Đương nhiên, bạn học Nguyên Hân Lâm cũng thấy rõ ràng.
Sắc mặt ... Có chút khó coi.
mà từ tới nay đều giỏi nhẫn nhịn, nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt.
Đang định về lớp, kết quả tới cầu thang, Khương Nhiên cản .
Lúc , Khương Nhiên cũng còn bộ dáng lười nhác dễ chuyện như lúc nãy.
Nheo mắt đ.á.n.h giá Nguyên Hân Lâm, ngữ khí nghiền ngẫm,"Người nào thể chạm , nào thể chạm , suy nghĩ cho thật kỹ."
Dừng một chút, : "Cậu cảm thấy ? Bạn học?"
Nguyên Hân Lâm , gắt gao nắm chặt đề thi.
Chậm chạp lên tiếng.
Người là Khương Nhiên.
Cậu .
Phải , cao trung Đế Đô nào .
Tự nhiên, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.
càng như , Nguyên Hân Lâm càng cam lòng.
Cậu trầm mặc thật lâu.
Khương Nhiên khẽ một tiếng, nâng tay vỗ vỗ bờ vai .
Đã như , nếu còn điều, thể trách .
Nói xong, về lớp của .
Nguyên Hân Lâm ở cầu thang thật lâu, sự cam lòng càng ngưng tụ càng nhiều.
Nếu, Khương Nhiên, chỉ 5 phần Tô Yên, hiện tại, là nhất định !
Khương Nhiên uy h.i.ế.p thì thể gì?
Người Tô Yên thích là Nguyên Hân Lâm mà Khương Nhiên!
Nghĩ như , trong lòng thoải mái hơn một chút.
Mới trở về chỗ, bạn cùng bàn thò qua,"Tô Yên a, phát hiện hôm nay Diêu Vũ Phỉ học."
Tô Yên đầu thoáng qua, chỗ của Diêu Vũ Phỉ ai, sách vở cũng thấy.
Nghi hoặc "Vì học?"
"Nghe , chuyển trường. Chẳng những là Diêu Vũ Phỉ, Doãn Khôn cũng thôi học."
"Thật là kỳ quái, hai ngày hôm qua còn bình thường mà? Một đêm trôi qua ."
Nghe bạn cùng bàn lầm bầm lầu bầu, Tô Yên nữa.
Từ tới nay cô bao giờ đặt lực chú ý lên những liên quan.
Đi ở liên quan gì đến cô.
Bởi vì đối với cô mà , cả a.
mà hệ thống Tiểu Hoa tựa hồ còn đang nháo vì móc chìa khóa,"Ô ô ô - ký chủ, móc chìa khóa , , hơn cái kẹo nhiều!!"
Tô Yên vốn dĩ an ủi nó, mở miệng, suy nghĩ của ,"Ách... , thích móc chìa khóa kẹo sữa dâu."
"A a a a, ký chủ, ngài bất công!"
"Không bất công, là sự thật."
Tô Yên nghiêm túc trả lời.
Làm Tiểu Hoa ngoại trừ , thêm gì.
Từ hôm căn phòng, một tuần luôn gọi văn phòng của thầy để đề.
Đi là thể thấy bốn học sinh ghế cúi đầu yên lặng bài.
Lại một tuần, thời gian tới cuộc thi càng ngày càng gần.
Thầy Hóa cũng sốt ruột, nên trực tiếp bảo bọn họ khi tan học tới văn phòng học thêm 1 tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-36.html.]
Buổi chiều khi tan học.
Vẫn là ở văn phòng, bốn học sinh chọn đang cúi đầu bài.
# Hai mươi phút #
Tô Yên khẽ l.i.ế.m khóe môi, ngẩng đầu cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Bài thi của cô cơ bản xong, chỉ còn bài cuối cùng còn .
Tô Yên ngoan, thầy Hóa lúc nào tới học thêm cô cũng tới.
Tuy rằng... mỗi học thêm cũng tác dụng gì với cô.
Mà thời gian cô xong một đề cũng càng ngày càng dài.
Cũng đề thi càng ngày càng khó, là bởi vì xong cũng về.
Hơn nữa mỗi ba còn xong, cô giải bài khó nhất, Tiểu Hoa , như dễ đả kích lòng tự tin của khác, cho nên thả chậm tốc độ.
Tô Yên ghế phát ngốc, qua mười lăm phút.
Một giọng nữ ôn nhu vang lên:"Em xong."
Người về phía Tô Yên, thấy cô xong, trong mắt hiện lên một tia sáng chiến thắng.
Nữ sinh là Cố Chỉ.
Nghe thầy Hóa , là đầu trong lớp Nguyên Hân Lâm.
Tham gia cuộc thi, cao trung Đế Đô chọn ba .
Ban đầu lựa chọn xong, đó là Cố Chỉ, Nguyên Hân Lâm, còn Triệu Sâm.
Nào , gần một tháng thêm Tô Yên.
Thêm một , là một thi.
Chillllllll girl !
Ngoại trừ Tô Yên ba còn đều cạnh tranh kịch liệt.
Bống bọn họ học thêm hai tuần, Cố Chỉ là đầu tiên xong Tô Yên.
Đối với Cố Chỉ mà , chuyện còn vui mừng hơn cả khi quà.
Tô Yên thấy tiếng , phục hồi tinh thần , tầm mắt chậm rãi về phía Cố Chỉ.
Hai đối diện.
Cố Chỉ mỉm với Tô Yên, cảm thấy nữ sinh .
Cố Chỉ trang điểm, khi chuyện cho cảm thấy giống Tô Yên.
Mái tóc đen dài đến vai, khuôn mặt nhỏ tinh xảo, loại hình che chở.
Hơn nữa chuyện ôn nhu.
Nếu quen , dễ dàng hiểu lầm Tô Yên và Cố Chỉ là hai chị em.
Chỉ là, cơn sóng ngầm kích động giữ hai , từ ngày đầu tiên gặp mặt, từng dừng .
Ách... cũng thể là Cố Chỉ đơn phương cạnh tranh.
Cố Chỉ chậm rãi mở miệng, giọng như làn gió mùa xuân,"Hôm nay nhanh hơn một chút."
Trên má lộ một nụ đáng yêu.
Tô Yên lấy một cái kẹo sữa dâu , bóc vỏ ăn.
Sau đó ngoan ngoãn gật đầu,"Ừ."
Chỉ chốc lát , thầy Hóa tới.
Nhìn thấy bốn bài cũng gần xong, đặt đáp án xuống,"Làm xong thì đối chiếu đáp án."
Khi , sắc trời bên ngoài chút âm trầm, vẻ sắp mưa.
Lực chú ý của Tô Yên căn bản ở đề thi, mà là ở sắc trời bên ngoài.
Không mang ô.
Chỉ hy vọng, thể kết thúc sớm, đó về nhà.