Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 60: Kết hôn sớm
Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:47:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cô vẫn giữ c.h.ặ.t miệng túi áo, bản tính cẩn trọng khiến cô thể dễ dàng tin rằng thật sự sẵn sàng đỡ lấy :
“Nhỡ là bệnh thể sống lâu, thì sẽ phí công chăm sóc em mất.”
“Không chuyện phí công chăm sóc.”
Giọng đàn ông trầm , kìm nén sóng ngầm, mạnh mẽ đè xuống những bất an của cô:
“Anh chỉ cảm ơn em vì để chăm sóc, biến thành kẻ ngoài cuộc.”
Không lời hứa hẹn quá khích cảm tính, giọng quá đỗi bình tĩnh và vững vàng, như một trạng thái vốn dĩ, bởi đủ sức mạnh và bản lĩnh để đón nhận tất cả.
Chu Nhĩ Câm quả thực là một như thế.
Hơi nóng nơi đáy mắt Ngu Họa dâng lên, cô tránh ánh của , cuối cùng cũng đưa tay túi, lấy mấy tờ giấy mỏng, nhẹ nhàng đặt bàn tay lớn của .
Những tờ giấy run lên khẽ khàng như cánh bướm.
Bàn tay rời khỏi tầm mắt cô, nhưng chỉ một lát, đưa giấy sang tay , đưa bàn tay ấm áp trở , trực tiếp đan c.h.ặ.t mười ngón tay với cô.
Qua khóe mắt, cô thấy bật đèn bên , ánh sáng vàng dịu rọi xuống gương mặt — vội vàng, sốt ruột, tràn đầy kiên nhẫn.
Những ngón tay dài cầm từng tờ giấy mỏng, chăm chú .
Sự sốt ruột trong cô như xoa dịu, còn cảm giác rơi xuống vực sâu.
Chu Nhĩ Câm từng chút một, thấy ghi “cấu trúc tuyến v.ú hỗn loạn”, “vú trái giảm âm”.
Ngu Họa nhận tới , thoáng ý định rút tay về.
chỉ siết tay cô c.h.ặ.t hơn, trấn an:
“Đừng sợ.”
Lòng bàn tay rộng, ấm, tồn tại mạnh mẽ như đang giữ c.h.ặ.t cô giữa trung khi cô sắp rơi.
Sắc mặt chút cợt nhả, chỉ bình tĩnh, vững vàng, khiến khó xử và ngượng ngùng đều tan biến, chỉ còn sự yên lặng đợi xem hết, như thể đây chỉ là một căn bệnh bình thường.
Hơn mười phút , Chu Nhĩ Câm mới xong, ép xuống những cuộn sóng trong lòng, nắm tay cô, bình tĩnh hỏi:
“Bây giờ đau ?”
Ánh mắt quá đỗi dịu dàng và trầm , như đang hỏi cô ăn uống đầy đủ , khiến phần lớn sự ngượng ngùng trong cô cũng tan biến.
Cô khẽ lắc đầu.
Anh trầm ngâm giây lát, để lộ chút nào sự rối bời, bắt đầu tính toán việc:
“Ngày mai, để đổi cho em sang bệnh viện khác ? Bệnh viện tư mạnh về khoa ung bướu.”
“Được.” — Cô khẽ gật đầu, cảm giác lời một sự chắc chắn khiến khác yên tâm.
Anh chậm rãi hỏi:
“Bác sĩ dặn hôm nay em cần chuẩn gì ?”
“Phải gội đầu, tắm . Sau sinh thiết sẽ vết thương.” — Tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn nhiều, còn căng thẳng như .
Anh tiếp tục sắp xếp:
“Quy trình xin nghỉ ở viện nghiên cứu để lo. Về nhà nhờ dì giúp em gội đầu. Ngày mai em định kiểm tra lúc mấy giờ?”
“Cứ theo giờ hẹn ở bệnh viện là .” — Cô vẫn giữ sự kín đáo, đòi hỏi gì thêm.
Anh suy nghĩ :
“Vậy sẽ nhờ đặt giờ 10h sáng. 9h sẽ gọi em dậy, chứ?”
“Được.”
Anh khẽ :
“Về nhà thôi.”
Dù buông tay cô để đặt lên vô-lăng, nhưng Ngu Họa kỳ lạ là thấy mất mát sợ hãi, ngược tâm trạng bình lặng hơn.
Như thể thứ tới bước tồi tệ nhất.
Anh lái xe nhanh, đường đêm vắng lặng.
Cô kìm hỏi:
“Nếu ảnh hưởng đến tiệc đính hôn ngày thì ?”
Anh về phía , bình thản đ.á.n.h tay lái:
“Dù ảnh hưởng, việc phía sẽ lo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-60-ket-hon-som.html.]
Một lát , đèn đỏ phía , dừng xe: “Anh hẹn luật sư chứng hôn, để tiệc đính hôn trực tiếp thành lễ cưới, em thấy đuợc ?”
Ở Hồng Kông hai cách đăng ký kết hôn: một là đến Cơ quan đăng ký kết hôn, hai là mời luật sư chứng chỉ chủ hôn, lễ chứng hôn ngay tại hôn lễ.
Tiệc đính hôn tuy gọi là tiệc đính hôn, nhưng quy mô của hai nhà Ngu – Chu tuyệt đối kém bất kỳ đám cưới nào, nên chứng hôn ngay tại đó là khả thi.
Vốn dĩ, họ định tiệc đính hôn mới chọn ngày đăng ký kết hôn.
Ngu Họa sững , sang gương mặt nghiêng của , khẽ :
“Em… đồng ý.”
Anh khẽ bật , nhân lúc chờ đèn đỏ liếc cô:
“Ồ, em đồng ý .”
Khó hiểu , khóe môi Ngu Họa cũng khẽ cong lên, như thể chuyện ban nãy từng xảy .
Anh hỏi:
“Tối qua, thích em, lúc đó ?”
Cô mím môi, mặt tránh ánh của .
“Lại dám nữa ?” — Chu Nhĩ Câm hạ giọng.
“Anh tập trung lái xe .” — Cô tìm cách ngăn , cũng là tránh đề tài .
“Anh lái ?” — Anh thong thả lên tiếng,
“So với ‘ thích em’ thì lái xe chắc chắn thuần thục hơn nhiều, đúng ?”
“Em chuyện với nữa.” — Giọng cô nhỏ dần, mơ hồ.
Anh vẫn thẳng phía , nhưng khóe môi luôn mang ý :
“Anh là đồ đáng ghét?”
Cô nắm c.h.ặ.t dây an , mắt thẳng, nghiêm túc đáp:
“… Là đồ chồng đáng ghét.”
Đáy mắt ánh lên ý , làn sáng trong trẻo càng thêm sâu lắng, liếc sang cô:
“Sau thường xuyên em gọi ?”
Cô cứ lẩn tránh:
“Bây giờ đặt lịch với luật sư chứng hôn còn kịp ?”
Bình thường đặt mấy tháng, hơn nữa còn nhiều việc cần trao đổi , thể xử lý trong chốc lát.
Anh thản nhiên:
“Kịp chứ. Một đàn ông trưởng thành chẳng nên khả năng kết hôn bất cứ lúc nào ?”
Ngu Họa: “…”
Dần dần, con đường quen thuộc hiện , biệt thự ở Xuân Khảm Giác ở ngay mắt.
Từng chút tiến gần, Ngu Họa hề thấy bồn chồn, lòng bình thản đến mức chính cô cũng khó tin.
Trước đây gặp chuyện thế , cô sẽ sụp đổ, một chịu đựng và xử lý. Lần khác, như thể ý thức trong đầu đang “cập nhật”.
Khi Chu Nhĩ Câm xuống xe, nắm lấy tay cô. Ngu Họa cúi mắt bàn tay — xương khớp to, chắc chắn, giữa kẽ ngón cái một nốt ruồi đỏ sẫm.
Về đến nhà, Chu Nhĩ Câm tốn nhiều thời gian sắp xếp xong việc, đưa cô về phòng.
Vừa bước phòng và đóng cửa, bật đèn.
Một cầm áo khoác, tới ghế sofa cuối giường, xuống, lấy từ túi áo tập giấy gấp gọn.
Dựa ánh sáng mờ ngoài cửa sổ, cúi mắt mấy tờ giấy xét nghiệm của cô.
Cấu trúc rối loạn, phân bố đều, xuất hiện những điểm sáng lớn.
Anh bắt đầu tra cứu các thuật ngữ liên quan điện thoại, kìm nén cảm xúc khi thấy những từ ngữ , vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh để trả lời tin nhắn về các lịch hẹn hiện lên.
Bác sĩ hẹn xác nhận giờ với , luật sư gửi cho danh sách các lưu ý và quy trình.
Có cuộc gọi tới, vẫn điềm đạm chuyện:
“Vâng, cảm ơn . Khoảng khi nào thể về nước?”
“ máy bay riêng đang ở Los Angeles, bây giờ thể cho điều chỉnh các chuyến khác để nhường đường bay, tiên đưa về Hồng Kông. Ngày mai, phiền tới gặp học trò của , trao đổi về bệnh tình của vợ , chứ?”