Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 47: Rất hợp với em

Cập nhật lúc: 2026-02-14 09:05:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao thể trơ trẽn đến .

 

Ngu Họa nghiêm giọng:

 

“Em hề định .”

 

“Vậy em đang ngắm gì?” Giọng ung dung, chậm rãi.

 

Cô đáp ngay:

 

“Em ngắm .”

 

Không ngờ bình thản, tự tin mà cố ý trêu:

 

“Chối thì nhận .”

 

Ngu Họa nhắm mắt, cảm giác sắp mất kiểm soát:

 

“Anh thả em xuống ở phía , em xuống xe.”

 

Chu Nhĩ Câm liếc phía , xác nhận địa điểm:

 

“Muốn dạo phố với ?”

 

“Cũng .” Anh vẫn thong thả, “Anh tặng em một đôi bông tai.”

 

“….” Ngu Họa mặt :

 

“Anh đừng nữa.”

 

Anh dịu giọng hỏi:

 

“Em sợ quyến rũ em ?”

 

“Anh như quyến rũ em.”

 

Anh lập tức tiếp lời, giọng đầy hứng thú:

 

“Vậy thế nào?”

 

Giọng gần như ở âm cuối thở, nhẹ như gió, cứ như đang thì thầm.

 

“Nói .”

 

Ngu Họa mím c.h.ặ.t môi, đáp, sợ mở miệng, nắm lấy đầu câu để trêu chọc.

 

Thấy cô im lặng, Chu Nhĩ Câm từ tốn nhả từng chữ:

 

“Hay là em phòng nhỏ, chỉ một nam một nữ, mặc sức… động tay động chân?”

 

Ký ức ập tới bất ngờ.

 

Ngu Họa chợt nhớ chỉ quấn mỗi khăn tắm, bảo cô ôm, còn để cô chạm . Nhớ kìm cảm giác hổ, khẽ nghiến răng.

 

Anh rõ ràng là cố ý — rõ tâm tư thế nào, nhưng giả bộ , gọi cô ôm, còn cô chạm .

 

Chỉ nghĩ thôi, nóng ngừng dâng lên mặt. Cô sợ nhận đang nghĩ gì, liền nghiêng mặt ngoài, giả vờ ngắm cảnh.

 

Sao thể như thế.

 

hình ảnh cứ hiện lên mắt — từng đường cơ bắp săn chắc mượt mà, múi bụng, cơ n.g.ự.c, cơ tay, ngay cả mùi hương cũng rõ ràng như còn quanh quẩn.

 

Ngu Họa bắt đầu thấy ngượng, vô thức siết c.h.ặ.t dây an , mặt tránh ánh của .

 

Không ngờ Chu Nhĩ Câm bỗng dừng xe .

 

Cô phản ứng nhanh:

 

“Em dạo phố !”

 

Nghe , thấy buồn , dịu giọng:

 

“Về đến nhà .”

 

Ngu Họa ngẩng lên, mới phát hiện quả thật tới nơi. Cô cảm giác đúng là “chối thì nhận ”.

 

Cô mím môi nữa, càng càng sai.

 

Chu Nhĩ Câm xuống xe , vòng qua mở cửa ghế phụ cho cô, tay đặt lên mép cửa, giọng dịu dàng:

 

“Muốn giúp cầm túi và hoa ?”

 

Sau lưng là ánh đèn ấm áp từ biệt thự, phủ một tầng sáng lên dáng cao lớn của , đường nét tuấn tú ôn hòa thêm phần dịu dàng. Tay áo sơ mi xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc, gân xanh ẩn hiện.

 

Không hiểu , giống một chồng.

 

Như thể tình cảm nuôi dưỡng, toát sự ung dung, thỏa mãn, kèm theo cảm giác trách nhiệm chín chắn.

 

Ngu Họa thoáng ngẩn khí chất hút mắt, nhưng lập tức mặt:

 

“Không cần.”

 

Anh chẳng lời, vẫn tiện tay lấy túi của cô khi cô bước xuống.

 

Lần , Ngu Họa hề phản đối.

 

Khóe mắt ánh lên nét .

 

Anh nhẹ nhàng hỏi:

 

“Tối nay ăn gì?”

 

Ngữ điệu như một cha đón con từ mẫu giáo về, hỏi xem hôm nay gì.

 

“… Món Đông Âu.” Cô vẫn trả lời.

 

“Ngon ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-47-rat-hop-voi-em.html.]

 

“Khá ngon.”

 

“Nhà hàng ở ?”

 

Chuỗi câu hỏi rõ ràng khiến cô bất giác thấy quen, cũng hỏi liên tiếp như , cuối cùng để lộ chuyện mơ thấy .

 

Ngu Họa lập tức ngừng trả lời.

 

Anh nhận , khẽ :

 

“Sợ hỏi ?”

 

Cô nghĩ thể — nếu để thường xuyên tới đó, sợ sẽ tìm tới tận nơi. Cô vẫn giữ cho chút gian riêng.

 

Cô trả lời qua loa, như kiểu “hẹn hôm khác mời ăn”:

 

“Không, đừng hỏi nữa, dẫn ăn.”

 

Không ngờ thản nhiên nhận lời:

 

“Lần là khi nào? Thứ hai rảnh.”

 

Thứ hai chính là ngày mai.

 

“…” Cô cố nhịn, mặt :

 

“Thứ hai chẳng chúng hẹn xem nhạc kịch ?”

 

Anh thuận theo:

 

“Ừ, suýt nữa quên, là em đặc biệt hẹn .”

 

 

“Em về phòng đây, đừng theo nữa.” Cô ôm hoa, trừng mắt với .

 

trừng mắt ư — phát hiện mới mẻ khiến Chu Nhĩ Câm cô, trong mắt ẩn ý .

 

Ánh kiểu nũng nịu, mà là cơn giận lạnh lùng của một mỹ nhân, tóc đen như thác, làn da trắng gần như màu sương, mang khí chất rực rỡ lạnh lẽo, kiêu ngạo và cao quý.

 

Giống hệt một đóa thanh liên lãnh đạm, giữ tư thế cao ngạo, chút gợn sóng, nay trêu chọc, liền lạnh lùng liếc một cái.

 

Anh thấy đáng yêu, mỉm khẽ :

 

“Vừa nãy xe dối em, thật định đưa em mua bông tai.”

 

Trong lòng cô chợt hụt hẫng, như một nốt nhạc lạc mất.

 

Anh lấy một hộp trang sức, nhẹ nhàng đặt tay cô:

 

“Anh mua sẵn .”

 

Chiếc hộp nhung hình vuông êm ái khẽ nhét lòng bàn tay cô.

 

Giọng nhẹ tênh:

 

“Nó hợp với em, về mở xem nhé.”

 

Bị đột ngột nhét tay một món đồ, Ngu Họa khựng , bốn mắt .

 

Chu Nhĩ Câm cũng rời , vẫn đó cô, trong mắt tràn đầy tình ý và nụ , đậm đến mức như hôn . Cả toát sức hút, như đang mời gọi cô ôm hôn ngay tại đây.

 

Biết rõ là cố ý, mà cô vẫn né ánh mắt , tựa như nỡ rời, thậm chí còn thấy như thế là một sự… hưởng thụ.

 

Anh khẽ gọi:

 

“Họa Họa.”

 

“Ừ?”

 

“Đừng nữa.” Giọng trầm ấm, nhẹ như gió:

 

“Nhìn thêm, sẽ tưởng em hôn đấy.”

 

Mặt cô nóng bừng, lập tức tránh ánh mắt , định phòng .

 

một tay cầm hộp trang sức, một tay ôm hoa, rảnh để mở cửa. Đột nhiên, ấm từ lưng áp tới, một bàn tay lớn đưa mở cửa cô, l.ồ.ng n.g.ự.c chỉ cách lưng và vai cô vài phân.

 

dám thẳng, sợ ngã lòng . Chỉ khi ấm rời , cô mới dám duỗi thẳng .

 

Anh chu đáo treo túi xách của cô lên tay nắm cửa phía trong:

 

“Ngủ ngon.”

 

một nữa, ánh mắt vẫn sâu như hồ nước thăm thẳm, nhưng ánh lên vẻ dịu dàng. Cô dám lâu, nhanh ch.óng dời mắt:

 

“… Ngủ ngon.”

 

Về phòng, giữa căn phòng ngập tràn hoa sen tươi mới, cô nhẹ nhàng đặt bó hồng trắng nhận hôm nay xuống.

 

Ngồi ở sofa cuối giường, cô ấn nút mở hộp trang sức, chốt bật , bên trong là một đôi khuyên vành tai đính kim cương, trong suốt lấp lánh, phản quang mạnh như dòng nước ánh sáng chảy tràn.

 

Khuyên vành tai.

 

Bình thường cô chỉ đeo khuyên trong suốt, lỗ bấm ở vành tai khó thấy — nhận .

 

Quan trọng hơn, đó là một đôi khuyên hình cánh tà máy bay, cấu trúc cánh tà rõ ràng, dù chế tác bằng kim cương vẫn nhận ngay.

 

“Nó hợp với em.”

 

Bỗng nhiên cô hiểu .

 

Nào “nó” hợp với em, mà là hợp với em.

 

Lời , thật là đang chính .

 

Anh hợp với em.

Loading...