Goddess Bless You From Death - Hồ sơ 34: Bí mật sâu thẳm
Cập nhật lúc: 2025-11-24 06:16:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ thể Darin đổ gục xuống mặt đất đúng lúc Bomb cũng bước tới, khẽ lắc đầu. Cậu Darin — đang thở dốc, đôi mắt trống rỗng, chẳng còn chút thương xót cảm xúc nào, chỉ còn một lạnh lẽo vô hồn.
“Darin!” King hoảng hốt lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh. Anh cởi phăng áo vest, nhanh tay ép chặt lên vết thương nơi bụng Darin, cố gắng cầm máu.
“Oh, thêm một nữa ...”
“Cậu đang cái quái gì thế?” King gắt lên, giọng run rẩy khi thấy m.á.u tràn từ khóe môi Darin.
“Lại thêm một nữa…”
“À, chắc ý là mới là kẻ g.i.ế.c , ?” Bomb , khiến ngài thanh tra lập tức đặt ngón tay lên cò súng.
“Muốn b.ắ.n nữa ? Cứ b.ắ.n một cách mù quáng khiến vô tội thương thêm ?”
“Lùi .” King đặt Darin xuống chĩa s.ú.n.g về phía trai trông vẻ vô tội. Người thanh niên giơ tay lên đầu như đầu hàng, nhưng nụ môi hề thể hiện chút ăn năn.
“Cậu bắt vì nghi g.i.ế.c và tấn công thi hành công vụ.”
“Ồ, điều buồn nhất là gì ?” Bomb với King, vẫn bình thản dù đầu nòng s.ú.n.g chĩa mặt . “Mọi chuyện đều diễn đúng theo ý .”
“ thèm gì . cũng sợ mấy bóng ma của . Quay mặt tường, giơ tay — đừng giở trò.” King quát.
“Ha? Không sợ ư? Nếu sợ thì b.ắ.n hụt .” Bomb đáp, giọng vẫn khinh bạc.
“ bảo mặt !!” King quát, ánh mắt liếc nhanh về phía Darin đang bất động nền. Bomb khẽ bật , như thể xem một vở kịch , nhưng vẫn ngoan ngoãn theo, áp sát tường.
“Người sinh thứ sáu thường mạnh mẽ, can đảm và ý chí kiên định. Hình như cũng giống .” Bomb , King chuẩn tra còng tay nhưng khựng . Nạn nhân sinh ngày thứ sáu đó — chính là Tee.
“ chỉ cần trông thấy vợ , liền quỵ xuống như một con chó. Anh nên thấy cảnh phát điên, van xin mang vợ về.”
“Im .” King gằn giọng. Một chiếc còng khóa chặt cổ tay Bomb. Ngay khi King chuẩn tra chiếc còn , một giọng vang lên phía khiến khựng .
“King.”
“Với lão già đó, vợ là thứ khao khát nhất. Còn thì ? Anh gì? Công việc, tiền bạc, địa vị, quyền lực... là một tình?”
Singha đối diện, tay nắm chặt khẩu súng. Giọng chứa sự giận dữ, cũng chẳng tuyệt vọng lạnh lùng — chỉ còn âm sắc của một vẫn còn yêu, vẫn còn khuất phục như . đó là câu chuyện của quá khứ. Mối quan hệ … chấm dứt từ lâu.
King khóa nốt chiếc còng lên cổ tay Bomb, chậm rãi đầu , về phía những bóng ma đang ẩn hiện trong nhà giam.
“Hahaha, đừng nghĩ bắt . Anh nghĩ dễ bắt ?”
“Ý là gì?”
“Anh lễ hiến tế đầu tiên diễn ở ?” Bomb cất giọng, nụ nhàn nhạt nhưng ánh mắt lóe lên vẻ hiểm độc. “Triệu hồi linh hồn vốn là việc cực khó, nhất là hồn của c.h.ế.t — trả giá đắt. Cha suýt gặp rắc rối lớn chỉ vì… tất cả những linh hồn gọi lên đều tà ác. Bất cứ ai trong đó cũng thể hại c.h.ế.t ông.”
Cậu bật , đầu phía . Đôi mắt long lanh ánh lên như thể đang trêu đùa cảm xúc của kẻ khác. “ thể cho một manh mối, Krisaket.”
Mắt King mở to. Cái tên — August — lập tức lóe lên trong đầu . Hắn kịp nghĩ cách liên lạc với tình cũ thì một bóng đen vụt qua phía . King theo phản xạ, nhưng quá muộn.
Âm thanh kim loại xuyên qua da vang lên lạnh lẽo, tiếng một đàn ông gục xuống, m.á.u loang đỏ nền đất. Những con quỷ cấp thấp lập tức ùa đến, l.i.ế.m láp vết m.á.u một cách cuồng nhiệt.
“Cha vẫn mạnh mẽ như ngày nào.” Bomb khẽ , giọng pha chút mỉa mai.
“Bỏ mấy trò vớ vẩn đó ,” giọng đàn ông khàn đặc, “Kết thúc nhanh lên. Ngày mai còn lễ.”
“Con . Dù cũng chờ thằng nhóc đó nữa mà.”
Bàn tay nhăn nheo thò , rút chìa khóa từ túi King và mở còng cho Bomb.
“Sao chọn khác? Còn bao nhiêu kẻ sinh thứ bảy mà.”
“Thằng đó ma theo — và cần nó.”
“Chỉ là một thằng nhóc thấy ma thì gì đặc biệt .”
“Với khả năng đó, nó thể mang sinh mạng cho .”
“Lần …” Bomb tặc lưỡi, nụ nhạt thoáng qua, “…Không cho con .”
Cậu cúi xuống, kéo theo Darin cùng King đang bất tỉnh, lôi họ dọc theo con đường tối tăm dẫn xuống bãi đậu xe.
“Lần ,” Bomb khẽ , giọng vang lên như lời nguyền, “Là để kéo dài mạng sống cho cha.”
--
Thup trong xe, lòng thấp thỏm yên. Cậu nheo mắt con đường phía , sợ rằng bất cứ lúc nào cũng thể thấy điều gì khủng khiếp hiện . Tệ hơn nữa, còn chẳng sẽ đối mặt với điều gì khi đến nơi.
“Sao căng thẳng thế? Ngồi yên cho an .”
“Anh thể lái nhanh hơn chút ?”
“Không đèn, đường lạ, mà chạy nhanh quá là lật xe hoặc lao xuống ruộng ngay đấy,” Chan đáp, giọng pha chút bất mãn. Thấy Thup bên cạnh cứ bồn chồn yên, đành nhấn ga mạnh hơn đôi chút. “Tóm , Thanh tra đang gặp nguy hiểm, nhưng… là kiểu nguy hiểm gì ?”
“Hmm…” Thup lúng túng. Nếu thật rằng kẻ đang dụ Singha tự sát, chắc chắn Chan sẽ nghĩ điên mất. “Là… kiểu nguy hiểm đến tính mạng. Trong căn nhà đó kẻ g.i.ế.c .”
“Hả!? Sao ?”
“ chỉ… thôi. Anh cứ lái nhanh .”
Con đường dần chìm bóng tối. Lúc nãy họ còn thấy nhiều nhà sư dọc đường, nhưng khi xe tiến khu rừng, gian bỗng lặng ngắt như tờ. Thup liếc ngoài — một bóng ma nào. Bình thường, nơi đầy rẫy chúng mới đúng. Nếu vì nơi vốn yên tĩnh, thì chỉ thể là… thứ gì đó đáng sợ hơn khiến tất cả bỏ chạy. Không một linh hồn nào dám bén mảng tới đây, cũng chẳng còn ai đủ can đảm tới gần.
Khi xe dừng ngôi nhà, cả hai cùng chung một cảm giác: da nổi gai ốc, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, như báo hiệu rằng nhất nên xe ngay và đừng bao giờ .
“Sao bây giờ trông đáng sợ hơn lúc ?” Chan xoa tay cho đỡ lạnh.
“Là xe của Sing kìa.” Thup chỉ chiếc xe đỗ mặt, nuốt khô cổ họng. Chưa kịp mở cửa, bắt gặp đôi mắt trắng toát và một nụ rợn — như thể ai đó đang chờ đợi . Quả thật là đang chờ . “Anh đây chờ .”
“Không cần , vốn định xuống xe ngay từ đầu.” Chan đáp, “ sẽ cố ủng hộ tinh thần cho , dù giúp gì .”
Dù tìm thấy gì thấy gì, Thup bận tâm — đến vì August. Trước khi mở cửa, Chan chạm tay vai .
“Thực rõ chuyện , nhưng chú Chai dặn đưa cái cho .” chìa một chiếc vòng cổ — một lá bùa trông bình thường: sợi dây đen, bạc cũng vàng, bên trong là tượng Phật đất nung trong khung nhựa trong suốt. Thup nhớ ngay vì đó giống như chiếc bùa từng đ.á.n.h mất. “Chú bảo Luang Pu để cho và dặn nếu gặp thì đưa ngày lễ Phật, nhưng chú quên, nên hôm nay bảo đưa cho nếu thấy.”
“Cảm ơn.” Thup nhận lấy chiếc bùa, áp sát niệm thầm một câu chú thỉnh chư thiên: “Sapphe Buddha, Sapphe Dhamma, Sapphe Sangha, Palapatta Paccekan…” Rồi đeo bùa lên cổ.
Thup mở cửa, bước về phía ngôi nhà với những bước chân vững chãi. Tim đập mạnh nhưng thể bước — sẽ để trong căn nhà trở thành nạn nhân tiếp theo.
Bên trong im lặng đến rợn , lớp bụi bay mù khắp nơi vì lâu ngày ai dọn dẹp. Thup bật đèn xe của Chan chiếu trong vì mang theo đèn pin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goddess-bless-you-from-death/ho-so-34-bi-mat-sau-tham.html.]
“Anh Sing? Anh Sing, ?” Cậu gọi to. Trong chớp mắt, Thup thoáng thấy một bóng ma nữ hiện , đôi mắt trắng toát và nụ lạnh lùng hướng về .
“Mày gì? Mày gì ?” Giọng hỏi vang lên.
“Nếu c.h.ế.t, thì khổng lồ cũng c.h.ế.t, đúng ?”
“Vì mày thể chạm tới nên mới bắt tự sát. Anh sinh thứ bảy. Tao cũng sinh thứ bảy — thứ mày cần là tao chứ . Mày Mae Thua, mày cô Chaba, mày chỉ là con ma triệu hồi. Mày thể cướp mạng khác, nhưng điều đó biến mày thành thần thánh .”
Tiếng thét của bóng ma vang dội đến mức cả căn nhà rung chuyển, khiến Thup bịt chặt tai. Nụ nhạo báng ban đầu tan biến, chỉ còn cơn thịnh nộ điên cuồng. Đôi mắt đàn bà gần như lồi hẳn khỏi hốc, khuôn mặt méo mó dị dạng, những vết sẹo cũ hằn lên, m.á.u đỏ thẫm chảy dọc lưng nhỏ tong tong xuống nền nhà. Tay chân bà xoắn , co giật đến biến dạng. Cảnh tượng kinh hoàng đến mức Thup dám thẳng.
“Tao sẽ g.i.ế.c mày… tao sẽ g.i.ế.c mày… TAO SẼ GIẾT MÀY!!”
Bà gào lên lao về phía Thup. Cậu hoảng hốt bỏ chạy lên cầu thang, nhưng tiếng bò trườn kì dị vang lên phía khiến ngoái . Một bàn tay gầy guộc, móng dài và cong vút, chộp lấy cổ chân . Móng vuốt cắm sâu da, xé rách từng mảng thịt, khiến Thup nghiến chặt răng để kìm tiếng kêu. Cậu cố gắng bò lên tầng , nhưng kéo giật , thể nhúc nhích. Thup lẩm nhẩm hết câu chú , cầu xin giải thoát — nhưng vô ích.
“Mẹ… giờ con ăn ?”
Giọng vang lên lạnh lẽo. Thup ngẩng đầu, thấy một cô gái đang chênh vênh đỉnh cầu thang, chỉ bằng đầu ngón chân mà vẫn giữ thăng bằng. Cơ thể cô biến dạng — da nứt toác, từng thớ thịt đỏ tươi lộ bên làn da cháy sạm. Đôi mắt vẫn vô hồn như , nhưng trong tay cô , những nhãn cầu moi lăn lóc như những món đồ chơi.
Cô ngẩng đầu, liếc cây nhang đang cháy dở bật khanh khách — tiếng the thé vang vọng khắp ngôi nhà. Thup nếu thoát ngay, sẽ c.h.ế.t ở đây.
“Giúp … ơn… cứu …”
Đột nhiên, cơn đau ở cổ chân biến mất. Một cảm giác nhẹ bẫng lan khắp — thả . Khi , Thup thấy một hồn ma nữ khác đang giữa và con ma bên , ánh sáng nhạt bao quanh hình mảnh khảnh .
“Cảm ơn…” Thup thì thầm, ngẩng lên nhưng nơi đó chỉ còn trống rỗng. Không kịp nghĩ ngợi, bò dậy, hét lớn:
“Anh Sing! Anh Singha!”
Loạng choạng, mở cánh cửa gần nhất. Cơn đau nơi cổ chân cùng vết thương rách ở lòng bàn tay — chỗ băng gạc nhuốm m.á.u — khiến Thup gào lên. Chưa bao giờ chịu đựng nỗi đau như thế . Chưa bao giờ đối mặt với một hồn ma… một phụ nữ đáng sợ đến .
“Anh… Sing…” Thup khập khiễng bước đến cuối phòng. Trước mắt , Singha đang bệt sàn, trong tay nắm chặt một sợi dây thừng. Gương mặt bình thản đến lạ, dịu dàng đến mức khiến tim Thup thắt — một sự dịu dàng của kẻ buông bỏ tất cả.
“Anh Sing, thế?”
“ từng một em gái.”
“Hả?”
“ một em gái tên là April.”
“Mọi thứ thấy thật , — nó tồn tại.”
Thup nắm lấy khuôn mặt đàn ông, lay mạnh như kéo trở về với hiện thực. Trước đây, Singha từng sợ ma, cũng chẳng sợ cái c.h.ế.t. , thứ đối diện quỷ dữ — mà là ký ức của chính , là nút thắt bao giờ tháo gỡ. Không khó hiểu khi trở nên lạc lối đến thế.
“Anh Sing, chúng khỏi đây. Anh thể dậy ?”
“Con bé… c.h.ế.t vì .”
Ngón tay cái của Thup khẽ lướt dọc theo đường viền quai hàm sắc lạnh của đàn ông, chợt dừng . Cậu sực nhớ đến chiếc bùa đang đeo cổ, bèn tháo , đặt nhẹ lên n.g.ự.c .
“Nếu thật sự là em gái , tin con bé sẽ bao giờ trách . Nó sẽ giúp — dù còn sống c.h.ế.t.”
Singha ngẩng lên, ánh mắt chạm đôi mắt nâu của thiếu niên mặt — thằng nhóc từng yếu đuối, nhút nhát, lúc nào cũng sợ hãi như sắp . Không từ bao giờ, ánh mắt trở nên vững vàng và kiên định đến .
Bùm! Bùm! Bùm!
Tiếng cửa sổ và cửa đồng loạt bật tung, đập rầm rầm như ai đó nổi giận. Khung thép gỉ sét từ lâu mà vẫn rung chuyển dữ dội.
“Tại đến đây?”
“Nếu , ai sẽ cứu khỏi những bóng ma nữa?”
Thup đáp, khẽ mỉm — và trong khoảnh khắc , ánh sáng trong mắt Singha dường như trở .
“Đi cùng chờ ngoài xe? còn kiểm tra vài thứ,” Singha , dậy cuộn sợi dây thừng trong tay.
“ cùng .” Thup đáp, siết chặt tay. Dù vết thương còn nhói, chịu đựng — miễn là chứng kiến biến mất thêm nữa.
Khi hai rời khỏi phòng, tiếng hỗn loạn trong ngôi nhà dần dịu xuống. Thup sang gương mặt bên cạnh, siết tay thật mạnh, như sợ chỉ cần buông thứ sẽ tan biến thành hư vô.
“Con ma thấy… cô Chaba và con gái bà .” Thup nhỏ.
“Ý là gì? Chẳng chính vẽ họ ?” Singha bật rọi đèn pin xuống cầu thang. Ánh sáng lộ rõ vết thương ở cổ chân Thup khiến siết c.h.ặ.t t.a.y hơn.
“Hai con đó chồng g.i.ế.c. Họ là hai cái xác đầu tiên lợi dụng để gọi linh hồn khác nhập .”
“Nếu họ là hồn ma, còn triệu tập linh hồn khác?” Singha hỏi khi cúi xuống, đẩy cái bàn gỗ sang một bên và nhấc tấm t.h.ả.m lên — bụi bay mịt cả nhà. “Từng là một gia đình bình thường, từng hạnh phúc… giờ chỉ còn tàn tích.”
“Bà thuộc dạng ‘ma Khmer’, sống nhờ tà thuật. Khi phép c.h.ế.t, bà chờ khác tiếp tục nghi lễ triệu hồn để chiếm xác. Vì là ma Khmer nên khi hỏa táng, xương cốt bà thu theo nghi thức — nơi nương náu, bà cũng mất dần sức mạnh.” Thup , cúi xuống, đặt môi lên chiếc bùa đỏ dán chặt nền như để bịt một điều gì đó cho trồi lên. “Kẻ đó — ông Aisoon — chắc động thứ nên. Những linh hồn đeo bám ông, ép ông cúng tế. Dần dần ông biến thành khác. Ông nghiên cứu bùa ngải, chuyện Mea Thua và nghi lễ hiến tế, nên nghĩ đó là cách hiệu nghiệm. Ông hy sinh bảy để thờ Mea, mua chu kỳ bảy ngày để ‘chăm sóc’ con — thực tế chỉ là hy sinh hồn ma và con gái. Yêu cầu của bọn ma ngày càng lớn, bắt họ tìm nạn nhân mới theo từng chu kỳ.”
“Bệnh hoạn thật.” Singha lẩm bẩm, mở tủ bồn rửa lấy một chiếc búa. “Đây là những gì moi ở nhà thầy ?”
Thup vội giấu tay lưng, nhưng vết thương lộ rõ. Singha kỹ cau mày.
“Đừng nữa. Đừng tự thương. Còn nhiều cách điều tra khác.” Anh rà mắt quanh căn nhà. “Cậu tới bằng cách nào?”
“ nhờ Chan chở tới. Anh đang đợi ngoài.” Thup ngoài August. “Chúng còn thời gian, Sing. Chỉ còn mỗi thôi.”
“Sao ?”
“ là nạn nhân cuối cùng.” Thup giản dị. Singha liếc mím môi, vẻ ức chế hiện rõ.
“Lui .” Singha lệnh, bắt đầu đập búa xuống sàn gỗ. Mỗi tiếng búa kèm theo tiếng rên rỉ của ngôi nhà — dấu hiệu rằng thứ họ khuấy động hề yên bình.
“Mày đang x.úc p.hạ.m tao!!!” Một tiếng la gào vang lên.
“Anh nhanh lên!” Thup cảnh báo khi linh hồn ma nữ từng biến mất vụt hiện mặt.
Một chiếc bình bay vút tới, đập nát tường, mảnh vỡ văng tứ tung. May mắn ai thương.
“C.h.ế.t tiệt!!” Singha đập mạnh hơn, phát hiện nền bình thường. “Thup, về xe chờ ngay!!”
“ về. Sao bỏ một ?!” Thup phản đối, khiến Singha rít lên một câu c.h.ử.i thề. Cậu đó, mồ hôi đổ, tay m.á.u rỉ xuyên qua băng. Singha dừng , tháo chiếc bùa khỏi cổ và đeo cho .
“Đeo , và đừng tháo. Đây là lệnh! Nếu thấy gì thì đừng chạy — yên.” Khi Thup gật đầu miễn cưỡng, Singha nhấc tấm gỗ lên. Dưới đó là một lỗ sâu — chắc chắn chuyện .
Tiếng các tấm ván cọ Thup giật bắn. Đôi mắt mở to khi cái bàn gỗ trượt về phía August. khi giúp kịp, một bàn tay trắng bợt thò từ lỗ và hất August ngã xuống.
“Anh Sing!!”