Hắc hóa nam chủ tổng tưởng kịch bản ta - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Vũ Phỉ thu hồi sự kinh hoảng của , khôi phục thanh lãnh ở đầu giường:

 

"Tô Yên, giả vờ cũng thật giỏi đấy."

 

Người giường thấy câu , lông mày nhẹ nhàng nhíu .

 

Thật lâu ,"Nếu chỉ thể những câu vô nghĩa như , lựa chọn nhất là lời nào."

 

"Cậu!"

 

Diêu Vũ Phỉ câu của cô tức giận xanh mặt.

 

Phản ứng của Tô Yên qua thực bình đạm. Sinh hoạt trong cáu thế giới lâu như , hiểu chút, thích ứng chút. Chỉ là mở miệng ngậm miệng luôn là mấy câu uy h.i.ế.p tính thực chất, thấy kiên nhẫn.

 

Đối với thích, bọn họ cũng chỉ đó ? Vậy Tiểu Hoa để dung lượng não là 1 cho cô, lãng phí.

 

Giao lưu với bọn họ, hình như cũng cần đầu óc quá nhiều.

 

Diêu Vũ Phỉ nguyên bản là nghĩ đến dạy dỗ Tô Yên, kết quả nghĩ tới, dăm ba câu nghẹn lên lời.

 

Lại tức hô hô rời .

 

Đến tiết thứ 3, Tô Yên truyền dịch xong.

 

Bác sĩ dặn dò: "Mấy ngày nay để vết thương dính nước, nếu sẽ nhiễm trùng."

 

Tô Yên từ giường xuống, lễ phép : "Cảm ơn bác sĩ."

 

Bác sĩ Tô Yên, trong lòng cũng thích. Những học sinh phòng y tế , phần lớn là mấy chăm chỉ học tập. Khó thể thấy một học sinh ngoan như , cảm thấy tâm đều mềm.

 

Đưa túi t.h.u.ố.c cho Tô Yên,"Nhớ t.h.u.ố.c đúng giờ."

 

"Vâng."

 

Khi hai đang chuyện, Khương Nhiên đến. Thấy Tô Yên từ giường xuống , mày nhíu .

 

Đi qua đỡ cô: "Sao xuống?"

 

Cô chớp chớp mắt: "Muốn học"

 

" đỡ ."

 

Nói xong, cầm túi t.h.u.ố.c từ tay cô, ôm trong ngực. Hai chậm rãi ngoài.

 

Bác sĩ xem nhẹ sờ sờ cái mũi, che dấu sự hổ của .

 

Haiz, thanh xuân thật a.

 

Chờ khi hai đến cửa lớp của Tô Yên, vặn thấy Phạm Hạo Lâm từ bên trong .

 

Kết quả đối mặt với .

 

Phạm Hạo Lâm thấy Tô Yên và Khương Nhiên ở cửa lớp ấp ấp ôm ôm, sắc mặt lập tức xanh mét: "Tô Yên! Em đang thị uy với ??"

 

Tô Yên ngẩng đầu,"Thưa thầy, thầy ý gì?"

 

"Em ý gì?!"

 

Phạm Hạo Lâm trực tiếp giận mắng: "Chẳng những yêu sớm, còn dám lôi kéo bạn trai đến mặt ? Chạy hai mươi vòng còn thấy đủ ?!"

 

Mí mắt Khương Nhiên nhấc, con ngươi sâu kín mang theo lười nhác: "Thầy giáo, đây là thái độ giáo viên của thầy?"

 

Phạm Hạo Lâm vẫn đang tức giận, cũng kỹ ' bạn trai ' của Tô Yên ai. Nghe thấy giọng đầu , dừng trong chốc lát: "Khương Nhiên?"

 

Không thể hiểu , thái độ bỗng nhiên dịu một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-17.html.]

 

Tô Yên ở một bên l.i.ế.m khóe môi:

 

"Thầy?"

Chillllllll girl !

 

Phạm Hạo Lâm nổi giận đùng đùng đầu về phía Tô Yên: "Em là học sinh của , chỉ phụ trách giáo d.ụ.c em."

 

Tô Yên chớp chớp mắt: "Thầy đang phân biệt đối xử?"

 

Phạm Hạo Lâm tức giận, nhưng Khương Nhiên, hít sâu một : "Vào lớp học. Sau khi tan học tới văn phòng của ."

 

Nói xong, Phạm Hạo Lâm thở phì phì rời .

 

Bởi vì cửa lớp đang mở, tự nhiên chuyện bên ngoài cũng học sinh bên trong rõ ràng.

 

"Ai ai ai, Tô Yên Khương Nhiên đỡ về, Khương Nhiên sẽ vẫn ở bên cạnh Tô Yên từ nãy đến giờ ?"

 

" mà, Phạm Hạo Lâm là chuyện như thế nào? Không từ đến nay công chính nghiêm minh ? Hà khắc với chúng như , Khương Nhiên chuyện thái độ với , cũng thấy nổi giận?"

 

"Anh em, chứ? Cậu ngây ở cao trung Đế Đô mấy năm? Khương Nhiên gây chuyện thị phi đ.á.n.h ẩu đả cái gì qua? Ngoại trừ những tờ giấy ghi tội xử phạt, còn cái gì ? Ngay cả phụ cũng từng tới. Phỏng chừng, Phạm Hạo Lâm thể trêu , cố ý chọn Tô Yên."

 

"Vậy xong , chẳng Tô Yên sẽ chỉnh thực thảm?"

 

"Này thể trách ai? Cậu Phạm Hạo Lâm ?"

 

"Tô Yên phỏng chừng cũng là giả vờ ngoan ngoãn, kỳ thật a, lưng còn là cái cái dạng gì ."

 

Tô Yên định lớp, Khương Nhiên còn đỡ cô. Cô ở cửa do dự," thể tự ."

 

Khương Nhiên mí mắt cũng nâng,"Ừ."

 

Lên tiếng, bày tay ôm cô buông, nhắm mắt phía che chở cô.

 

Khương Nhiên 1 mét 8, đặc biệt là ở trong đám học sinh cao trung, cao. Hắn , vốn là thể trêu , ở đây còn ai dám lên tiếng?

 

Chờ đến khi Tô Yên chỗ, coi ai : "Tan học tới đón , cần chạy loạn."

 

"Ừ."

 

Thấy cô ngoan như , đôi mắt thủy nhuận . Nhịn lười nhác , duỗi tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cô. Sau đó, xoay ngoài.

 

Hắn , đợi học sinh nghị luận kịch liệt, giáo viên cũng lớp.

 

Giáo viên xuất hiện, thành công nhóm thể nghị luận sôi nổi.

 

Thời gian trôi qua nhanh, tiếng chuông tan học vang lên.

 

Tô Yên nhớ tới lời của Phạm Hạo Lâm, đỡ bàn, khập khiễng ngoài.

 

Tiểu Hoa chút sốt ruột: "Ký chủ, bây giờ?"

 

Trái ký chủ của nó, bình tĩnh: "Làm theo quy định."

 

Cô rũ mắt, vịn cầu thang từng bước về phía văn phòng, đặt điện thoại di động trong túi.

 

Đi đến cửa văn phòng, cô lên tiếng: "Báo cáo."

 

Phạm Hạo Lâm ghế, hừ lạnh một tiếng: "Được , ."

 

Tô Yên , cúi đầu, một câu cũng , tóc rũ xuống, che khuôn mặt cô.

 

Phạm Hạo Lâm bộ dạng ngoan ngoãn của Tô Yên, châm chọc mỉa mai: "Sao bây giờ tranh luận? Không lúc lợi hại ?"

 

Tô Yên lời nào.

 

 

Loading...