Goddess Bless You From Death - Hồ sơ đặc biệt 2: Chàng cảnh sát tình báo và cậu bác sĩ

Cập nhật lúc: 2025-11-28 06:25:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong bệnh viện hỗn loạn, chạy tới chạy lui. Vị bác sĩ trẻ rời phòng khám đầy mười phút, hi vọng kịp thưởng một tách cà phê để tinh thần tỉnh táo hơn, thì thiết liên lạc trong túi đột nhiên rung lên. Anh về phía tường và đá nhẹ.

“C.h.ế.t tiệt!”

“Có chuyện gì , bác sĩ?”

“À… .” Chan , mỉm với y tá vội vàng chạy lên khoa hồi sức ở tầng — nơi gọi đến. Thực , chỉ trốn về căn hộ của , ca trực của kết thúc từ lâu.

“Cô gọi ?” Chan hỏi các y tá ở quầy.

“Vâng, bác sĩ Chan. Xin phiền khi bác sĩ hết ca, nhưng một viên cảnh sát đến hỏi về bác sĩ đang sử dụng phòng 804.”

“Cảnh sát ?” Chan cau mày bước nhanh về phía phòng hồi sức.

“Xin chào.”

“Xin chào, là kẻ gây t.a.i n.ạ.n ?”

“Khoan , , thấy cái là gì ?”

“Áo của ?”

“Áo gì đây?”

“Toga ?”

(Áo toga là một loại trang phục truyền thống của La Mã cổ đại, đặc trưng bởi một mảnh vải dài, rộng, thường bằng len, quấn quanh cơ thể. Đây là “áo” theo nghĩa hiện đại, mà là một tấm vải dài quấn quanh , phủ vai và , thường mặc bên ngoài một lớp áo tunic (áo trong cơ bản)).

“Đồ ngốc! Đây là áo blouse – là bác sĩ.” Chan chỉ n.g.ự.c , đầy kiêu hãnh. “Anh nhớ từng uống rượu với hôm đó ?”

uống rượu chung với á?” 

Chan chống tay lên bàn, thở dài tuyệt vọng. Dù rằng, vốn dĩ công việc của một cảnh sát tình báo liên quan gì đến . “Thế đang gì đấy?”

Mek , giọng nửa nghi ngờ nửa trêu chọc. “Người đang là nghi phạm g.i.ế.c .”

“Thật ?”

“Ơ, đùa thôi. Anh bán kẹo bông. Vì ăn nên theo đấy.”

“Anh Mek cũng mỉa mai ghê.”

“Lần Chan hỏi gì thì nghĩ kỹ nhé.”

Dù chênh ba tuổi, nhưng cả hai chẳng hề câu nệ khi chuyện. Từ cái đêm họ uống rượu cùng , cái cảm giác gượng gạo ban đầu cũng tan biến mất.

“Khi nào thì hồi phục?”

“Có lẽ một, hai ngày nữa thôi. Vết thương đầu gây xuất huyết nên não sưng, nhưng phổi thì xẹp, xương sườn gãy, còn lá lách cũng vỡ.” Chan bình thản báo cáo tình trạng bệnh nhân thả xuống ghế sofa. “Anh gì mà khiến trọng thương đến mức ?”

“Hắn g.i.ế.c chủ quán ăn, con trai của nạn nhân lái xe tông.”

“Thế thì vụ xem như khép còn gì. Một c.h.ế.t, hung thủ rõ ràng, và thành nạn nhân thứ hai của sự cố khác.”

“Phải, chỉ trừ việc thêm một t.h.i t.h.ể khác ở hiện trường mà rõ liên quan.” Mek xoay , chuẩn rời . “ sẽ cho canh gác.”

“Đi ?”

“Giờ tình trạng , còn gì ở đây nữa?”

cung cấp thông tin, đổi một phiếu ăn miễn phí.”

Mek đảo mắt, liếc đồng hồ cổ tay.

“Bao ăn .”

“Cậu là bác sĩ mà tiền ăn ?”

“Anh nghĩ bác sĩ giàu lắm ?”

bận , đây.”

“Nếu bao ăn, thể giúp vụ án .”

“Giúp kiểu gì?”

“Giúp tại hiện trường. Mấy vụ cỏn con thôi mà.” Chan dậy, ngẩng cao đầu như thể điều gì đó quan trọng lắm.

“Việc đó là của đội pháp y mà.”

“Anh chẳng dễ thương chút nào.”

Mek khẽ lắc đầu, rút điện thoại . “Nghe, sếp.”

[Cậu đang ở đấy?]

“Ở bệnh viện. đến xem tình trạng của nghi phạm, phẫu thuật xong.”

[Đội pháp y và bác sĩ phụ trách khám nghiệm đang đến. Ở hoặc chờ họ báo cáo mang về nhé.]

“Rõ.” Cúp máy xong, Mek đảo mắt khi thấy bác sĩ trẻ đang chớp chớp mắt đầy phiền toái. “Cậu gì thế? Là bác sĩ mà thích lén điện thoại khác ?”

“Anh to đến mức chui đầu bồn cầu tránh luôn đấy.”

“Nếu ăn thì thôi.”

“Thôi, về đây, ngài cảnh sát. Anh trân trọng đúng lúc gì hết.”

“Thôi bớt bộ tịch .”

“Thứ nhất, giá trị đó nhé. Thứ hai, sẽ phòng pháp y , nơi đó chẳng vui vẻ gì.”

“Thứ nhất, vô dụng từ đầu . Thứ hai, sợ ma đến mức não tự báo động cho đến phòng pháp y luôn .”

khơi gợi chuyện đó . Xin nhé, ngài cảnh sát thích xem xác c.h.ế.t cho vui.”

“Ồ?” Mek nhướng mày, nở nụ nham nhở bác sĩ đang định lưng bỏ . “Không , bác sĩ Chan. hiểu mà. Cậu chỉ là kiểu yếu lòng thôi, mấy chuyện vớ vẩn là run .”

Giọng của Mek vẻ cảm thông, nhưng gương mặt đang cố nén . Đến mức Chan nhíu mày, đáp : “Thôi đây, còn việc quan trọng hơn — những việc mà chẳng ai dám đấy.”

“Trẻ con vẫn là trẻ con.” Mek nghĩ thầm trong đầu. Nếu cách đối phó với mấy như , chắc sớm bỏ cuộc khi chơi chung với đám Darin, Singha và Say .

Bởi vì mỗi khi tụ họp, họ chẳng khác nào những đứa trẻ.

--

“Ba.”

“Hai.”

“Một.”

“Dzô!! Cuối cùng cũng uống cùng . sẽ trưởng thành, sẽ mạnh mẽ như trâu, chứ trẻ con mãi thì ích gì? Làm ơn cho theo !!”

“Ừ, sẽ lớn thôi mà.”

Trong một tụ họp, khi đang uống cùng , Chan lỡ miệng kể về duy nhất từng bước phòng pháp y — nơi hét đến khản giọng vì sợ c.h.ế.t khiếp. Từ đó, ai cũng cách trêu chọc .

--

Hai cùng đến phòng pháp y, vốn xa khu nhà xác. Từ vụ ngôi nhà bỏ hoang, Chan — vốn sợ ma — nay càng nhát hơn . Dù nuôi dạy trong chùa, hiểu đôi chút về giáo lý, nhưng điều đó chẳng giúp bớt sợ “vong” bám lấy. Cậu Thup thể thấy ma, nhưng lý trí vẫn giúp trái tim bình tĩnh nổi.

“Này, nếu cứ sát thế thì còn bước qua cửa kiểu gì? Tránh chút coi.”

Mek liếc bác sĩ phía , trong đầu bắt đầu nghi ngờ quyết định mang theo là đúng sai. Ngay khi bước phòng, mùi formalin nồng nặc len lỏi mũi. Là bác sĩ, lẽ Chan quen với mùi từ thời sinh viên, nhưng học xác c.h.ế.t là một chuyện, còn một t.h.i t.h.ể thật sự, mới đưa về là chuyện khác.

“Chan, mà đụng thêm nữa là đ.ấ.m thật đấy.” Mek lắc đầu khi thấy phía vẫn dính chặt lấy . “ bằng ngôn ngữ nào mới thể hiểu hả, bác sĩ?”

“Tiếng Thái. cũng tiếng Anh, và thích tiếng Pháp, chán lắm.”

là phiền phức.” Mek đảo mắt thứ một trăm kể từ khi gặp Chan. Anh bước đến bàn để xem t.h.i t.h.ể chuyển từ hiện trường về kỹ hơn, gọi phía :

“Rồi, bác sĩ, t.h.i t.h.ể thì đút kết luận gì?”

thể khẳng định rằng… c.h.ế.t .”

“Cái đó cũng mà, bác sĩ.” Mek đáp, giọng mỉa mai. Chan thở dài, bước tới gần hơn để xem xét.

“Dù thì mấy chuyên viên pháp y của các cũng sẽ đến kiểm tra kỹ mà. chỉ chữa cho sống thôi.”

“Haizz, ngay mà.”

“Anh , t.h.i t.h.ể tìm thấy ở ?”

“Trong tủ đông của nhà hàng.”

“Tủ đông… của nhà hàng á?”

thế.”

“Cho tên chỗ đó ?”

“Để gì? Cậu định đến ăn chắc?”

thề là bao giờ , …” Chan dùng một thanh kim loại chỉ phần t.h.i t.h.ể bàn. Một mảng thịt nơi cánh tay cắt mất.

“Thịt ở đây cắt. Còn vết rạch ở bụng vẫn còn mới. Có lẽ nạn nhân mới c.h.ế.t vài ngày, hoặc nhét trong tủ đông nên khó xác định thời gian chính xác. Thứ dùng để cắt nạn nhân vẻ còn dính thứ gì đó.”

“Đừng với là…”

đấy.” Chan thẳng dậy, xoay thanh kim loại và chỉ thẳng mặt Mek.

“Thứ trông vẻ như… nguyên liệu sống. Ngạc nhiên !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goddess-bless-you-from-death/ho-so-dac-biet-2-chang-canh-sat-tinh-bao-va-cau-bac-si.html.]

“Trời đất, Chan! Cậu cái quái gì thế!” Mek vớ lấy vật gì đó đập nhẹ bác sĩ mà dại dột lôi theo.

“Thì chính lôi đến đây còn gì.”

Cốc, cốc!

“C.h.ế.t tiệt!!”

Đang sặc sụa vì cảnh viên cảnh sát suýt nôn, Chan giật khi tiếng gõ cửa, thốt lên một tiếng đầy hoảng hốt.

“Trời ơi! Hết hồn .”

“Sợ đến thế ?” Mek nhướn mày, nhận ký ức về vụ án vẫn còn ám ảnh .

“Xin chào, là bác sĩ pháp y sẽ thực hiện khám nghiệm.”

“Ồ, bác sĩ Ray.”

“Chào nhóc,” mới đến thiện chào Chan. “Còn , cứ đưa cho thông tin cơ bản là .”

“Tên là Mek, là sĩ quan tình báo cảnh sát, cử đến để thu thập thông tin.”

“Chắc bận lắm nhỉ?”

“Chỉ chút thôi. nghĩ thể hỏi gì về vụ án.”

“Ừ, nếu kết quả khám nghiệm t.ử thi và chứng cứ tại hiện trường trùng khớp, thì thôi.”

“Vậy thì sẽ lấy kết quả phòng thí nghiệm cho ngay. Bằng chứng từ hiện trường sẵn.”

“Được, nếu hôm nay bận, khi xong việc, uống cà phê cùng để trao đổi chi tiết bộ báo cáo ?”

“Được thôi.”

đói ,” Chan bỗng nhiên xen , để ý bọn họ đang gì.

“Chắc còng tay quá.”

“Đồ hai mặt!”

“Điên thật.”

“Hahaha, trông hai quá. Hai ?”

“Có lẽ là chúng hơn bình thường một chút thôi.” Mek đáp, bác sĩ pháp y trẻ tuổi, chắc cùng độ tuổi với , hoặc chênh lệch nhiều. Anh cao gần bằng Mek, điềm tĩnh và chững chạc hơn.

“Anh ? Cho ăn chứ.”

“À, xin bác sĩ. sẽ dịp khác.”

“Cậu cứ gọi là Ray. nghĩ chúng cùng tuổi.”

“Được.”

“Ai dzôô.”

Cuối cùng, Mek kéo nhóc dễ thương đến một quán cơm xa bệnh viện. Đây là một quán cà phê bán cả cơm, cũng điều hòa mát lạnh.

“Cậu ăn gì?”

“Đối với thì to, với Ray nhẹ nhàng, ngọt ngào.”

“Cậu đối xử với như đầu gặp ? ‘Nhóc bất lịch sự’.”

“Lần đầu gặp , còn tưởng là ma đang đó gầm gừ nữa.”

“Sao nghĩ là ma?” Mek mở menu và chọn món .

gọi giống , nhưng đổi nước suối thành xanh lạnh.” Chan mỉm với nhân viên một cách thiện, khi trở nét mặt lạnh lùng khi Mek.

“Ôi, nhưng… lúc nào cũng với , mặt giống ?”

“Cậu đùa .”

“Anh thật ?”

“Sao nhóc dám giữ vẻ mặt như thế với ?”

Chan vui hơn hẳn khi đùa với thoáng cau mày đó.

cần xuống hiện trường xem xét ?”

“Không cần.”

“Tại ?”

“Cậu còn nhớ kẻ b.ắ.n chủ nhà hàng ô tô đụng ?”

“Thì ? Ai cạnh nạn nhân khi vụ án xảy cũng thể trúng cùng lúc, và kết cục thể tương tự."

"Cậu còn nhớ đó là con trai ?”

“Ừ… nữa? hiểu gì.”

“Không thể tin nổi.”

“Vậy, nghĩa là may mắn ư?” Chan đặt hai cánh tay lên bàn mỉm với đang đối diện, mắt vẫn chăm chú tờ tài liệu.

“Vì mày mắn?”

“Vì tìm thấy .”

Mek ngẩng đầu khỏi tài liệu, nhóc đang rạng rỡ như đang giữ một bí mật.

“Cậu định tán tỉnh hả?”

“Thử xem .”

“Ý là tán tỉnh… gì khác?” Mek hạ tờ tài liệu xuống, chạm tay lên cánh tay đang đặt bàn, nghiêng mặt về phía đối phương. “Cậu thử thử?”

nghĩ ,” Mek mỉm .

cũng ,” Chan đùa.

Hai chăm chú. Không ai , như đây là một “canh bạc” lớn. Nhân viên mang cơm đến dừng khi thấy hai vị khách như hai con cá sắp lao .

“À, xin … đồ ăn đây ạ.”

Cả Mek và Chan mới , bắt đầu ăn và trò chuyện về những chủ đề khác, cả biểu cảm gương mặt cũng khác hẳn.

“Vâng, sếp. sẽ gặp .”

Chan đưa thẻ cho nhân viên, vì thấy đàn ông lớn tuổi hơn đang chuyện điện thoại khá lâu, khi chỉ mới uống xong cốc nước – dấu hiệu chắc chắn sẽ ăn cơm.

“Anh còn việc nữa ?”

“Cậu trả tiền ?”

“Anh sẽ trả tiền cho ư?”

“Không, cảm ơn vì mời .”

“Thực , thể lo cho cả đời,” Chan nhướn mày trêu chọc, “ đang ghét quá.”

“Đồ khốn,” Mek đoán chắc sẽ khai thác nhiều thông tin gì từ nhóc mặt. “Về kết quả khám nghiệm, sẽ đến ngày mai. Hôm nay còn việc khác.”

“Ngày mai ? Thế thì gọi cho nhé.”

“Cậu mời ăn nữa ?”

“Không, với Ray.”

“Tại ?”

“Vì… chỉ thôi.”

“Còn thì ?”

“Eo nhanh lắm. Muốn thử ?” Chan nhướn mày sắp thẳng lên.

“Ồ.”

mở lời , chúng chơi oẳn tù tì giường ?”

“Đồ điên. Bây giờ tán tỉnh đó hả?”

thích mà. từng trải qua cảm giác bao giờ.”

“Vậy nên cảm thấy ơn nhỉ?”

“Thế cảm thấy thế nào? Anh thích tán tỉnh ?”

“Nếu ?”

“Vậy sẽ thế .” Chan lên, theo sát Mek, nắm lấy cánh tay , thẳng mặt đàn ông lớn tuổi hơn.

“Được thôi.” Mek mỉm , bước đến gần trai trẻ chênh lệch nhiều về chiều cao. Đôi mắt lấp lánh, nghiêng sát và thì thầm tai Chan, giọng dịu dàng hơn bình thường: “Nếu chịu khuất phục giường.”

Chan lách lưỡi, mặt về phía đàn ông, khi đầu mũi chạm gò má mềm mại.

thể khuất phục giường. Nếu sẵn sàng là chinh phục .”

Cuộc “chiến” giữa đặc vụ tình báo và bác sĩ trẻ thật thú vị. Không kẻ ác, ma quỷ, cũng tín ngưỡng. Chỉ kẻ thắng và kẻ thua… trong cuộc chiến giường.

Loading...