện?"
Người nghĩ đến bộ dạng suy sút và điên cuồng từng thấy của Khương ca, thở dài,"Không tao chỉ lỡ như , lỡ như là hiểu nhầm thì ?
Mày thấy Khương ca từng chiều chuộng nào như ? Lại , tao vẫn luôn cảm thấy ánh mắt của Khương ca kém đến mức ?"
Người nọ thuận miệng một câu, Trình Tinh Dương nhíu mày.
Nhìn bóng dáng Tô Yên biến mất hành lang.
Trình Tinh Dương đột nhiên chạy nhanh về phía khu dạy học.
Người nọ sửng sốt,"Ai ai ai, mày ?! Không thăm Khương ca ?"
Bên cạnh một :
"Chắc là tìm bạn học Tô Yên?"
"Lời tao , nó thấy?"
"Chắc là ."
# Cửa lớp Tô Yên #
Tô Yên mới hô một tiếng báo cáo chuẩn lớp.
Kết quả giọng của Trình Tinh Dương truyền đến từ đằng ,"Tô Yên!"
Làm bước chân của cô dừng , đầu .
Chillllllll girl !
Lúc , giáo viên và học sinh trong lớp đều đầu .
Trình Tinh Dương tùy tiện cầm lấy bút và một quyển vở.
Viết một dãy xuống giấy xé xuống nhét tay Tô Yên.
Trong mắt vui đùa, ngược mang theo một loại đ.á.n.h giá,"Số di động của Khương ca."
Tô Yên cúi đầu thoáng qua tờ giấy trong tay , đó mặt lộ một nụ ,"Cảm ơn"
Trình Tinh Dương gật gật đầu, gì, theo lối cũ trở về.
Tô Yên đầu, tất cả đều đang cô.
Hoặc là đều đang tò mò, tờ giấy trong tay cô, là điện thoại của ai?
Giáo viên gõ bàn "Được , chúng tiếp tục giải đề."