Hắc hóa nam chủ tổng tưởng kịch bản ta - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:19:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Nhiên tin. Duỗi tay nhéo nhéo mặt cô, bộ dạng nhu thuận dễ bắt nạt , khom lưng thò gần: "Thật sự?"

 

Cô nghĩ nghĩ: "Thầy ."

 

"Chuyện đó thật ?"

 

" ." Cô l.i.ế.m khóe môi, giọng nhẹ nhàng.

 

Hắn bộ dáng ngoan ngoãn của Tô Yên, ý mặt nhiều một phần.

 

Nâng tay lên, lau mồ hôi trán cô. Giọng lười nhác tin phục: "Cậu , thì là ."

 

Bác sĩ bên cạnh đang xử lý miệng vết thương, nhịn ngẩng đầu lên, hai mắt.

 

Trong lòng yên lặng thở dài, thanh xuân a, hormone mãnh liệt.

 

Nhìn nữ sinh ngoan ngoãn, nơi nào là đối thủ của Khương Nhiên. Xác định là ăn gắt gao.

 

Bác sĩ trong lòng yên lặng đau lòng nữ sinh vài giây.

 

Cửa phòng y tế, Diêu Vũ Phỉ nắm chặt khung cửa sổ, ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch. Trên khuôn mặt thanh lãnh , hề còn cao cao tại thượng, chỉ coa ghen ghét và hận thù.

 

Từ tới nay cô từng thấy, Khương Nhiên thể nhẹ giọng như , mặt mày hàm chứa ý . Hắn vĩnh viễn đều là kiêu ngạo tùy ý, vô luận ở chỗ nào đều truy phủng. Đôi mắt bao giờ để ai trong mắt.

 

Theo lý thường hẳn là như , nên là dáng vẻ .

 

hiện tại, mắt là ai?

 

Đôi mắt kiên nhẫn giống như nhiều kiên nhẫn, trong mắt tất cả đều là Tô Yên đang giường bệnh!

 

Dựa cái gì?!

 

Rõ ràng là cô mặt Khương Nhiên đầu tiên.

 

Rõ ràng cô và Khương Nhiên mới xứng đôi nhất, dựa cái gì Tô Yên đột nhiên xuất hiện cướp hết những thứ vốn thuộc về cô ??!

 

Diêu Vũ Phỉ áp xuống sự cam lòng trong lòng, xoay rời phòng y tế.

 

Lại đến cách đó xa, liền thấy một giọng đắn vang lên: "A? Đây là hoa hậu giản đường của chúng ?"

 

Một thiếu niên, má dán băng keo cá nhân, quần áo xiêu xiêu vẹo vẹo mang theo một cỗ đắn.

 

Chặn Diêu Vũ Phỉ .

 

Bây giờ tâm tình của Diêu Vũ Phỉ cực kỳ , cho nên mở miệng : "Cút ngay!"

 

Thiếu niên ngược như c.h.ế.t cũng quấn lên, giống như tập mãi thành thói quen việc Diêu Vũ Phỉ tức giận mắng .

 

"Nha, ai chọc tới hoa hậu giảng đường của chúng ?"

 

Thiếu niên vẫn luôn xoay quanh mặt Diêu Vũ Phỉ, cuối cùng, Diêu Vũ Phỉ dừng bước chân.

 

Khoanh tay ngực, hít sâu một sửa sang biểu tình mặt, khôi phục cao lãnh: "Doãn Khôn, thích ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-16.html.]

 

Thiếu niên câu đột nhiên cho sửng sốt, nhưng cũng che dấu," thích hoa hậu giảng đường, cả trường đều , chỉ kém dán thông báo trong lớp của em mà thôi."

 

Diêu Vũ Phỉ khó tức giận, ngược : "Bây giờ tâm tình của , nếu thích , sẽ nguyện ý bất cứ chuyện gì vì ?"

 

Doãn Khôn gì.

 

Chỉ Diêu Vũ Phỉ.

 

Chillllllll girl !

Diêu Vũ Phỉ duỗi tay, túm chặt cái cà vạt xiêu xiêu vẹo vẹo của Doãn Khôn: "Không vẫn luôn căm ghét Khương Nhiên ? cho một cơ hội báo thù."

 

"Em gì?"

 

"Lớp một tên là Tô Yên. Không vẫn luôn tìm cách đ.á.n.h bại Nhiên ? Có lẽ, nữ sinh thể."

 

Doãn Khôn híp mắt Diêu Vũ Phỉ gì.

 

Diêu Vũ Phỉ bộ dáng cảnh giác của , trong mắt hiện lên một tia châm chọc: " chán ghét Tô Yên. Nếu thể dạy dỗ cô giúp tôu. đương nhiên sẽ vui vẻ, nếu đồng thời thể Khương Nhiên khổ sở, đây... là một công đôi việc ?"

 

Trong mắt Doãn Khôn nhanh chóng hiện lên một tia sáng, bỗng nhiên rộ lên: "Có thể cho , chuyện gì cũng xứng đáng."

 

Nói, tiến đến gần định hôn cô , Diêu Vũ Phỉ né tránh.

 

đối với chuyện , Doãn Khôn cũng gì. Chỉ đút tay túi quần, sải bước rời .

 

Nhìn động tác hành vi của Doãn Khôn, ba phần, tương tự như Khương Nhiên.

 

Đáng tiếc, vẽ hổ thành, thành chó. (*)

 

(*)Thành ngữ "vẽ hổ thành, thành chó" (畫虎不成, 反類犬 - họa hổ bất thành, phản loại khuyển). Câu của Mã Viện là lời khuyên răn của ông đối với các cháu của . Ông khuyên đừng cố gắng bắt chước nhân vật hùng lừng danh thời đó là Đỗ Bảo (杜保); thể thành hùng như Bảo, mà thành kẻ bỏ .

 

Trong mắt Diêu Vũ Phỉ hiện lên sự khinh thường.

 

định trực tiếp rời nhưng đại khái là quá cam lòng. Dậm chân một cái, dọc theo đường .

 

Lần trở phòng y tế, phát hiện bác sĩ cùng Khương Nhiên đều ở đây.

 

Chỉ Tô Yên sắc mặt tái nhợt đang rũ đầu dựa ven tường.

 

Diêu Vũ Phỉ c.ắ.n chặt răng nhấc chân bước .

 

Lúc , Tô Yên đang truyền dịch, đại khái là đường glucose linh tinh nhanh chóng bổ sung năng lượng. Nhắm mắt , lông mi run rẩy, yếu ớt.

 

Diêu Vũ Phỉ lẳng lặng giường bệnh thật lâu. Nâng tay lên định động chai dịch Tô Yên đang truyền.

 

Bỗng nhiên, một bàn tay trắng nắm lấy cổ tay của cô .

 

Giọng suy yếu nhàn nhạt truyền : "Không đồ của , thì thể động."

 

Làm Diêu Vũ Phỉ sợ tới mức đột nhiên thu tay .

 

Tô Yên lông mi run rẩy, nâng mí mắt. Con ngươi thủy nhuận tới, đôi môi tái nhợt lúc đóng lúc mở: "Có việc ?"

 

 

Loading...