Góc Nhìn Thứ Ba - Chương 1.1: Cậu biết tôi à?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:50:57
Lượt xem: 1

" một chiếc bánh pancake chuối chocolate, và một ly mocha nóng, với ..." mỉm , nhanh ch.óng tiếp lời cô , "Nhiều kem tươi một chút?" Cô tỏ ý đồng ý, thành thục đến chỗ gần ổ cắm điện nhất và xuống.

Vị khách hẳn là khách quen, cùng lắm một hai tháng mới đến một , nhưng mỗi đến, cô luôn ở lâu, mang theo vài cuốn sách và một chiếc laptop, cứ thế sách gõ lạch cạch. thầm đoán nghề nghiệp của cô thể là nhà văn, dịch giả hoặc là phê bình sách đại loại thế. Là chủ của một cửa tiệm trong ngành dịch vụ ăn uống, ghi nhớ đặc điểm và sở thích của mỗi vị khách là điều kiện cần thiết, nhưng thừa nhận tính cách lắm, thông thường những vị khách khiến nhớ kỹ, nếu đặc điểm ngoại hình rõ rệt, ví dụ như cực hoặc cực , thì cũng là kiểu khách hàng oái oăm tính cách kỳ quặc. vị khách thuộc cả hai loại đó, chỉ là cô khiến mơ hồ cảm thấy cô thực sự quá giống một quen . Cũng lẽ đó , nếu đúng là thì chẳng đổi quá nhiều .

chắc cũng nhớ nữa, nhận cũng đỡ phiền phức, vốn lười ôn chuyện cũ, họp lớp từng nào, kể từ ngày lễ nghiệp để bạn bè ký tên xong, cuốn kỷ yếu của cũng từng mở nữa, cứ thế nhét một góc nào đó trong nhà.

"Mocha nóng của quý khách đây." thao tác nhanh nhẹn bưng ly cà phê đó đến mặt cô , cô lớp kem tươi hảo nhiều đến mức sắp tràn ngoài, nở một nụ mãn nguyện với . khuôn mặt quen thuộc đó của cô , kìm lặng lẽ nhớ về bảy năm .

—— (Vương Vũ Hy, lớp 10) ——

Vương Vũ Hy bắt đầu chú ý kỹ đến Địch Thư Cảnh, chắc là từ ngày lễ nghiệp cấp hai nhỉ? Tuy rằng ở lớp cạnh , hai cũng từng bất kỳ tương tác nào, nhưng Địch Thư Cảnh ở trường luôn nổi tiếng, bất kể về phương diện nào cô cũng nghi ngờ gì là ưu tú nhất, cũng thể gọi là mỹ nhất trong nữ sinh khóa đó.

Địch Thư Cảnh từ khi nhập học đến nay, từng nhận kết quả nào khác ngoài hạng nhất, dĩ nhiên thường xuyên lên sân khấu nhận giải, Vương Vũ Hy đương nhiên Địch Thư Cảnh trông như thế nào, nhưng trong lễ nghiệp, cũng chính là ngày Địch Thư Cảnh đại diện học sinh nghiệp lên sân khấu phát biểu, Địch Thư Cảnh khác so với trong ấn tượng của Vương Vũ Hy.

Điều khiến Vương Vũ Hy kinh ngạc, việc Địch Thư Cảnh cắt mái tóc dài đen nhánh xinh , mà là hành động đột nhiên của cô , trong lúc còn kịp phản ứng với mái tóc ngắn xinh xắn của , Địch Thư Cảnh tức thì cởi bỏ váy đồng phục, lộ chiếc quần thể thao mặc bên trong. Địch Thư Cảnh cầm lấy micro, chỉ một câu. "Ba năm , em nỗ lực đóng vai một Địch Thư Cảnh hảo trong lòng bố , các vị thầy cô, và cả các bạn học, nhưng em khoảnh khắc cuối cùng, ngày cuối cùng của quãng đời cấp hai, trở thành một Địch Thư Cảnh hảo nhất trong lòng chính , chúc mừng nghiệp." Một trận xôn xao, Vương Vũ Hy dám khẳng định, tất cả khán đài chắc chắn đều sững sờ giống như cô.

Sau sự việc đó, đôi mắt đẽ kiên nghị của Địch Thư Cảnh cứ thỉnh thoảng xuất hiện trong tâm trí Vương Vũ Hy xua . Vương Vũ Hy thực sự mơ cũng ngờ tới, bóng hình khiến cô khó lòng quên đó, thể một nữa xuất hiện mặt .

Thành tích cấp hai của Vương Vũ Hy bình thường, kết quả thi đầu đương nhiên cũng bình bình, một trường nữ sinh dân lập , cũng chẳng , văn hóa trường tuy rằng còn tạm , nhưng tỷ lệ lên lớp thực sự là t.h.ả.m hại hết mức. Ngôi trường ngoài việc gần nhà Vương Vũ Hy , ưu điểm duy nhất khiến cô hài lòng nhất, chắc là cần đối phó với đám con trai đáng ghét đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goc-nhin-thu-ba/chuong-1-1-cau-biet-toi-a.html.]

Vương Vũ Hy từ đến nay vốn giỏi đối phó với con trai cho lắm.

"Ê, cảm thấy nãy trai ?"

"Đẹp trai thật, nhưng chắc là con gái nhỉ? Trường chúng là trường nữ sinh mà."

"Là 'kiểu đó' đúng ? Trường nữ sinh nào mà chẳng ..."

Vương Vũ Hy mới bước chân lớp học thấy hai cô gái đang ghé tai bàn tán về một ai đó, cô thắc mắc nhíu mày, chuyện của khác thì cũng cần lớn tiếng như ? Cảm giác như thể là để cho tất cả đều thấy .

Vương Vũ Hy chọn bừa một vị trí trong góc xuống, đó nhanh ch.óng đảo mắt quanh lớp một lượt. Ôi, quả nhiên quen. Cứ nghĩ đến việc quen với bạn học mới là Vương Vũ Hy thấy đau đầu, cô chẳng giỏi giao tiếp cho lắm, hồi cấp hai cũng khai giảng đến tận hai tuần cô mới coi như kết bạn , tốn bao nhiêu thời gian nữa.

Nhìn các bạn học xung quanh đều bắt đầu trò chuyện với những khác, còn Vương Vũ Hy thì chỉ thể im lặng ngẩn tại chỗ.

"Ê?" Một giọng trong trẻo lọt tai Vương Vũ Hy, "Cậu là học sinh trường cấp hai Thành Tây đó chứ?"

Cấp hai Thành Tây? Ừm... đúng là trường cấp hai của cô . Người lẽ nào đang chuyện với cô ? Vương Vũ Hy ngẩng đầu lên, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa rớt cả cằm.

"Địch Thư Cảnh?"

"Cậu ?"

Loading...