Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:09:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đại viện, nhà nào nhà nấy đều đang thắp đèn.

 

Trần Thanh Dư thấy các con ngủ say, liền dậy cầm lấy di ảnh của Lâm Tuấn Văn, :

 

“Hôm nay em dạy cho vợ chồng Từ Cao Minh một bài học , chắc vui lắm nhỉ?

 

Anh cứ yên tâm, những kẻ đây từng bắt nạt , tính kế , chỉ cần cơ hội, em đều sẽ bỏ qua .

 

Anh cũng đừng trách em lúc nào cũng lôi b-ia đỡ đ-ạn nhé!

 

Em cũng là vì tự bảo vệ thôi, cái thế đạo thật sự chút khó khăn.

 

Em vẫn thích nghi lắm.”

 

Nói đến đây, cô tự một tiếng, bảo:

 

“Thật em tay nhanh như cũng là vì bọn họ tính kế em, chỉ cần kẻ nào tính kế em, em tuyệt đối sẽ để yên, em chính là hạng thù tất báo như đấy.”

 

Trần Thanh Dư dứt khoát ôm bức ảnh giường đất (kháng), tiếp tục lải nhải:

 

“Anh xem cái đại viện của nhà , đông thì lắm chuyện, đúng là hạng nào cũng .

 

em vẫn đối phó , hi hi, thật so với những hàng xóm đầy tâm cơ , hình như em còn căm ghét Trần Dịch Quân hơn, hiểu tại , sự chán ghét của em đối với Trần Dịch Quân nó ăn sâu tận xương tủy.

 

Cứ nhắc đến Trần Dịch Quân là em nhổ một bãi nước bọt!

 

Nếu em xuyên đến, em tưởng là Trần Thanh Dư thật , em thật sự thấy ông phiền ch-ết !

 

môi trường hiện tại cũng lúc để gây chuyện, ông đến tìm xui xẻo cho em thì em cũng tìm ông , nhưng nếu ông dám đến tìm em, em nhất định sẽ bắt ông trả giá gấp ngàn !”

 

Trần Thanh Dư tiếp tục lầm bầm:

 

“Trần Dịch Quân còn tìm gia sản của ngoại công ngoại bà em ?

 

Cứ để ông mơ mộng hão huyền .

 

Thật hai ngày nay em cũng suy nghĩ kỹ, hình như điều kiện của ngoại công ngoại bà thật sự , chả trách Trần Dịch Quân tin trong nhà còn thứ gì đáng giá.

 

Em đang nghĩ, nếu ngoại công ngoại bà sớm thu dọn đồ đạc cất , thì sẽ giấu ở ?”

 

Trần Thanh Dư chắc chắn sẽ để đồ của nhà họ Tưởng rơi tay Trần Dịch Quân, hơn nữa qua việc lén lúc cô cũng , Trần Dịch Quân tìm thêm món đồ nào khác, cho nên ông mới bày trò giả thần giả quỷ trong căn nhà đó, nhưng căn nhà đó suýt chút nữa đào sâu ba thước .

 

Cô cũng nhớ ngoại công ngoại bà còn căn nhà nào khác ?

 

Nếu thật sự thì sẽ đặt ở ?

 

Trần Thanh Dư manh mối, nhưng cô cũng vội, chỉ cần Trần Dịch Quân tìm thấy là cô vội.

 

cô cũng ngoại công ngoại bà thật sự giấu đồ , nên cần thiết hùng hổ nhất định tìm thấy ngay lập tức.

 

Biết , lẽ thật sự là gì.

 

tâm thái của Trần Thanh Dư vẫn vững vàng, khi bất kỳ manh mối nào, cô cứ coi như .

 

Hơn nữa với môi trường xã hội hiện nay, cô cũng chẳng việc gì tìm, thì , nếu thật sự , chẳng giấu thế nào cho .

 

Trần Thanh Dư đối với chuyện tâm thái bình thản.

 

Cô lẩm bẩm:

 

“Lần em lấy ba ngàn năm trăm tệ trong nhà cũ, cũng đủ sống lâu lắm .

 

Anh sức ăn của em lớn thế nào , ăn no thật sự sức để đấu đ-á với , hiểu rõ chứ, bà già nhà dễ đối phó , em mà ăn no, chẳng may bắt nạt thì .

 

Trần Thanh Dư em đây là cải trắng nhỏ ngoài đồng, ai cũng đừng hòng bắt nạt em.”

 

Trần Thanh Dư cũng là do đột nhiên xuyên nên áp lực tâm lý quá lớn, kìm nén dữ dội quá, nếu cũng chẳng cầm di ảnh mà tâm sự thế .

 

Người sống dám , ch-ết chẳng lẽ cũng ?

 

:

 

“Tóm là, ai dám đối phó với em, em liền dám trả thù kẻ đó!”

 

Trần Thanh Dư bên tâm sự vô cùng sôi nổi, còn phía lão thái thái và những khác tìm thực cũng chẳng là bình bình an an tới bệnh viện.

 

Ai mà ngờ chứ.

 

Giữa đường còn xảy chuyện rắc rối.

 

Nói cũng , bọn họ cũng đông thế mạnh, Mã Chính Nghĩa cùng mấy khác đẩy xe cải tiến bệnh viện, còn những như đại mụ họ Triệu xem náo nhiệt, trong viện bọn họ, cũng ở viện khác.

 

Người đông thực sự ít chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-81.html.]

Hùng hổ một đám , cùng chạy tới bệnh viện.

 

Chỉ điều Từ Cao Minh thật sự là trúng độc quá sâu, suốt dọc đường la hét ỏm tỏi, gào thét:

 

“Thả , thả !

 

Tên hái hoa tặc mau thả !”

 

Ông bóp giọng, thút thít:

 

“Sao các thể đối xử với như , hu hu hu, lạt thủ tồi hoa hu hu hu, một bông hoa nhỏ nếm trải đủ thăng trầm hu hu hu ~~~”

 

Từ Cao Minh gào thét t.h.ả.m thiết, thành công thu hút các đồng chí công an bụng, dẫn đến các đồng chí thuộc Ủy ban Cách mạng vốn ham hố náo nhiệt, chẳng là ai gọi đến.

 

Thậm chí còn thu hút cả các đồng chí thuộc văn phòng khu phố tan nhưng tình cờ ngang qua.

 

Điều ...

 

đám xem náo nhiệt càng thêm lớn mạnh.

 

Các đồng chí công an thật sự tưởng rằng xảy đại án gì đó, dù Từ Cao Minh cứ bóp giọng gào như , ai mà chẳng nghi ngờ?

 

Mã Chính Nghĩa t.h.ả.m hại suốt dọc đường giải thích từ đầu đến cuối, lúc đến bệnh viện, cả đều phờ phạc hẳn .

 

Triệu lão thái kiễng chân xem náo nhiệt, cảm thấy Mã Chính Nghĩa dường như già hẳn vài tuổi.

 

Mã Chính Nghĩa dặn dò bác sĩ hết đến khác:

 

“Tuyệt đối đừng cởi trói cho họ, một thì cứ tưởng là một bông hoa, đòi nhảy hố phân để bón phân cho .

 

Một thì tưởng là ch.ó điên, c.ắ.n lung tung.”

 

Ông khẳng định bổ sung:

 

“Sức lực của họ còn lớn, các bác sĩ nhất định cẩn thận.”

 

Bác sĩ và y tá:

 

“...”

 

Nhìn , các đồng chí vất vả !

 

Lại hai nạn nhân ngộ độc nấm nhỏ , bọn họ cũng thận trọng thêm vài phần.

 

Cái còn đáng sợ hơn cả mấy gã say r-ượu đấy!

 

“Chúng , cảm ơn đồng chí nhắc nhở, nộp viện phí .”

 

Mã Chính Nghĩa gật đầu, khom lưng, phờ phạc xuống lầu.

 

Triệu lão thái:

 

“Thật t.h.ả.m!”

 

Người đến bệnh viện , cũng chẳng vội về, từng một xem náo nhiệt.

 

Đồng chí ở Ủy ban Cách mạng chủ động hỏi:

 

“Rốt cuộc chuyện ?

 

Trúng độc mà thành thế ?”

 

Triệu lão thái vỗ đùi một cái, :

 

“Chứ còn gì nữa, chính là trúng độc!

 

Lãnh đạo , ngài , vợ chồng nhà loạn lắm, để kể cho ngài , bắt đầu từ một tiếng hét t.h.ả.m thiết phát từ nhà họ, vở kịch chính thức mở màn...”

 

Luyên thuyên, luyên thuyên mãi thôi!

 

Triệu lão thái học theo vô cùng sống động, chân tay múa may, hoạt bát như thật.

 

“Cái trò trúng độc còn biến nữa cơ, Sử Trân Hương lúc đầu là một con rắn, đó là... bà thế mà c.ắ.n một miếng cổ chân bà đại mụ họ Hoàng, bà Hoàng một năm tắm , cũng chẳng rửa chân nữa, bà ...”

 

Hoàng đại mụ:

 

“Bà xạo sự!

 

Bà bớt , mới tắm hồi tết đấy, tắm rửa đón năm mới, thể tắm chứ?

 

Gì mà một năm , bà chuyện thì cứ chuyện, đừng kéo !

 

sạch sẽ đấy nhé!”

 

 

Loading...